Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc - 1
Cập nhật lúc: 2025-11-07 05:06:22
Lượt xem: 272
Từ nhỏ, bạn thanh mai trúc mã của lúc nào cũng đè đầu .
Đến khi thành kẻ ngốc, ngu mà chẳng đức, vẫn đè theo nghĩa khác.
Ôm cắn lấy cắn để, dính ướt gọi: “Vợ ơi, thơm thơm.”
Tôi tức đỏ mặt, kéo đầu : “Ai là vợ ! Cắn cái gì đấy hả!”
Tên ngốc lý lẽ rành rành, logic riêng biệt: “Em theo ? Người theo là dính da dính thịt, dính là vợ chứ gì. Đừng tưởng ngốc mà lừa , hiểu lắm đó.”
01
Lúc Phối Cảnh Nhất chui đầu quần , chắc thật sự ngu .
Trước đây cái kiểu chỉn chu, nghiêm túc, luôn giả vờ quý tộc như , làm thể làm chuyện mất mặt như .
“Phối Cảnh Nhất, ngu thì quyền mất liêm sỉ ? Cậu đang làm cái gì !”
Người kéo ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn tuấn tú như cũ, nhưng trong mắt phủ một lớp sương mù, ngơ ngác , tỏa thở của kẻ ngốc.
Tôi nén cơn giận, giữ lấy mặt , ép thẳng : “Phối Cảnh Nhất, còn nhận ?”
Tên ngốc tươi, lộ hai hàng răng trắng bóng, vui mừng hô to: “Xán Xán! Là Xán Xán!”
Vừa hô định bò lên nữa.
Tốt, còn nhận , nghĩa là ngu .
Tôi nhức đầu day thái dương.
Tôi đang ở nước ngoài bàn công việc thì nhận điện thoại từ và thư ký, rằng Phối Cảnh Nhất đánh cho ngu .
Nghe xong mà hoảng hốt, thu xếp công việc, hủy hết lịch, đặt chuyến bay sớm nhất.
Bay mười mấy tiếng quốc tế, mí mắt hề khép.
Về tới bệnh viện, thấy ngay một gã ngốc mặc vest chạy , nước mắt nước mũi tùm lum.
Ba thì đập đùi, mang giày cao gót đuổi theo bắt.
Một cảnh hỗn loạn.
Nghe kể, Phối Cảnh Nhất đón bạn viện thì một thần kinh định đánh gậy đầu từ phía .
Thân thể , vẫn ăn , ngủ .
trí thông minh thì trượt một cái về độ tuổi sáu, bảy.
Bác sĩ hội chẩn nhiều , chỉ cần tĩnh dưỡng, cách chữa ngay.
Người ngu , tính khí tăng.
Ở viện gây loạn suốt, chịu tiêm, chịu uống thuốc, cứ phồng má la: “Muốn Xán Xán!”
Gào đến nỗi tưởng ai đánh con nít.
02
Chăm sóc Phối Cảnh Nhất, đương nhiên rơi tay .
Mẹ gọi điện tha thiết: “Xán Xán , Cảnh Nhất mấy hôm tắm rửa đàng hoàng, thuốc cũng chịu uống. Nó chỉ nhận mỗi con thôi, khác gần là nó la, con nghĩ cách nhé?”
Tôi cạn lời.
Người ngu mà cảnh giác vẫn cao.
Ba định tắm cho .
Mới chạm thôi mà gào như giết, bám chặt quần áo, hét khản cổ, sức thì khỏe như trâu.
Tên ngốc bắt chước y hệt — thở dài, cũng thở dài; gãi đầu, cũng gãi đầu.
Tôi tức : “Phối Cảnh Nhất, bắt chước ?”
Phối Cảnh Nhất nghiêm túc một cái: “Thích.”
Tôi dẫn cái đuôi phòng tắm, bắt đầu tháo nút áo sơ mi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-ngoc-co-phuc-cua-ke-ngoc/1.html.]
Quả nhiên, giật lùi, hai tay che ngực.
“Xán Xán cởi đồ của !”
“Không cởi thì tắm kiểu gì? Người bốc mùi .”
Môi mím : “Không để khác thấy hết.”
“Tôi là khác chắc? Từ nhỏ là theo , hiểu ?”
Hắn chớp chớp đôi mắt to, vẫn ôm chặt áo: “Người theo là gì?”
Tôi nghĩ một hồi bịa: “Người theo là tiểu thái giám bên vua, thích ai khác, chỉ thích hầu hạ .”
Hắn vội phản đối: “Tôi thái giám! Tôi thích em, cũng thích chăm em.”
Dối trá.
Tôi thở dài, cố giảng lý: “Anh bẩn lắm , tắm sạch mới thoải mái.”
Hắn nhăn mày suy nghĩ, cân nhắc giữa “thoải mái” và “ thấy trần truồng”.
Cuối cùng vẫn quyết bảo vệ trinh tiết, chịu cởi.
Tôi đuổi cũng , la cũng vô ích.
Vật lộn một hồi, chịu thua.
Muốn bẩn thì cứ bẩn, mặc kệ.
“Vậy phòng khách đợi, đừng chạy lung tung.”
Tôi mang quần áo phòng tắm.
Vừa đóng cửa, bên ngoài vang lên tiếng đập ầm ầm.
“Xán Xán! Xán Xán!” giọng hoảng loạn, tay đập cửa liên hồi, “Đừng bỏ !”
Tôi nổi cáu.
Chưa xong !
Tôi giật cửa .
Trước mặt là Phối Cảnh Nhất đang xổm, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tí tách rơi, ngẩng đầu đáng thương vô cùng.
03
Lâu lắm mới thấy Phối Cảnh Nhất .
Lần cuối là khi mười tuổi.
Khi đó nuôi gặp tai nạn, cha nuôi cũng chịu nổi, lâu cũng theo.
Thằng bé nhỏ xíu trong nghĩa trang, dựa bia mộ đến xé ruột xé gan.
Khi vẫn còn nhỏ, hiểu chuyện sinh ly tử biệt.
Chỉ nhớ : “Xán Xán, còn bố nữa.”
Hắn , cũng .
Cảm xúc lây lan, cũng bật theo.
Ba chúng bệnh triền miên, sốt lên sốt xuống cả thời gian dài.
Ba chăm từng , tóc bạc nửa đầu.
Sau đó ba đón Phối Cảnh Nhất về nhà sống cùng.
Lúc ngốc, còn chẳng trị nổi.
Giờ đối mặt một Phối Cảnh Nhất ngốc nghếch, chỉ bộc lộ cảm xúc bản năng, càng bó tay.
Thua nước mắt , lau mắt cho , dịu giọng dỗ:
“Được , đóng cửa. Tôi chỉ tắm thôi, cửa, thể thấy , ?”