Thời tiết ngày càng lạnh, các bạn học trong lớp bắt đầu mặc thêm áo ấm. Có lẽ vì khí hậu năm nay khác hẳn năm, Ninh Thư cảm thấy da dạo khô và khó chịu, nên quyết định mang theo một tuýp kem dưỡng da tay.
"Lâm Giai, kem dưỡng da tay ?" Tiếng một nữ sinh vang lên.
Nữ sinh tên Lâm Giai đáp:"Hôm nay mang, hỏi khác xem."
Nữ sinh đó hỏi vài đều , ngay khi cô định bỏ cuộc thì một giọng nam vang lên:"Mình , nếu ngại thể dùng của ."
Cô sang, thấy gương mặt trắng trẻo của Ninh Thư.
"Cảm ơn nhé, Ninh Thư."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cô lấy một ít kem trả ngay. Các bạn học khác thấy cũng xúm mượn một ít, còn cách nào khác, khí hậu dạo đúng là khô hanh quá mức.
Ninh Thư mỉm , định bụng cũng lấy một ít dùng cho . Có lẽ vì bóp quá nhiều nên lúc bóp kem, vô tình làm phọt một đống lớn.
Cậu ngẩn đống kem tay, phân vân một chút. Nhiều thế chắc chắn bôi hết, mà bôi hết thì sẽ nhờn dính, trừ phi ai đó chia bớt cho .
Cậu theo bản năng nghĩ ngay đến Chu Hạc An. Ninh Thư về phía chỗ của trai cao lớn. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, Chu Hạc An từ ngoài cửa lớp bước . Cậu vội vàng bước tới.
"Chu Hạc An." Cậu gọi ."Cậu bôi kem dưỡng da tay ? Tôi lỡ tay bóp nhiều quá."
Chu Hạc An Ninh Thư mặt. Cậu đang mặc một chiếc áo phao mỏng, khi ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo và đôi mắt trong veo như hai viên ngọc quý phản chiếu bóng hình .
Ánh mắt Chu Hạc An rũ xuống, dừng bàn tay đang đưa của .
Ngón tay Ninh Thư trắng trẻo, thon dài, ngay cả móng tay cũng mang sắc hồng nhạt, cắt tỉa gọn gàng, trông sạch sẽ và đáng yêu.
Chu Hạc An thu hồi ánh mắt, thấy giọng vang lên:"Không bôi."
Nghe câu trả lời của , Ninh Thư chút thất vọng, nhưng nghĩ thì việc đồng ý mới là lạ, giống phong cách của Chu Hạc An chút nào. Thế là :"Vậy thôi, để tìm Bằng Vũ chia cho một ít."
Nói xong, định tìm Bằng Vũ thì Chu Hạc An giữ ."Đưa đây."
Ninh Thư ngẩn :"Chẳng bảo bôi ?"
Chu Hạc An bình thản đáp:"Tự nhiên thấy da khô."
Ngay câu đó, Ninh Thư thấy Chu Hạc An đưa tay . Tay to hơn tay nhiều, nhưng hề thô kệch mà thon dài, rõ ràng từng khớp xương. Chỉ là dù nhưng rõ ràng đó là đôi tay của một lao động vất vả, đó những vết chai và vài vết sẹo nhỏ đóng vảy.
Trong lúc Ninh Thư còn đang ngẩn ngơ, cảm thấy mu bàn tay chạm nhẹ... Làn da của Chu Hạc An áp sát tay trong thoáng chốc tách . Cậu lúc mới nhận Chu Hạc An vươn tay quẹt một nửa đống kem mu bàn tay .
Ninh Thư chợt nhớ chuyện kẻ khác sàm sỡ trong buổi tiệc . Suốt cả quá trình đó, Chu Hạc An hề để kẻ chạm dù chỉ một chút. Cậu bỗng nhiên nghĩ đến chuyện đó thật đúng lúc chút nào.
lúc , một bạn học bên cạnh trêu đùa:"Ninh Thư, quan hệ của với học thần thật đấy, Chu Hạc An bao giờ thiết với bọn như ."
Một khác lỡ lời đùa:" thế, nếu mà là con gái thì cảnh , bọn còn tưởng hai đang yêu đấy."
Nói xong đó lập tức hối hận vì nhớ nên đùa giỡn với Chu Hạc An, liền chột liếc một cái.
Ninh Thư :"Đừng đùa linh tinh."
Cậu đầu gặp mặt Chu Hạc An chẳng vui vẻ gì, còn tưởng là đồng tính nữa. Hơn nữa...
Chu Hạc An chắc chắn thích kiểu đùa , nhất là khi từng quấy rối như . Ninh Thư sang sắc mặt Chu Hạc An, nhưng thấy câu đùa đó vẫn hề lộ vẻ khó chịu.
Cũng thể là vui nhưng biểu hiện ngoài thôi.
........
Tan học, Ninh Thư vẫn như thường lệ theo Chu Hạc An để về nhà học phụ đạo. hôm nay, khi đến cổng trường, họ một vị khách mời mà đến chặn đường.
"Chu Hạc An, chuyện với ." Một nữ sinh lấy hết can đảm lên tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ ái mộ.
Ninh Thư nhanh chóng phản ứng , ý với Chu Hạc An:"Tôi tránh một lát nhé."
Chu Hạc An bảo:"Không cần." Hắn với nữ sinh :"Có chuyện gì bạn cứ thẳng , chúng đang vội."
Nữ sinh khẽ c.ắ.n môi, nhưng vẫn đưa món quà tay :"Mình thích lâu , sắp thi nghiệp nên để hối tiếc. Chu Hạc An, thể hỏi mục tiêu của là trường đại học nào ?"
Chu Hạc An hề nhận món quà, giọng điệu xa cách:"Cảm ơn bạn thích , nhưng ý định yêu đương. Bạn mang quà về , sẽ nhận ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1849-hoc-ba-tan-quy-chiem-huu-cuc-doan-x-cau-hoc-tro-ngheo-no-luc-15.html.]
Chàng trai cao lớn dù biểu cảm quá lạnh lùng, nhưng lời từ chối thì vô cùng dứt khoát.
Vẻ đau lòng thoáng hiện mặt nữ sinh, cuối cùng cô chỉ cầm quà rời . Chứng kiến bộ màn tỏ tình , Ninh Thư thấy cô gái đó thật đáng thương. Cậu với Chu Hạc An:"Cô trông vẻ buồn lắm, chắc là thích nhiều lắm đấy."
Chu Hạc An bình thản và vô tình đáp:"Cô thích thì trách nhiệm với cô ?"
Ninh Thư thở dài:"Tôi ý đó." Cậu mím môi tiếp:"Chỉ là giọng điệu của tuyệt tình quá, dịu dàng hơn một chút là mà."
Chu Hạc An thèm để ý đến , trực tiếp leo lên xe đạp. Ninh Thư vội vàng chạy tới ôm lấy eo . Chu Hạc An giảm tốc độ, lúc mới lên tiếng:"Có nữ sinh tỏ tình với , cũng cho hy vọng như thế ?"
Ninh Thư ngẩn , nhưng vẫn trả lời:"Tôi sẽ dùng giọng điệu thiện hơn, giải thích rõ là yêu đương và khuyên các bạn nên tập trung học tập."
Chu Hạc An trầm giọng, dường như hề ý châm chọc:"Thế ? Vậy đúng là một quý ông lịch thiệp đấy."
Ninh Thư suy nghĩ một chút hỏi:"Chu Hạc An, thích kiểu con gái như thế nào?"
Sau khi hỏi câu đó, trai cao lớn trả lời ngay. Mãi đến khi qua một ngã tư, mới trầm giọng đáp:"Chuyện đó quan trọng ?"
Ninh Thư :"Thì ai cũng hình mẫu lý tưởng mà, chỉ tò mò thôi. Với giờ yêu đương nhưng cũng yêu chứ."
Chu Hạc An hờ hững :"Tôi lấy gì mà yêu? Không tiền, tương lai, thời gian."
Ninh Thư thầm nghĩ cũng đúng. Một ngày làm thêm mấy việc, chừng giờ Chu Hạc An còn đang lén lút làm thêm việc khác nữa. Dù yêu đương cũng chẳng sức mà yêu, huống chi còn giữ vững vị trí đầu khối. Nghĩ , thấy thật đáng thương.
Cậu ngờ rằng, chẳng bao lâu , Chu Hạc An sẽ tự vả mặt vì những lời .
........
Ninh Thư cảm thấy trong nhà Chu Hạc An thiếu thốn quá nhiều thứ. Cậu suy nghĩ một chút, bảo tài xế dừng một cửa hàng hoa, đó chọn một chậu cây cảnh.
Chậu cây xanh mướt thể mang chút sức sống cho căn phòng thuê chật hẹp và u ám của Chu Hạc An. Cuối cùng Ninh Thư cũng căn phòng đó thiếu gì , đó là sức sống.
Vì tiền thuê nhà rẻ, phòng nhỏ và cũ kỹ, ánh sáng cũng , nên cố ý chọn một loại cây dễ sống.
Ninh Thư báo cho Chu Hạc An, ôm chậu cây lên lầu gõ cửa."Ai đấy?" Giọng vang lên.
Ninh Thư đáp:"Chu Hạc An."
Hắn nhanh chóng mở cửa. Cậu đợi kịp gì bảo ngay:"Chu Hạc An, mau đỡ lấy , nặng c.h.ế.t ."
Chu Hạc An đưa tay nhận lấy chậu cây. Chậu cây khá nặng, rũ mắt đang thở hồng hộc mặt, giọng trầm tĩnh chút gợn sóng:"Đây là cái gì?"
Ninh Thư đáp:"Tặng đấy. Phòng u ám quá, cần chút màu xanh. Cây dễ nuôi lắm, cần tưới nhiều nước ."
Chu Hạc An hỏi :"Hôm nay dối là nhà việc chỉ để mua cái ?"
Ninh Thư chột đảo mắt, hít sâu một , dứt khoát thừa nhận:"Cậu cần thì cứ vứt , mang nó xuống lầu nữa ."
Chu Hạc An chằm chằm một lúc lâu, khiến Ninh Thư cảm thấy rợn . Mãi , mới trầm giọng một câu:"Cảm ơn."
Ninh Thư rõ:"Cái gì cơ?"
Chu Hạc An :"Cảm ơn mua chậu cây cho . Đây là món quà đầu tiên nhận từ khác trong mấy năm qua."
Ninh Thư nghĩ ngợi bảo:"... Hôm qua bạn nữ tỏ tình tặng quà cho mà nhận ."
Chu Hạc An mặt đổi sắc, lạnh lùng :"Được , về ."
...... Lời thì , nhưng Chu Hạc An vẫn đưa xuống tận lầu, cho đến khi đôi mắt sâu thẳm cánh cửa xe che khuất, mới xoay trở về tòa nhà cũ kỹ .
......
Chú ch.ó nhỏ Ninh Thư nhặt vẫn tìm nuôi, một phần vì thấy ai phù hợp, phần quan trọng hơn là nó quá quấn quýt , cứ như coi là .
Mỗi cho nó uống sữa, Ninh Thư thấy lòng dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Cũng may khi kiểm tra sức khỏe, nó khỏe mạnh và ký sinh trùng, nên Chu Thúy Vân miễn cưỡng đồng ý cho nó ở .
với điều kiện là phòng bà, nếu phát hiện một là Ninh Thư mang nó ngay.
Nuôi một thời gian, chú ch.ó nhỏ lớn hơn một chút và đùa nghịch với Ninh Thư. Cậu cũng thường xuyên gửi ảnh nó cho Chu Hạc An. Ngày mai là cuối tuần, cho Chu Hạc An thấy chú ch.ó nhỏ ngoài đời thực chứ qua màn hình điện thoại nữa.