Ở bên , Tạ Vân Thanh và những khác rơi từ trung xuống.
Tạ Vân Thanh kìm nén cảm giác chóng mặt xuống, thấy biển rộng vô biên vô tận.
Anh vội nhắc nhở đồng đội: "Mở dù!"
Tuy nhiên, Lâm T.ử Hàm và những khác tìm trong ba lô lâu, khó khăn lắm mới lấy dù, kịp mở thì rơi xuống biển.
“Bõm”
“Bõm”
“Bõm”
“Ối ối ối, cứu với! Tôi bơi!” Lâm T.ử Hàm hoảng sợ .
“Ọc ọc…” Trương Chí Viễn thể .
Chỉ Chu Bằng tự cứu thành công.
Dù của Tạ Vân Thanh từ từ rơi xuống mặt biển, nhanh chóng cắt dây lưng, lật ngược lên.
Diện tích dù lớn, trải rộng mặt biển, sức nổi lớn, đủ để đỡ cả nhóm họ.
Tạ Vân Thanh lượt cứu ba lên.
Sau khi nguy cơ giải quyết, họ mới phát hiện mặt biển xung quanh trôi nổi đủ loại đồ vật của con , chẳng hạn như hộp xốp, tấm gỗ, nồi niêu xoong chảo, chai nhựa,...
Ngoài còn đủ loại rác.
Tạ Vân Thanh nhăn mày : "Ở đây xảy sóng thần."
"Chắc sẽ sống sót, chuẩn sẵn sàng để cứu ."
Ở bên , Giang Phàm Hành đến vật thể nổi, phát hiện đó là một hộp xốp lớn, bên trong còn một đàn ông .
"Chào , thể lên nghỉ chút ?"
Người đàn ông nửa tỉnh nửa mê câu , khó khăn ngẩng đầu lên, mắt nửa nhắm nửa mở thấy Giang Phàm Hành.
Hình dáng của Giang Phàm Hành thật sự chút đáng sợ, nhưng đàn ông sợ, giọng khàn khàn, yếu ớt : "Tùy ."
"Cảm ơn.” Giang Phàm Hành lễ phép cảm ơn, để thể thêm thông tin từ miệng đàn ông, giả vờ thò tay túi quần, thực chất là lấy từ gian hệ thống một gói bánh quy nén, đưa cho đàn ông: "Bánh cho ."
Người đàn ông vốn dĩ nửa sống nửa c.h.ế.t, cố gắng dậy, mắt sáng rực lên nhận lấy bánh quy, ăn ngấu nghiến.
GIang Phàm Hành chú ý thấy đôi môi nứt nẻ và làn da cháy nắng của đàn ông, nhận rằng trôi dạt biển lâu.
Người thiếu thức ăn, nhưng thiếu nước ngọt còn nhiều hơn.
Đáng tiếc khi tìm lỗ hổng gian hệ thống, lười mang ba lô theo, lúc cũng thể lấy nước cho đàn ông.
Người đàn ông nghẹn, đ.á.n.h n.g.ự.c , cuối cùng nuốt trọn miếng bánh khô nghẹn trong miệng.
Ăn xong chút đồ, cơ thể và tinh thần hồi phục một chút.
Lúc , Giang Phàm Hành bắt đầu hỏi tình huống: “Anh vì trôi dạt ở biển?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-ke-hoach-tot-cho-ngay-tan-the/chuong-57.html.]
Người đàn ông kinh ngạc , buột miệng : “Còn , chẳng cũng sóng thần nhấn chìm ?”
Hóa là sóng thần?
Giang Phàm Hành chớp mắt, tùy tiện viện một cái cớ: “Là rõ. Thuyền phao của hỏng, chìm mất . Còn chỉ dựa một chiếc thùng xốp mà vẫn nổi biển, khiến chút ngạc nhiên.”
Biểu cảm mặt đàn ông khó mà diễn tả thành lời. Anh hung hăng lau mặt một cái, vành mắt đỏ hoe : “Từ ba tháng , sóng thần nhỏ liên tục xảy . Nghe quá nhiều về những trường hợp gặp nạn, luôn lo lắng rằng sóng thần sẽ tràn đến chỗ chúng , nên chuẩn .
Tôi nhiều tiền, chỉ thể cùng vợ mua chiếc thùng xốp , chất lượng . Nghĩ rằng nếu sóng thần đến, ít cũng thể giúp gia đình một cơ hội sống sót.”
Chất lượng của chiếc thùng xốp quả thực , nhưng cuối cùng, sống sót chỉ .
Vợ và con đều sóng thần cuốn trôi, sống c.h.ế.t rõ.
rõ, khả năng sống sót của họ gần như .
Nói đến đây, đàn ông thể kìm nén nỗi đau trong lòng nữa, ôm mặt cúi đầu, nghẹn ngào bật .
Giang Phàm Hành mím môi, im lặng, cảm thấy đồng cảm với vợ con khuất của .
Người đàn ông thiếu nước cả ngày, căn bản còn nước mắt để chảy nữa.
Giang Phàm Hành ngăn lóc vô ích, : “Đừng nữa, điều quan trọng nhất bây giờ là sống sót.”
Nghe , đàn ông càng thêm bi thương: “Không sống nổi nữa . Chúng chỉ bánh quy đưa, nước, còn phơi nắng. Không bao lâu nữa, chúng đều sẽ c.h.ế.t.”
Giang Phàm Hành thích dáng vẻ buông xuôi của , : “Có ở đây, c.h.ế.t .”
“Hả?”
Người đàn ông còn kịp cảm động thì chợt thấy một tiếng “tõm”, nhảy xuống nước.
Anh hoảng hốt trợn to mắt, nhào đến mép thùng xốp, về phía Giang Phàm Hành rơi xuống biển mà gào t.h.ả.m thiết.
“Mẹ kiếp, sống nữa !”
Đột nhiên, đầu của Giang Phàm Hành trồi lên khỏi mặt nước, với : “Ngoan ngoãn ở đây đợi , sẽ ngay.”
Nói xong, lặn xuống biển.
Mặt biển gợn lên từng vòng sóng nhỏ, giống như những đợt sóng trong lòng đàn ông đang cuộn trào dữ dội.
Người đàn ông hét lên: "Được , sẽ đợi . Cậu đấy!"
Anh mất vợ và con, và sợ sự cô đơn.
Thật khó để gặp một ân nhân, và thể chịu đựng việc ở một nữa.
Biết đây là một thành phố của loài sóng thần nhấn chìm, Giang Phàm Hành liền nghĩ đến việc tìm kiếm thức ăn và nước ngọt đáy biển.
Trong phạm vi 200 mét nước, ánh sáng vẫn đủ, tầm rõ ràng, khiến cảm giác như cá gặp nước.
Ánh mắt liên tục quét qua xung quanh, cuối cùng, cũng tìm thứ cần.
Ngay đó, bơi về phía một tòa nhà ánh kim loại lấp lánh.