Xuyên Nhanh Chi Bị Hắc Hóa Đại lão Chiếm Hữu - Chương 260: Sơ Hở Của Anh Trai: Lục Ảnh Đế Bắt Được Vợ Yêu

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-29 12:28:36
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục An cúp điện thoại, đôi mày bắt đầu nhíu chặt .

Ninh Thư thấy thế, khỏi dò hỏi: “Lục , ạ?”

Lục An thanh niên một cái, dặn dò: “Lát nữa tới chỗ , trốn trong phòng đừng ngoài.”

Hắn cũng cho thanh niên sắp tới là Lục Trạch.

Chính là để đề phòng vạn nhất.

Nhỡ đối phương đột nhiên đổi ý, chẳng là kiếm củi ba năm thiêu một giờ .

Thực Lục An tán đồng việc em trai ở bên cạnh một đàn ông. Trong mắt , đàn ông thì nên ở bên phụ nữ.

Lục Trạch chẳng qua chỉ là nhất thời lầm đường mà thôi.

Lục An làm trai của đối phương, lý nên quyền uốn nắn . Nếu thanh niên tự đề nghị rời , chẳng qua chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi.

Ninh Thư xong những lời , gật đầu: “Vâng, Lục .”

Lục An khỏi thêm thanh niên một cái, cảm thấy đối phương càng càng thuận mắt.

Chỉ tiếc đối phương là con gái.

Lục Trạch dựa theo địa chỉ tìm đến căn biệt thự tên Lục An.

Anh chút kinh ngạc.

Tuy rằng Lục An ít bất động sản, nhưng luôn luôn lui tới, mấy năm nay căn cũng vẫn luôn bỏ trống.

Lúc Lục Trạch mới giới giải trí, Lục An còn định bảo dọn đến đây ở.

Lục Trạch suy xét đến vấn đề scandal nên từ chối.

lúc Lục An thế mà xuất hiện ở đây.

Anh khỏi lộ một nụ mỉm.

Chẳng lẽ những lời đồn đại đều là thật?

Anh cả của thật sự đang "kim ốc tàng kiều".

Lục Trạch ấn chuông cửa, cửa nhanh mở .

Xuất hiện mắt chính là ảnh cao lớn của Lục An.

Hai em cao xấp xỉ .

Lục An lớn hơn Lục Trạch chín tuổi, những năm nay vẫn luôn giúp đỡ Lục phụ xử lý sản nghiệp. Lục Trạch từng thấy vị cả của giao du với bạn gái nào, hình như hồi học quen một , nhưng đó cũng là chuyện của mười mấy năm .

Lục An mời cửa, mặt biểu hiện trầm .

Lục Trạch đặt tập tài liệu xuống, ánh mắt lơ đãng quét qua căn nhà.

Sau đó chú ý tới một chi tiết.

Phòng bếp rõ ràng dùng qua.

Lục An trừ những lúc ở công ty thể về, còn đều về nhà chính ăn cơm.

Huống chi mới từ Lục gia .

Cho nên Lục Trạch thể khẳng định, trong căn nhà còn khác sống.

Hơn nữa lúc Lục An cửa cố ý liếc kệ giày, phát hiện mấy đôi giày.

Hơn nữa còn là kiểu dáng của nam?

Lục Trạch nhỏ đến mức khó phát hiện nhướng mày một cái.

mặt biểu hiện ngoài.

Anh cong môi , hỏi: “Chỗ của cả ?”

Lục An cũng ngạc nhiên sự nhạy bén của em trai .

Hắn thần sắc trấn định tự nhiên, đáp: “Nhân viên công ty, .”

Câu trả lời thiên y vô phùng (kín kẽ một kẽ hở).

cũng lỗ hổng rõ ràng.

Lục Trạch nếu là ngày thường còn tâm tư trêu chọc, nhưng hiện tại trong lòng đều là hình bóng của thanh niên.

Không khỏi chỉnh sắc mặt, mở miệng hỏi: “Anh cả hai ngày nay tìm tin tức gì của Tiểu Thư ?”

Lục An : “Không , phái tìm tất cả những nơi thể tìm .”

Lục Trạch xong, thần sắc khỏi ngẩn .

Ngay đó đôi mắt tối sầm .

Bên phía cũng chút tiến triển nào.

Lục Trạch trầm giọng : “Nếu ngay cả cả cũng tìm thấy....” Cặp mắt đào hoa của chậm rãi nhiễm một chút màu đỏ tươi: “Vậy chỉ còn một cách...”

Lục An như nhận làm gì: “Cậu báo cảnh sát?”

Lục Trạch gật đầu: “Em vốn tưởng rằng chuyện liên quan đến Tần Hạo, nhưng theo dõi hai ngày nay cũng chút manh mối nào.”

Lục Trạch chờ nữa.

Đơn giản là tự mặt, tìm tên Tần Hạo .

Tần Hạo làm cho suy sụp thôi.

Chỉ cảm thấy Lục Trạch là một kẻ điên: “Tao là tao ...”

Lục Trạch lúc mới buông tha.

Tần Hạo mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, mệnh căn của suýt chút nữa đàn ông thoạt ôn tồn lễ độ nhưng thực chất tàn nhẫn độc ác phế bỏ.

Lục Trạch cũng kẻ ngốc.

Tô Dương rốt cuộc là ai sai khiến, tra một cái là ngay.

Tô Dương vì xâm phạm quyền riêng tư của khác, hiện tại đang ở đồn công an, luật sư đang thụ lý vụ án .

Còn về phần Tần Hạo.

Lục Trạch hiện tại rảnh bận tâm, chờ tìm Tiểu Thư về, sẽ cùng đối phương từ từ tính sổ.

Lục An xong lời em trai, dừng một chút, mở miệng : “Cậu nghĩ tới một khả năng, sớm rời khỏi thành phố ?”

Lục Trạch : “Em tra qua các chuyến bay liên quan, còn tàu cao tốc các loại.” Anh dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn, ôn tồn : “Em Tiểu Thư nghĩ gì, em một gánh vác tất cả, gây thêm phiền toái cho em.”

Lục An bộ dạng của em trai.

Đối phương rơi lưới tình, tình căn thâm chủng (yêu sâu sắc).

Như là yêu cực kỳ thanh niên .

Lục An trong lúc nhất thời việc làm rốt cuộc đúng .

Hắn lên tiếng: “Anh sẽ phái tra xem khả năng nơi khác , nếu vẫn thì báo cảnh sát.”

Lục Trạch gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-260-so-ho-cua-anh-trai-luc-anh-de-bat-duoc-vo-yeu.html.]

Thật nếu đến bước đường cùng.

Anh cũng chọn dùng phương thức như .

Anh Tiểu Thư thông minh, nếu đang tìm , chỉ sợ sẽ rút dây động rừng.

Lục Trạch khả năng càng thêm tìm thấy đối phương.

Người đàn ông khỏi day day huyệt Thái Dương, thấp giọng : “Thời gian làm phiền cả .”

Lục An : “Anh em chúng gì mà phiền với phiền.”

Lục Trạch một cái.

Anh : “Nếu , em quấy rầy cả nữa.”

Lục An gật đầu, tiễn cửa, đối phương rời .

Sau đó mới xoay .

Đi lên lầu, gõ cửa phòng.

Thanh niên mở cửa.

Lục An : “Người , .”

Ninh Thư gật đầu.

Cậu nào tới, lúc xuống lầu thấy bàn cái ly uống qua.

Cậu tự giác cầm rửa.

Lục An thoáng qua, gì.

Qua thời gian chung sống, phát hiện thanh niên trừ việc thể sinh con thì nhân phẩm và tính tình đều tồi.

Lục An : “Tôi sẽ đưa nước ngoài một thời gian , chờ sóng gió qua sắp xếp cho một thành phố khác.”

Ninh Thư ngẩn .

Vừa nghĩ đến việc xuất ngoại, trong lòng khỏi thấp thỏm vài phần.

Cậu mím môi, lên tiếng: “Lục , thể nước ngoài ?”

Lục An nhíu mày hỏi: “Tại ?”

Ninh Thư : “Tôi lạ nước lạ cái ở đó.”

“Cái cần lo lắng, sắp xếp thỏa cả .” Lục An : “Nhà cửa cũng tìm xong cho , xuống máy bay sẽ tới đón.”

Ninh Thư do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

Cậu làm phiền Lục An quá nhiều, cho nên trong lòng tuy chút do dự nhưng vẫn đồng ý.

Ninh Thư gần đây xảy chuyện gì, vẫn luôn dám lên mạng.

Cũng dám xem các bài báo liên quan.

Có thể là bởi vì sắp rời , Ninh Thư vẫn nhịn hỏi một câu: “Lục , Lục... Anh Lục... khỏe ?”

Lục An lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn kỹ thần sắc thanh niên, phát hiện mặt đối phương tràn đầy lo lắng.

Rõ ràng Lục Trạch vì mà công khai xuất quỹ, hơn nữa tiếc tự hủy hoại tương lai.

Lục An cũng sẽ lắm miệng những chuyện .

Nhỡ thanh niên , chẳng thứ đều thành công cốc .

Vì thế Lục An : “Cũng tạm . Tôi đem hết thảy trách nhiệm ôm , vì ?”

Hắn ít nhiều cũng những chuyện xảy gần đây, chỉ là Lục An cũng ngờ thanh niên thể hy sinh đến mức đó.

Ninh Thư ngẩn .

Sau đó chậm rãi mở miệng: “Lục ca chiếu cố , từng ai đối xử với như .” Cậu tiếp tục : “Ở đoàn phim, khác bắt nạt , cũng là Lục ca xuất đầu lộ diện.”

Ninh Thư khỏi khổ một tiếng: “ mỗi đều gây phiền toái cho Lục ca, dường như việc gì là thể làm vì cả.”

Cậu rũ mắt xuống: “Lục ca và giống , cuộc đời của xứng đáng hơn, chỉnh hơn...”

Lục An những lời , khỏi nhíu mày.

Hắn hỏi: “Lục Trạch nghĩ như ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ninh Thư : “Không , bao giờ với Lục ca những điều .”

Lục An khựng , cuối cùng vẫn nuốt những lời định xuống cổ họng.

Có trong nháy mắt d.a.o động, nhưng vẫn quyết định cứng rắn.

Chuông điện thoại của Lục An vang lên.

Hắn máy, là thư ký công ty gọi tới bàn bạc một chút về hợp đồng.

Lục An thoáng qua thanh niên, đó cầm điện thoại chỗ khác.

Mà Ninh Thư cầm ly nước, đang định rửa sạch sẽ.

đúng lúc , chuông cửa vang lên.

Ninh Thư lập tức buông ly nước trong tay xuống, lau tay.

nghĩ đến phận của ở đây, rốt cuộc là tiện.

Vì thế khỏi gọi một tiếng: “Lục .”

Lục An thấy tiếng gọi của thanh niên, buông điện thoại xuống hỏi: “Sao ?”

Ninh Thư thấy dường như chú ý tới chuông cửa, mở miệng : “Lục tổng, bên ngoài hình như đang ấn chuông cửa.”

Bên đầu dây, thư ký hỏi: “Lục tổng? Vậy chúng hiện tại làm thế nào?”

Lục An khỏi nhíu mày.

Hắn thoáng qua thanh niên, : “Cậu mở cửa giúp một chút.”

Lục An nghĩ thể là trợ lý công ty, rốt cuộc mới phân phó đối phương nếu chuyện khẩn cấp thì cứ theo địa chỉ đưa mà tìm tới.

Ninh Thư , do dự hỏi: “Tôi mở cửa vấn đề gì chứ?”

Cậu cảm thấy đây dù cũng là nơi ở riêng tư, nhỡ quen của Lục An hiểu lầm thì .

Lục An phảng phất suy nghĩ của thanh niên, : “Là trợ lý của , cứ mở cửa .”

Ninh Thư lúc mới yên tâm.

Cậu cửa. Bởi vì lời của Lục An, cũng qua mắt mèo xem bên ngoài là ai, trực tiếp mở cửa .

Khoảnh khắc thấy bên ngoài.

Ninh Thư sững sờ tại chỗ, đôi mắt mở to.

Mà nụ môi Lục Trạch cũng dần tắt ngấm, lẳng lặng thanh niên mặt, nheo mắt đầy nguy hiểm:

“Tiểu Thư?”

Đầu óc Ninh Thư trống rỗng, trong nháy mắt chân tay luống cuống.

Loading...