Ở bệnh viện truyền nước, nhân lúc đầu óc tỉnh táo, ôm lấy cổ .
Lẩm bẩm một cách lộn xộn: “Bùi Cảnh Nhất, đừng thiết với khác, đừng tránh mặt , lo lắng, ăn ngon ngủ yên, thể tự chăm sóc , khó chịu lắm, khó chịu lắm, thể xa …”
Khi đó mặt biểu cảm gì nhỉ?
Phức tạp, bất lực, giằng xé, cuối cùng thở dài, thỏa hiệp.
Hắn ôm chặt lòng, khẽ : “Đừng suy nghĩ lung tung, ngủ , ở đây, rời xa .”
Ánh mắt cuối cùng cũng dừng .
Việc làm giống như “uống t.h.u.ố.c độc giải khát” . Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng vì , trái tim thể nào bình tĩnh . Nói thì dễ, nhưng để làm thì khó vô cùng.
Ít nhất lúc đó, trong mắt chỉ một điều: Bùi Cảnh Nhất, hãy nhiều hơn .
Tôi dám thẳng lòng , sự xa lạ, xa cách, ghét bỏ khi từ chối, thể chịu đựng bất cứ điều gì.
Đành thử thử , còn Bùi Cảnh Nhất thì giả vờ ngốc nghếch hết đến khác.
Sau khi nghiệp, Bùi Cảnh Nhất tiếp quản công ty mà bố giúp điều hành, Thẩm Hữu Khiêm trở thành đối tác trong công ty của , hai càng như hình với bóng.
Tôi thể cảm nhận , bắt đầu cố ý vô ý xa lánh .
Vẫn giữ .
Không cần nghĩ cũng , Bùi Cảnh Nhất đón bạn xuất viện mới đ.á.n.h ngốc, bạn chắc chắn là Thẩm Hữu Khiêm.
“Cho .”
Cánh cửa văn phòng đẩy , Thẩm Hữu Khiêm bước .
Dáng cao ráo, gương mặt lạnh lùng, khí chất xa cách, dường như thờ ơ với thứ.
Chỉ giả vờ thôi.
Ở một khía cạnh nào đó, và Bùi Cảnh Nhất khi ngốc nghếch khá giống .
Ánh mắt Thẩm Hữu Khiêm đầu tiên rơi , khẽ gật đầu coi như chào hỏi, chuyển sang Bùi Cảnh Nhất đang t.h.ả.m xếp Lego, ánh mắt phức tạp, biểu cảm cũng đặc sắc.
Bùi Cảnh Nhất cảm nhận ánh , tò mò sang.
Hắn Thẩm Hữu Khiêm, , đột nhiên bỏ Lego xuống, lạch bạch chạy đến bên , chắn mặt .
Forgiven
Ánh mắt mang theo vẻ thù địch: “Đây là Xán Xán của .”
Tôi sững sờ: “Bùi Cảnh Nhất, ngay cả cũng nhận ?”
Bùi Cảnh Nhất lắc đầu: “Dữ tợn, là .”
Sắc mặt Thẩm Hữu Khiêm trầm xuống.
Trong lòng lập tức sướng điên.
Tôi cố kìm nén khóe môi đang nhếch lên, vỗ vỗ cánh tay căng cứng của Bùi Cảnh Nhất.
Rồi ngẩng đầu lên, Thẩm Hữu Khiêm với vẻ mặt , nở một nụ bất lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-ngoc-khong-ngoc/chuong-4.html.]
“Xin Thẩm Hữu Khiêm, bây giờ chỉ nhận thôi. Mời đây, rõ tình hình .”
Thẩm Hữu Khiêm xuống ghế sofa, thẳng vấn đề với lời lẽ trịnh trọng:
“Ôn Xán, hết, xin . Chuyện , trách nhiệm thuộc về .”
Tôi ngả , nhướn mày: “Xin vô dụng, và cả gia đình , sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng.”
Anh tiếp tục : “Người đ.á.n.h trọng thương Cảnh Nhất là bố . Ông xu hướng bạo lực. Cảnh Nhất đến đón xuất viện và ông thấy.
Tôi là đồng tính, nên ông cố chấp cho rằng việc thiết với bất kỳ đàn ông nào cũng là bình thường và mất kiểm soát tay.
Tôi kinh ngạc: “Anh là đồng tính?”
Thẩm Hữu Khiêm thản nhiên gật đầu: “Không rõ ràng ?”
“Tôi cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm từ lâu . Đối với hành vi của ông , sẽ hợp tác hết với các để khởi tố và truy cứu trách nhiệm, việc sẽ theo quy trình pháp luật. Ngoài , liên hệ với đội ngũ chuyên gia não bộ hàng đầu nước ngoài, hy vọng thể giúp ích cho sự phục hồi của Cảnh Nhất.”
Anh chu đáo, thái độ cũng đủ thành khẩn, thể tìm điểm sai nào.
chút khó chịu trong lòng vì thế mà tan biến.
Đặc biệt là khi thấy mấy chữ “ là đồng tính” “đón xuất viện”, những điều khiến sắp chua đến c.h.ế.t .
Tôi nhếch môi, giọng khó tránh khỏi gai: “Tổng giám đốc Thẩm đúng là sắp xếp đấy.”
Tôi liếc Bùi Cảnh Nhất đang xổm xếp Lego, nhưng thỉnh thoảng lén một cái, trong lòng chợt nghẹn .
Nếu khỏi , cuộc đời của Bùi Cảnh Nhất sẽ đền bù thế nào đây?
Thẩm Hữu Khiêm , hỏi một câu liên quan: “Ôn Xán, quan tâm Bùi Cảnh Nhất.”
“Nói thừa, chúng lớn lên cùng , là nhà của .”
Thẩm Hữu Khiêm im lặng vài giây, mở miệng, giọng điệu vẫn bình thản: “Chỉ là nhà thôi ? Anh thích ?”
Trời ơi, rõ ràng đến thế ư?
Bùi Cảnh Nhất lẽ cảm thấy bỏ quên, xông đến bên ghế sofa của , rằng chen cạnh , ôm lấy cánh tay .
Trừng mắt Thẩm Hữu Khiêm: “Xán Xán, đừng chuyện với , là .”
Ánh mắt Thẩm Hữu Khiêm khẽ động, đảo qua giữa và Bùi Cảnh Nhất, ngắn gọn:
“Bùi Cảnh Nhất, bây giờ thẳng thắn đấy. Hai em các thật thú vị. Nhìn bằng ánh mắt y hệt , đều coi là tình địch ?”
Tình địch? Cái gì mà đều coi là tình địch.
Tôi còn kịp hiểu , Thẩm Hữu Khiêm đưa yêu cầu quá đáng: “Ôn Xán, riêng hai câu với Bùi Cảnh Nhất.”
Chuyện thể nhịn ?
Tôi lập tức vui: “Anh bây giờ thế , thể gì với chứ?”
“Chỉ hai câu thôi.” Thẩm Hữu Khiêm kiên quyết.
Nếu cứ phòng nghiêm ngặt như , sẽ càng làm cho nghĩ là nhỏ mọn.
Đành cố giữ thể diện, giả vờ hào phóng dậy: “Được, hai cứ chuyện.”