VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 832: Ảnh đế siêu khó theo đuổi (17)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 13:05:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc sống của Tông Khuyết từ đến nay quy tắc, chỉ là dậy sớm hơn nửa tiếng so với thường lệ. Tập thể d.ụ.c buổi sáng, chuẩn ngoài. Hắn mua bữa sáng gần nhà Kỳ Dụ.

quyền hạn từ Dương Bân, việc khu chung cư trở nên dễ dàng. Thang máy lên, Tông Khuyết khỏi thang máy ở tầng đó. Khi dừng cửa nhà đối phương, đồng hồ, ấn chuông cửa.

"Đến ." Bên trong truyền một vài tiếng động, cửa mở từ bên trong.

Ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua cửa sổ kính từ trần đến sàn, chiếu sáng cả căn nhà. Thanh niên trong nhà, tóc xù lên chải chuốt đặc biệt, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, gần như thể xuyên qua ánh sáng, làm nổi bật dáng xinh của y. Mặc dù quần vẻ là đồ ở nhà hơn, hợp với áo, nhưng trông thanh lịch và thoải mái. Đôi mắt khẽ cong, như thể bất cứ lúc nào cũng thể bước lên sân khấu rực rỡ ánh .

Tông Khuyết đang trong cửa. Kỳ Dụ vịn cửa, đối diện với ánh mắt của , thở y khẽ siết . Y cố gắng kiềm chế động tác cúi đầu xem chỗ nào , nhường chỗ ở cửa và : "Anh Khuyết dậy sớm thật, ."

Tông Khuyết khuôn mặt tươi của y, bước cửa, sang thanh niên đang đóng cửa, hỏi: "Tối qua mấy giờ em ngủ?"

Động tác đóng cửa của Kỳ Dụ khựng . Y hít một thật sâu, đầu đến tủ giày bên cạnh, cúi đầu lấy dép : "11 giờ ngủ , đôi ."

Tông Khuyết thanh niên cúi đầu tránh ánh mắt của , suy ngẫm một chút mở lời: "Em ngủ quá ba tiếng."

Động tác của Kỳ Dụ khựng . Đôi dép tay rơi xuống thảm. Y đột ngột ngẩng đầu lên đàn ông mặt, mặt và trong lòng đều là sự kinh ngạc tột độ: "Sao ?!"

Y đối phương hiểu nhiều thứ, dù tối qua y dọn đồ đến muộn, sáng nay bấm đồng hồ báo thức để dậy dọn dẹp, nhưng trong nhà chỉ một y. Điều thể chỉ dùng từ uyên bác để miêu tả .

Huyền học?

Tông Khuyết thanh niên đang thu tâm tình chút ảo não mặt, thở dài : "Ăn sáng xong thì ngủ . Chiều nay chuyến bay, chiều mai bắt đầu . Phải hơn một tháng, nếu điều chỉnh giờ giấc, cơ thể sẽ chịu nổi."

Kỳ Dụ vịn mép cửa , từ từ thẳng dậy, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của , mặt chút nóng ran: "Ồ... em ."

Rõ ràng làm thứ nhất, nhưng mặt , nhiều chuyện theo kế hoạch, trở nên hỏng bét.

"Ăn sáng ." Tông Khuyết đưa túi bữa sáng cho y.

"Cảm ơn." Kỳ Dụ nhận lấy, ngẩng đầu hỏi, "Anh ăn ?"

"Chưa." Tông Khuyết .

"Vậy ăn cùng ." Kỳ Dụ mở lời, xách cái túi chút nặng trĩu, và nhận làm một điều ngốc nghếch.

"Được." Tông Khuyết đáp.

...

[Kính gửi quý khách chuyến bay đến thành phố K, chuyến bay KA1286 của quý khách sắp cất cánh, xin vui lòng nhanh chóng đến cửa lên máy bay 5...]

Tiếng thông báo ở sân bay vang lên. Hành lý ký gửi. Cả đoàn khoang hạng nhất . Dương Bân cuối cùng cũng tìm cơ hội, cẩn thận nghiêng đầu hỏi Kỳ Dụ ở phía bên : "Tinh thần em vẻ lắm, khỏe ?"

"Không , tạm thời đừng nhắc đến vấn đề ." Kỳ Dụ chống cằm thì thầm với .

Chuyện cũ nhớ mà kinh. Nếu chuyện sáng sớm chuẩn kỹ lưỡng để trông trưởng thành và điềm đạm hơn bại lộ chỉ là lúng túng, thì chuyện ăn bữa sáng suýt ngủ gục, ngoài lúc gặp mặt buổi sáng , cơ bản là ngủ cả ngày, khi đối phương gọi dậy mặt còn vết hằn của giấc ngủ, khiến y c.h.ế.t lặng.

Hơn nữa thực cũng chẳng gì để giả vờ nữa. Dáng vẻ nào của y, đối phương cũng thấy . Nước mắt nước mũi giàn giụa còn gì, huống hồ giả vờ thế nào nữa, so với đối phương, dường như cũng một cảm giác ngây thơ. Nghĩ , cả y đều ở trong trạng thái buông xuôi mặc kệ.

Dương Bân trạng thái lười biếng của y, khi điện thoại rung thì thu ánh mắt, im lặng.

Đào Huy: Anh Dương! Không Khuyết tổng theo đoàn ? Sao giành việc của em ?! A a a a a?! Có em sắp sa thải ?!

Đào Huy: Gâu một tiếng như chó.gif

Dương Bân liếc . Nghệ sĩ của đang nhận lấy miếng che mắt mà Tông Khuyết đưa qua. Dù thanh niên vì ở nơi công cộng nên luôn chú ý đến hình tượng, nhưng trong mắt một niềm vui thể kìm nén.

Ít nhất thì thể thấy sự vui vẻ.

Thứ tình yêu thể che giấu . Thích ai sẽ theo bản năng mà để ý đến đó. Từ đến nay vẫn luôn là như .

Dương Bân thu ánh mắt, trả lời: Em cứ coi Khuyết là yêu của Kỳ Dụ là .

Người yêu giúp xách vali, sắp xếp lịch trình, đó là những chuyện tự nhiên. Công việc của đều do Khuyết xử lý, làm, chủ yếu là hiệu suất của quá thấp, các mối quan hệ cũng rộng bằng Khuyết. Ngoan ngoãn theo, chờ ngày phất lên thì ?

Đào Huy tin nhắn, mặt nhăn nữa, tâm trạng bình , cảm thấy hợp lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-832-anh-de-sieu-kho-theo-duoi-17.html.]

Chỉ là giây tiếp theo nhận tin nhắn: Biết là , đừng .

Đào Huy: Nhận , tuyệt đối !

Anh Kỳ hẹn hò, chuyện thể ngoài .

Hèn chi tối qua Kỳ bảo về nhanh.

"Tắt điện thoại ?" Tông Khuyết thanh niên đang loay hoay với miếng che mắt bên cạnh, hỏi.

"Tắt ." Kỳ Dụ thì lấy điện thoại , xem một nữa.

"Ừm, nghỉ ngơi thêm một lát . Sắp đến nơi sẽ gọi em dậy." Tông Khuyết .

Y phim một tháng khó tránh khỏi ngày đêm đảo lộn, ngủ đủ là quan trọng nhất.

"Được." Kỳ Dụ đáp.

Máy bay cất cánh, thẳng tiến đến thành phố K.

Tông Khuyết sắp xếp lịch trình, là chuyện tiện tay làm, Dương Bân chỉ cần liếc một cái là , cơ bản cần làm gì cả.

Xuống máy bay, công tác an ninh và xe cộ đều sắp xếp chu đáo. Kỳ Dụ gần như cần đợi, an để đến đoàn phim.

"Tối nay sẽ ở khách sạn một ngày, ngày mai sẽ cùng đoàn ngoài." Tông Khuyết kéo vali, với Kỳ Dụ đang bên cạnh, "Dự kiến 9 giờ sáng mai xuất phát, 8 giờ sáng mai sẽ đến gọi em."

"Được." Tay Kỳ Dụ cũng đang kéo vali, ánh mắt rơi đối phương, trong mắt sự hoài niệm.

Rất lâu đây, đối phương cũng dẫn dắt y như , chỉ là lời ít hơn bây giờ nhiều. Cơ bản đều là làm xong lịch trình đưa cho y xem. Dù một vài chuyện ít khi nhắc nhở, nhưng chỉ cần đặt đồng hồ báo thức đúng giờ, theo đối phương là .

Một đối phương ở bên cạnh, cảm giác an hơn vô .

"Thẻ phòng." Tông Khuyết dừng ở cửa phòng, thanh niên bên cạnh. Khi đối diện với ánh mắt kịp thu của y, dừng một chút , "Tối nay nghỉ ngơi cho , sáng mai ăn gì?"

Môi Kỳ Dụ khẽ động đậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm vali : "Gì cũng , em kén ăn."

"Được." Tông Khuyết đáp, "Em , một lát nữa sẽ đến kiểm tra an ."

"Ừm." Kỳ Dụ nhận lấy thẻ phòng, mở cửa phòng . Khi bước , y liếc Tông Khuyết. Dương Bân và Đào Huy đó mới đến mặt đối phương.

Kỳ Dụ họ chuyện hai câu đóng cửa phòng . Cúi đầu xuống, y kìm mà nở nụ .

Nói là trợ lý, nhưng thực bao luôn cả công việc của đại diện và trợ lý đời sống của y .

Tông Khuyết bên chia thẻ phòng. Vào phòng của , mở vali, lấy thiết kiểm tra và những thứ chuẩn sẵn, gõ cửa phòng bên cạnh.

Cửa nhanh mở từ bên trong. Thanh niên vẫn mặc bộ quần áo ban nãy, ngay cả áo khoác cũng cởi , rõ ràng là đang đợi.

Kỳ Dụ thấy thì nhường đường, nhưng thấy tay xách một túi đầy ắp đồ: "Đây là gì ?"

"Ga trải giường , và một vài thứ em cần lâm thời." Tông Khuyết , đặt cái túi lên bàn hỏi, "Anh giúp em , em tự ?"

"Em tự ." Kỳ Dụ lập tức .

"Được." Tông Khuyết buông túi , cầm thiết kiểm tra, nhà vệ sinh .

Đây là khách sạn do đoàn phim sắp xếp. Khi ngoài, thứ đều cần chuẩn chu đáo.

Đối phương đang kiểm tra bên trong. Kỳ Dụ tiếng động, ở trong phòng chút bồn chồn yên. Đi theo xem thì vẻ , một bên làm gì cũng .

Ánh mắt y chuyển sang cái túi trông gọn gàng đó, đưa tay chạm , thì chiếc túi giấy phát một tiếng động lớn.

Dây thần kinh của y ngay lập tức căng thẳng. Y theo bản năng về phía nhà vệ sinh, nhưng vặn thấy đàn ông từ bên trong. Đầu óc y ngây một chút: "Em chỉ ga trải giường thôi."

Tông Khuyết thanh niên đang bối rối như làm chuyện , một khoảnh khắc nghi hoặc: "Anh ."

Kỳ Dụ: "..."

Thôi c.h.ế.t cho .

Loading...