"Mau uống , uống xong thì ngủ."
Thẩm Yến Tông thấy lời cam kết của , khóe môi cong lên khẽ một tiếng: "Ôn Nguyễn, nhất là nên làm ."
Anh ngửa cổ, uống cạn ly sữa trong một .
Sau đó, im lặng về giường, cuộn trong chăn thành một khối, lưng với .
Trong lúc chờ t.h.u.ố.c phát huy tác dụng, nhà vệ sinh.
Nhìn qua gương, mới hiểu vì lúc nãy Thẩm Yến Tông với vẻ mặt tự nhiên.
Da cực kỳ nhạy cảm và dễ để dấu vết.
Vừa nãy, tuy Thẩm Yến Tông dùng nhiều sức, nhưng dù cũng là đàn ông, lực tay lớn.
Trên yết hầu nhô vẫn còn lưu dấu ngón tay của .
Mà làn da trắng lạnh khiến bất kỳ vết đỏ bầm tím nào cũng trở nên cực kỳ nổi bật.
Tôi phát hiện bản đang phát triển theo hướng biến thái.
Lại còn thích thú với dấu vết mà Thẩm Yến Tông để .
Như ma xui quỷ khiến, đưa tay lên che dấu ngón tay , dùng lực ấn mạnh để làm vết hằn sâu hơn.
Lúc phòng thì Thẩm Yến Tông ngủ say.
Tôi vén chăn, dứt khoát chui tọt lòng Thẩm Yến Tông.
Trước khi lên giường, tắm bằng nước lạnh một nữa, cố gắng làm dịu sự bồn chồn bất an đang nổi dậy trong cơ thể.
vô ích.
Chỉ cần thấy tiếng hít thở đều đặn của , thể kiểm soát bản nữa.
Tôi vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc đầy sức sống của .
Quả nhiên, giống như dự đoán.
Làn da nóng bỏng, cơ bắp rắn rỏi .
Cảm giác nóng nảy, bứt rứt khó chịu trong lòng từ từ biến mất như thủy triều rút.
Tôi kiêng dè chiếm tiện nghi, tham lam hít hà mùi hương cơ thể .
Cả thể xác lẫn tinh thần đều an ủi gấp đôi.
Khuôn mặt khi ngủ còn sự sắc bén như lúc tỉnh, ngược trông vẻ ngoan ngoãn, hiền lành hơn.
Tôi khẽ đặt một nụ hôn lên cổ .
Tôi nhắm mắt , tự nhủ với bản .
Tôi là kẻ lưu manh.
Thẩm Yến Tông chỉ đang làm tròn nghĩa vụ mà một chồng nên làm.
Đó là thỏa mãn nhu cầu của .
Vả , là khả năng tự kiềm chế cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần lời, sẽ làm gì quá đáng với .
Hợp đồng hôn nhân mà hai gia đình cùng bàn bạc, phần lớn đều nghiêng về phía .
Thẩm Yến Tông tuân thủ giao ước mỗi tháng ít nhất mười ngày ở nhà và ngủ chung giường với .
Tuyệt đối phản kháng.
Để ngoan ngoãn lời, Thẩm hào phóng giao tất cả tài sản của Thẩm Yến Tông cho tạm thời quản lý.
Bao gồm cả siêu xe và bất động sản.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Thẩm Yến Tông cực kỳ căm ghét .
Không cả.
Sự hứng thú của đối với , đủ để bao dung hành động gây rối vô lý của .
Huống hồ, nhỏ hơn ba tuổi, còn hiểu chuyện, thể từ từ dạy dỗ.
Để khiến cảm thấy chán ghét ngay trong ngày đầu kết hôn.
Trời còn sáng, dậy sớm ngoài chạy bộ.
Tôi còn dịch gối của sang mép giường bên , chăn chia đôi thành đường phân ranh giới ở giữa.
Tôi giả vờ tạo cảm giác rằng dù chúng ngủ cùng , nhưng tôn trọng và hề chạm .
Cần từ từ, mưa dầm thấm lâu.
Tôi đàn ông gọi là vô tính , dần dần chấp nhận căn bệnh của và thích nghi với sự tồn tại của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ke-hoach-du-do/chuong-2.html.]
Còn về chuyện ly hôn...
Khi lợi dụng thì nên nghĩ đến, đời làm gì bữa trưa nào miễn phí.
Chạy bộ xong, tắm nhanh.
Lúc bước thì Thẩm Yến Tông tỉnh.
Mái tóc xoăn màu vàng nhạt bồng bềnh rủ xuống, làm mềm đường nét khuôn mặt, toát lên vài phần ngây thơ, bối rối.
Giống như một chú ch.ó lớn .
Tôi nhào nặn mái tóc đó, nhưng vẫn cố nhịn bước tới.
Thẩm Yến Tông đang chăm chú cái đường phân ranh giới giường mà ngẩn .
Nghe thấy tiếng động, liếc một cái.
Cái liếc mắt đó giống như một lưỡi câu.
Nó dễ dàng khiến liên tục nhớ sự nóng bỏng và mùi hương đặc trưng của Thẩm Yến Tông.
Tôi khẽ hóp bụng, nín thở.
Anh giọng mỉa mai: "Còn bảo thích đàn ông, sáng sớm tập gym, tắm rửa, còn thèm mặc quần áo, định dụ dỗ ai thế?"
"Cho dù cởi sạch mặt , cũng..."
"Tách."
Do hóp bụng, chiếc khăn tắm đang quấn lỏng lẻo bỗng trượt khỏi eo và rơi xuống đất.
Lúc mới nhớ , nãy quên lấy đồ ngủ, chỉ quấn đại cái khăn tắm quanh eo bước ngoài.
Không thể trách 'giở trò lưu manh' .
Chỉ là ngờ vị thiếu gia nuông chiều thể tỉnh dậy sớm như .
Ánh mắt Thẩm Yến Tông tự chủ dịch xuống một chút: "Khốn nạn."
Sắc mặt vẫn thản nhiên.
"Đều là đàn ông, chắc hiểu mà, chuyện buổi sáng . Xin thông cảm."
Sắc mặt Thẩm Yến Tông đơ , định nổi cáu nhưng câu "Đều là đàn ông" của chặn họng.
Sự hổ bất ngờ khiến tâm trạng bình tĩnh hơn đôi chút.
Tôi cúi xuống nhặt khăn tắm lên, phủi nhẹ đặt sang một bên, đó thản nhiên đến tủ quần áo lục tìm đồ ngủ.
Thẩm Yến Tông đột nhiên gầm lên một tiếng.
"Ôn Nguyễn, biến thái ? Mau mặc quần áo !"
Tôi dọa giật cả .
Tôi thấy như cưới một quả pháo nổ về nhà .
Cứ chốc lát nổ một phát.
Tôi đẩy gọng kính đang trượt xuống, đó sửa sai trong lời của .
"Thứ nhất, đang tìm quần áo."
"Thứ hai, cũng là biến thái."
"Căn bệnh của chỉ là khác ôm ấp, vuốt ve..."
Để hạ thấp cảnh giác, dối chớp mắt: "Ai cũng thể thỏa mãn , sẽ ép buộc , cần sợ hãi."
Tôi xong, nửa ngày vẫn thấy tiếng đáp .
Tôi mặc áo sơ mi , cài cúc xong, khẽ nghiêng .
Tôi phát hiện Thẩm Yến Tông vô thức bước đến phía từ lúc nào .
Vị trí của vượt quá cách an trong giao tiếp xã hội.
"Ai cũng thể thỏa mãn ?"
Tuy Thẩm Yến Tông với , nhưng ánh mắt dán chặt yết hầu của .
Dấu vết bóp hôm qua, do cố ý ấn mạnh hơn nên chuyển thành màu xanh tím rõ rệt.
Thẩm Yến Tông mím chặt môi.
Một tia cảm xúc mà thể khẽ lóe lên biến mất.
Đôi mắt vẫn chăm chú chằm chằm vết hằn cổ .
Hình như gì đó .