Những ngày cuối cùng trong căn phòng giam biệt lập, Thẩm Dực còn gào thét nữa. Anh đó, bất động như một pho tượng rỉ sét, đôi mắt chằm chằm vô định.
Cái c.h.ế.t đáng sợ. Đáng sợ là sự trống rỗng khi nhận cả cuộc đời là một trò hề.
Tôi bệ cửa sổ nhỏ hẹp của phòng giam, nơi ánh trăng yếu ớt hắt , biến bộ đồ trắng của thành một màu xám tro lạnh lẽo. Tôi còn tác động vật lý, còn dọa nạt. Tôi chỉ ở đó, như một lời nhắc nhở hằng sống về những gì từng .
"Ninh Ninh... ngày mai ." Thẩm Dực thào thào, giọng khô khốc như tiếng lá rụng. "Anh mơ thấy ngày đầu gặp ở thư viện trường. Lúc đó em mặc áo sơ mi trắng, đang loay hoay với đống giáo trình..."
Anh bắt đầu hồi tưởng. Khi kẻ thủ ác tự đào bới những mảnh ký ức ngọt ngào để tự trừng phạt bản .
"Anh nhớ thầm thề sẽ làm tất cả để em hạnh phúc. Tại ... tại biến thành thế ?" Anh ôm lấy mặt, những giọt nước mắt muộn màng thấm qua kẽ tay. "Vì tiền? Vì cái hư danh Ảnh đế đó ? Nếu thời gian ..."
"Nếu thời gian ," Tôi ngắt lời, giọng lạnh lùng như băng giá, "Anh vẫn sẽ chọn nhấn ga. Anh vẫn sẽ chọn cứu Lâm Vũ. Vì bản chất của là kẻ ích kỷ, Thẩm Dực ạ. Đừng dùng tình yêu để bào chữa cho sự thối nát trong m.á.u của ."
Duật Vân
Thẩm Dực ngẩng đầu, với ánh mắt cầu xin: "Ninh Ninh, em hận đến thế ? Ngay cả khi sắp c.h.ế.t, em cũng thể cho một lời dối dịu dàng ?"
Tôi bước xuống khỏi bệ cửa, thẳng đến mặt . Lần , để chạm – một cái chạm lạnh ngắt như chạm một tảng băng trôi.
"Sự dịu dàng của c.h.ế.t cùng với ngọn lửa ngày hôm đó . Anh cảm giác phổi đầy khói nóng, da thịt nung chảy ? Lúc đó, cũng cầu xin , nhưng chọn lái xe thẳng."
Thẩm Dực run rẩy, cả đổ sụp xuống chân . Anh cố gắng ôm lấy đôi chân , nhưng chỉ cần lùi một bước, liền ngã nhào xuống sàn.
"Lâm Vũ thi hành án sáng nay ." Tôi bồi thêm một đòn chí mạng. "Nó c.h.ế.t trong sự điên loạn, miệng vẫn ngừng nguyền rủa là kẻ bất tài, là đứa đàn ông dựa vợ. Đến c.h.ế.t, nó cũng hề yêu ."
Tiếng cay đắng vang lên trong phòng giam. Thẩm Dực nhận , kẻ hy sinh cả vợ để cứu lấy, thực chất chỉ xem là một công cụ hơn kém.
"Anh trắng tay , Thẩm Dực. Danh tiếng, tiền bạc, tình nhân... và cả . Không còn gì cả."
lúc đó, viên quản giáo gõ cửa: "Số 402, nhà đến gửi đồ cuối."
Đó là một túi giấy nhỏ. Bên trong chỉ một vật duy nhất: Chiếc nhẫn cưới bạch kim cũ kỹ mà từng trân trọng. Con chip bên trong phá hủy, chỉ còn cái vỏ kim loại méo mó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/vo-cu-o-trong-guong/06-het.html.]
Thẩm Dực cầm chiếc nhẫn, nức nở như một đứa trẻ. Anh định đeo nó ngón áp út, nhưng ngón tay quá run rẩy, chiếc nhẫn rơi xuống, lăn góc khuất tăm tối của phòng giam.
"Đừng tìm nữa." Tôi thì thầm. "Nó còn thuộc về từ lâu ."
Ánh bình minh của ngày cuối cùng bắt đầu ló dạng. Tôi thấy linh hồn nhẹ bẫng, những oán khí bấy lâu nay dần tan biến theo làn sương sớm.
Tôi Thẩm Dực lính gác dẫn . Anh như một xác sống, còn chút sức kháng cự nào. Trước khi bước khỏi cánh cửa sắt, ngoái đầu cuối, nhưng vị trí giờ chỉ còn một trống rỗng.
Tôi chờ c.h.ế.t. Tôi thấy m.á.u của . Vì với , c.h.ế.t từ khoảnh khắc chọn buông tay giữa biển lửa.
Mọi nợ nần thanh toán xong.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa bao phủ lấy tầm mắt . Tiếng còi xe, tiếng gió thổi, và mùi oải hương quen thuộc đột ngột tràn ngập cánh mũi.
"Giang Ninh! Giang Ninh! Em ? Sao ngủ quên xe thế ?"
Một giọng trầm ấm vang lên bên tai. Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Tôi đang trong xe. Trước mặt là Thẩm Dực của 3 năm – thời điểm chúng mới cưới. Anh đang cầm một tờ giấy, gương mặt đầy vẻ háo hức: "Ninh Ninh, xem , nhận kịch bản cho bộ phim đầu tay do em đầu tư đấy!"
Tôi tờ giấy, bàn tay – vẫn còn nguyên vẹn, một vết sẹo. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới bạch kim đang tỏa sáng lấp lánh ánh nắng.
Trùng sinh .
Tôi khẽ mỉm , đôi mắt lộ sự sắc lạnh mà Thẩm Dực từng thấy.
"Kịch bản đấy yêu. , đổi vai. Anh còn là nam chính nữa ."