6
Thay đồ xong, cầm lấy điện thoại thì thấy mấy tin nhắn.
Một cái của Trình Cận: [Tỉnh thì gọi đồ ăn nhé, bảo họ chuẩn sẵn .]
Còn tin của bạn - Lý Vân: [Thế nào , thành công ?]
Tôi cau mày nhắn cho Lý Vân: [Hỏng bét .]
Lại bấm khung chát với Trình Cận, nghĩ mãi nên nhắn gì, cuối cùng thoát luôn.
lúc đó Lý Vân gọi tới. Tôi và là bạn từ hồi đại học. Ban đầu tưởng là thiếu gia nhà họ Trình nên sức nịnh bợ, là con nuôi, thái độ đổi hẳn. khi ở nhà họ Trình chẳng địa vị gì, đến tiền tiêu cũng , nảy sinh lòng thương hại. Thế là chúng một tình bạn kỳ quái bền vững thế .
"Sao hỏng? Chuyện là thế nào?"
Tôi chậm chạp kể chuyện đêm qua một lượt.
Lý Vân im lặng một cách quái lạ: "Hay là, mày dứt khoát ở bên cả mày luôn ."
"Mày cái gì thế! Đó là cả của tao mà."
"Có em ruột . Hơn nữa mày kể, tao thấy cả mày chắc chắn là ý với mày đấy."
Lời của Lý Vân khiến nhớ đêm qua, mặt mũi đỏ bừng lên: "Mày đừng bậy!"
"Được ." Lý Vân bắt đầu lấy lệ: "Thế mày cứ tiếp tục cố gắng nhé."
Cúp máy, cố bình những suy nghĩ lung tung mà Lý Vân khơi dậy. Đứng dậy sửa sang vội vàng rời khỏi khách sạn.
Mấy dòng chữ trong khí vẫn đang mắng chửi. Nghĩ đến chuyện đêm qua, cũng chẳng làm , đành bắt xe về biệt thự nhà họ Trình.
Ngôi biệt thự như tòa lâu đài ba tầng, ngoài sân đỗ mấy chiếc xe thể thao cực ngầu. Vừa nhà, sofa phòng khách khá nhiều , là các thiếu gia tiểu thư trong giới.
shgt
Nghe thấy động tác, ngẩng đầu một cái hờ hững dời mắt . Chỉ hai nhà họ Trình là Trình Trân đang ở vị trí trung tâm là cất tiếng: "Ồ, Tiểu Bạch về đấy ."
Tôi cúi đầu: "Anh hai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-ngoc-xinh-dep/3.html.]
Trình Trân vắt chéo chân, phẩy phẩy tay: "Lát nữa bọn định ngoài chơi, Tiểu Bạch ?"
Tôi lắc đầu: "Cảm ơn hai, em còn chút việc nên ạ."
"Được thôi."
Nói xong lên lầu. Vừa mới bước hai bước, trong đám thiếu gia đó kẻ bật : "Tiểu Bạch? Trình Trân , tao nhớ hồi nhỏ mày cũng nuôi một con ch.ó tên như thế đúng ?"
"Thật hả?"
"Ha ha ha ha ha."
Trong tiếng nhạo báng đó, rảo bước nhanh về phòng. Đóng cửa , ngăn cách những tiếng bên ngoài, mới thẫn thờ đôi chút.
Thực họ đúng. Cái tên Tiểu Bạch của và con ch.ó cùng một ý nghĩa như . Ký ức hồi nhỏ rõ lắm, chỉ nhớ man mác lúc mới đón về, Trình Trân thấy gọi là Tiểu Bạch, bảo là giống con ch.ó nhỏ của mới c//hết. Lúc đó chẳng hiểu gì, thấy ch.ó con đáng yêu, khen đáng yêu nên vui vẻ nhận lời. Chỉ là càng lớn càng nhận , và con ch.ó mang tên Tiểu Bạch chẳng gì khác biệt.
7
Tôi cuộn trong chăn, lo lắng về chuyện đêm qua. Chỉ cần Trình Cận điều tra một chút là sẽ hết những gì làm, cả những toan tính bỉ ổi của nữa. Lúc đó chắc chắn sẽ đuổi khỏi nhà.
Tưởng tượng đến ánh mắt thất vọng và chán ghét của Trình Cận, thấy tim đau nhói. Ở nhà họ Trình, duy nhất với chỉ . Trông thì lạnh lùng nhưng luôn quan tâm khi ốm, và tiền tiêu vặt liền trực tiếp chuyển khoản cho .
Bây giờ xảy chuyện thế ... là bỏ trốn luôn nhỉ?
Ý nghĩ đó lóe lên thì điện thoại "tinh" một tiếng. Mở xem là một tin nhắn lạ.
[Phí tháng đủ , bao giờ mới chuyển tiền qua?]
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, chuyển tiền từ việc nhờ Lý Vân bán mấy món đồ hiệu cũ mấy hôm qua đó. Ý định bỏ trốn nãy lập tức tan biến.
Tung chăn đống chữ trong khí, vẫn là một mảnh c.h.ử.i bới. Thi thoảng mới thấy vài câu khác biệt.
[Không , bé thụ của chúng hợp đồng ở công ty Trình Cận mà.]
[Đợi mấy hôm tới ở lễ trao giải là họ sẽ gặp thôi!]
Nghe họ làm cũng tò mò "bé thụ" là ai. giờ thời gian. Tôi cầm điện thoại, tiếp tục đại nghiệp tìm kim chủ. Tốt nhất là thành công khi nhà họ Trình đuổi .
Tìm nhân vật mục tiêu, gửi một lời mời ăn tối. Phía bên mãi thấy trả lời. Ngay lúc tưởng là hy vọng gì thì đối phương đồng ý.