Kiều Nguyên ngờ thanh niên trông vẻ trắng trẻo, sạch sẽ ôn nhuận thực chất chẳng quả hồng mềm dễ nắn.
Cậu như tiếp tục :"... Vậy Ninh ca, Nguyệt Sanh ca ở trường cực kỳ săn đón ? Theo đuổi chỉ nữ sinh , mà còn nhiều nam sinh nữa đấy. Em đếm xuể luôn, Ninh ca chẳng lẽ thấy chút nguy cơ nào ..."
Nói đến đây, Kiều Nguyên khựng một chút, vội vàng che miệng vẻ thẹn thùng:"Ninh ca, em ý đó , chỉ là Nguyệt Sanh ca quá ưu tú.
Mà hai học cùng trường, thường xuyên gặp mặt...
yên tâm, em và Nguyệt Sanh ca thường xuyên gặp , em sẽ giúp để mắt tới , tuyệt đối để làm chuyện gì với ."
Khương Nguyệt Sanh giọng thanh lãnh:"Chúng đến thế, sẽ làm lão bà của hiểu lầm."
Đáy mắt sâu thẳm, khẽ nghiêng đầu. Cổ trùng đang rục rịch, nhưng mệnh lệnh của Thần, chúng đành ngoan ngoãn yên ở vị trí của .
Những ngón tay của quá đỗi thon dài và đẽ, toát vẻ oánh nhuận thần bí, cực kỳ thu hút.
Kiều Nguyên khỏi si mê, nhưng lời , sắc mặt trắng bệch , giọng điệu vô cùng tổn thương:"Xin Nguyệt Sanh ca... Em cứ tưởng chúng gặp vài là bạn bè , em cũng là vì cho Ninh ca thôi...."
Ninh Thư:"Cảm ơn lo lắng cho , nhưng chúng đang sống chung, tình cảm , chắc là mấy vấn đề đó ."
Kiều Nguyên:"....."
Sống chung. Sắc mặt gần như co giật, sự ghen tị vặn vẹo suýt chút nữa hiện rõ mồn một mặt.
Kiều Nguyên ngờ họ sống chung, phát triển đến mức mật như . Cậu hậm hực c.ắ.n môi, suýt chút nữa c.ắ.n rách cả môi.
Những khác thấy khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng, Vương Ba liền dậy :"Hay là chúng tìm chỗ nào ăn cơm ."
Kiều Nguyên giọng điệu điệu đà:"Em quán đồ ăn ngon lắm, nhiều sinh viên trường đến đó." Nói xong, đầy ẩn ý về phía thanh niên.
Ngay đó hỏi:"Ninh ca, chỗ đó ?"
Dứt lời, Kiều Nguyên vội vàng :"Ngại quá Ninh ca, em quên mất giờ còn là sinh viên nữa. , Ninh ca làm việc ở thế... Anh đắp mặt nạ ?"
Nói xong, phiền não vuốt ve mặt :"Ninh ca, em thật hâm mộ , bảo dưỡng da quá, đến tuổi em sẽ thế nào... Nghe đàn ông ngoài 30 là mặt bắt đầu nếp nhăn nọ ."
Ninh Thư:"......."
Kiều Nguyên định thêm gì đó thì một nhân viên phục vụ tới, thế nào mà chân vấp một cái, cả ly cà phê tay đổ hết lên .
Kiều Nguyên lập tức hét toáng lên:"Mày kiểu gì thế hả!!!!!"
Cậu tức đến nổ đom đóm mắt, lộ biểu cảm kinh hoàng thất thố, khuôn mặt dữ tợn trông vô cùng vặn vẹo. Nhân viên phục vụ liên tục xin :"Thật xin quý khách, thực sự cố ý... Để đưa quý khách nhà vệ sinh."
Kiều Nguyên đành theo nhà vệ sinh.
Cậu nhịn mắng thêm vài câu, nghĩ đến thanh niên càng thêm ghen ghét.
Kiều Nguyên nhanh chóng lấy tự tin, hừ, chẳng qua cũng chỉ là một đàn ông ngoài đôi mươi thôi, Khương Nguyệt Sanh còn trẻ thế , sớm muộn gì cũng chán. Ninh Thư giờ cũng chỉ chút nhan sắc thôi, để xem vài năm nữa thế nào...
Cậu tin rằng chỉ cần kiên trì, chắc chắn sẽ nhận phản hồi từ Khương Nguyệt Sanh... Hơn nữa.
Kiều Nguyên lẩm bẩm:"Vài năm nữa cũng chỉ là một lão già thôi, lúc đó mặt đầy tàn nhang với nếp nhăn, Khương Nguyệt Sanh còn thể cái mặt đó mà yêu ?"
Không giống , thanh xuân phơi phới, trẻ trung xinh . Nghĩ đến đây, Kiều Nguyên khỏi đắc ý, thầm rủa xả thanh niên trong lòng, khuôn mặt tràn đầy collagen của trong gương.
ngay đó, mơ hồ thấy mặt thứ gì đó màu đen như sâu bọ đang bò da.
Kiều Nguyên tưởng nhầm, hoảng sợ kỹ thì chẳng thấy gì nữa.
Chỉ là mười phút .
Trong nhà vệ sinh vang lên một tiếng hét kinh thiên động địa:"... Mặt, mặt tự nhiên thành thế ! A a a a cái kẻ xí trong gương là ai !!!"
......
Kiều Nguyên từ nhà vệ sinh hớt hải chạy , che chặt mặt vì sợ khác thấy, chạy trối c.h.ế.t.
Sau khi về.
Ninh Thư hỏi Khương Nguyệt Sanh:"Anh làm gì ?"
Cậu ngốc, Kiều Nguyên đột nhiên dị dạng chắc chắn là do kẻ bên cạnh giở trò. Cậu quá hiểu tính nết của yêu .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Quả nhiên.
Khương Nguyệt Sanh giọng lạnh lẽo:"Chỉ hạ một chút Niên Hoa Cổ thôi, trông già mười tuổi mà."
.... Thảo nào Kiều Nguyên lộ ánh mắt kinh hoàng đến thế.
Ninh Thư khựng một chút:"Anh hạ cổ lộ liễu như , sợ khác nghi ngờ ?"
Kiều Nguyên t.h.ả.m thì t.h.ả.m thật, nhưng hề thấy thương hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/xuyen-nhanh-chi-bi-hac-hoa-dai-lao-chiem-huu/chuong-1724-thieu-nien-mieu-cuong-benh-kieu-x-my-nhan-on-nhuan-de-bat-nat-46.html.]
Ninh Thư hạng ai cũng thương xót.
Chỉ thể Kiều Nguyên đụng nhầm Khương Nguyệt Sanh, coi như xui xẻo.
Khương Nguyệt Sanh sở hữu một lớp túi da cực kỳ kinh diễm, Ninh Thư vẫn nhớ đầu gặp ở Miêu trại, cũng phản ứng y hệt những khác.
.... Dường như ai nghĩ tới một nơi hẻo lánh, thậm chí ai đến đến nhường , vẻ vượt xa giới tính và chủng tộc.
Dù Khương Nguyệt Sanh lớn lên trong trại, nhưng sự thần bí và nguy hiểm của vẫn luôn thu hút vô .
Mỗi xuất hiện, ánh đều đổ dồn về phía .
Ninh Thư thậm chí quen với việc đó, dù bên cạnh một yêu như . nghĩ đến Kiều Nguyên và những lời , trong lòng thanh niên khỏi thấy khó chịu.
...... Ở trường săn đón, rốt cuộc là săn đón đến mức nào?
Ninh Thư , cố tỏ bình tĩnh. Ngoài mặt nhắc tới chuyện , chỉ là khi tắm xong, Khương Nguyệt Sanh mang theo lạnh mát mẻ tiến gần .
Cậu mím môi, lên tiếng:"... Đừng động."
Ánh mắt sâu thẳm, bên trong như vô vàn đóa hoa màu đen nở rộ, khẽ nghiêng mặt, dường như nhận cảm xúc của yêu .
Ninh Thư hít sâu một , túm lấy vạt áo của Khương Nguyệt Sanh, bình tĩnh :"Tôi thể động, động."
Đôi mắt mỹ lệ mê hoặc bắt đầu đổi màu sắc. Đồ đằng kỳ lạ hiện lên, ngay cả màu da dường như cũng trở nên khác biệt.
Khương Nguyệt Sanh chằm chằm thanh niên phía , như một bức tranh tuyệt mỹ. Thậm chí tranh vẽ cũng thể kinh diễm bằng khuôn mặt .
Mái tóc đen như tơ lụa, kể vóc dáng nam tính đang dần hiện rõ của trông rộng lớn và gợi cảm hơn nhiều.
Đối mặt với sắc , Ninh Thư đương nhiên chút ngẩn ngơ. Như mê hoặc, nhưng nhanh chóng lấy tỉnh táo.
.... Cậu siết chặt ngón tay:"... Không l.i.ế.m ."
Đầu lưỡi Khương Nguyệt Sanh đang hôn , dường như chút mất kiểm soát.
Ninh Thư dùng giọng lệnh:"Nằm yên đó, động, nếu thì mà ngủ với đám sâu của một tháng ."
Đối mặt với lời đe dọa của thê tử, Thần đành dừng .
Chỉ là đôi mắt tối tăm sâu thẳm, như nuốt chửng thứ gì đó, cứ thế chằm chằm thanh niên. Trông chẳng giống kẻ đang đè chút nào, mà giống như đang nôn nóng làm cho yêu phía rối loạn tơi bời.
"... Lão bà, ngoan nào."
Giọng thanh lãnh của Khương Nguyệt Sanh đầy nóng bỏng.
Ninh Thư phớt lờ, cứ thế cởi bỏ quần áo . Rồi nhích hai chân, đè lên .
Một tiếng rên trầm đục vang lên.
Ninh Thư cúi đầu.
Không qua bao lâu, làn da thanh niên bắt đầu ửng lên một màu sắc khác.
Thanh niên vốn dĩ trắng trẻo, màu sắc khiến trông đến mức khiến thể rời mắt.
Trên mu bàn tay thon dài của Khương Nguyệt Sanh, gân xanh nổi lên trông đáng sợ. Như một con sâu đang chuyển động bên trong, khẽ nghiêng đầu chằm chằm thanh niên.
hễ thanh niên nhận thấy định cử động là sẽ cảnh cáo ngay.
......
Ninh Thư cứ nghĩ đến chuyện Kiều Nguyên là thấy bực , vì thế làm hăng hái, làm túm lấy Khương Nguyệt Sanh :"... Tôi giận, chỉ thấy dạo sống thoải mái quá thôi."
"Ngoan nào."
Đôi mắt đen nhánh của Khương Nguyệt Sanh giấu nổi đồ đằng bên trong, chậm rãi thở một , dùng giọng thanh lãnh đầy kìm nén với thanh niên:".... Được , em cứ trút giận lên ."
Thần chỉ ở trong trại, trượng phu đều lời thê tử.
Ninh Thư trút giận cho đời, đến khi hết giận thì cũng chẳng còn sức lực. Ngay khi thanh niên lả , một bàn tay ôm chặt lấy cơ thể .
Khương Nguyệt Sanh bế bổng thanh niên lên, bóng dáng hai dựa tạo nên một vẻ kỳ lạ khó tả.
Đặc biệt là đồ đằng thậm chí bắt đầu ẩn hiện những hoa văn cơ thể Thần.
Chỉ là Ninh Thư nhận , bên tai vang lên lời của Khương Nguyệt Sanh.
Hắn gần như dán sát tai mà .
Giọng thanh lãnh nhưng mang theo chút khàn đục, như vọng về từ nơi xa, phảng phất nhấn chìm thanh niên một màn đêm tăm tối.
"Ngoan nào, lão bà, giờ đến lượt ."