VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 536: Bạch ngọc không phải bồ đề (59)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:44:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cưỡi ngựa nhẹ nhàng xuyên qua rừng rậm. Tuy là sảng khoái, nhưng thỉnh thoảng vẫn cần dừng để xác định phương hướng.

"Bên ." Có tiếng truyền đến từ bên cổ. Liễm Nguyệt cúi mắt con rắn nhỏ thò đầu từ đó, kéo chặt dây cương chuyển hướng : "Rồng háo sắc, còn chui trong quần áo của ."

"Đừng chuyện, kẻo c.ắ.n lưỡi." Tông Khuyết nhắc nhở thì cưỡi ngựa hừ một tiếng, mím chặt môi.

Y giảm tốc độ của con ngựa, hít một hỏi: "Rồng nguyền rủa ?"

"Biết." Tông Khuyết .

"Có thể làm gì?" Liễm Nguyệt chút tò mò.

"Rất nhiều, ví dụ như khiến đàn ông sinh con." Tông Khuyết .

"Ồ? Ta nuốt nhiều long tinh của ngươi như , thật là lãng phí." Liễm Nguyệt khẽ.

Tông Khuyết: "... Một thể m.a.n.g t.h.a.i mấy chục quả trứng."

"Thôi , m.a.n.g t.h.a.i nhiều như chút nào." Liễm Nguyệt cảm thấy cơn đau trong miệng tan , vung roi ngựa trở , "Giá!"

Con ngựa hí một tiếng, tăng tốc độ lên.

Tông Khuyết: "... "

1314 ghi chép, ký chủ đấu với bà xã, đ.á.n.h ngang tay.

...

Hai họ chỉ mang theo một con ngựa để du ngoạn, chỉ là đây Liễm Nguyệt luôn ở trong xe ngựa, từng tự do ngắm phong cảnh ở các nơi như .

Tuy là đến tộc Nguyệt, nhưng hành trình hề gấp gáp. Khi hứng chí thì phóng ngựa vung roi, khi thấy phong cảnh xung quanh thì chậm .

Mỗi trong trấn nhỏ cũng nghỉ hai ngày, để con ngựa nghỉ ngơi lấy tinh thần.

Phong tục tập quán ở các nơi khác , Liễm Nguyệt đương nhiên hứng thú, mà về tiền bạc thì Tông Khuyết bao giờ để y thiếu thốn.

"Rốt cuộc ngươi kiếm tiền ?" Liễm Nguyệt giường, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên con rắn đang cuộn y hỏi.

Chỗ đương nhiên là phòng trọ nhất, thứ giường đều mới.

"Không là cướp của giàu chia cho nghèo đấy chứ?" Liễm Nguyệt véo đuôi .

"Tìm trong biển." Tông Khuyết khẽ động đuôi, quấn lên chân y.

"Trong biển thuyền chìm, đúng là sẽ ít bảo vật." Liễm Nguyệt dậy, kéo cái đuôi đang quấn chân , "Quấn chặt , đừng động lung tung. Bây giờ đang ở ngoài, nhỡ trộm mất thì ?"

"Hải tặc." Tông Khuyết quấn đuôi qua cổ tay mấy ngoan ngoãn của y.

"Hải tặc?" Liễm Nguyệt ngẩn , "Huyền thật là thông minh. Nếu từ biển khơi mà vất vả vớt lên thì như tiện lợi hơn nhiều . ngươi giấu ở , cho xem với."

"Không bụng ..." Tông Khuyết chút bất đắc dĩ.

"Ta bụng, chỉ là sờ thôi." Liễm Nguyệt ôm lấy đầu , "Có giỏi thì ngươi c.ắ.n ."

Tông Khuyết y, lưỡi rắn thè , thể từ từ trượt xuống quấn lấy eo y, nhưng ôm lấy hôn mấy cái: "Nếu c.ắ.n ngươi một cái, ngươi đau ?"

Ý nghĩ của y luôn kỳ lạ. Tông Khuyết lên tiếng : "Không đau."

Đôi mắt trong bóng đêm quả nhiên sáng lên. Tông Khuyết lùi trong chăn khi y đưa tay . Liễm Nguyệt vén chăn lên, rõ ràng thể cảm nhận chuyển động trượt , nhưng thể tìm thấy .

Tiếng bước chân khe khẽ truyền đến từ cầu thang, từng bước từng bước mang theo tiếng gỗ ken két.

Vài bóng xuyên qua màn đêm, ánh đao thỉnh thoảng lóe lên ánh trăng lọt qua khe cửa.

"Khẽ thôi, đừng làm tỉnh giấc." Có hạ thấp giọng .

"Biết ."

Bóng dừng ngoài cửa, một ngón tay chọc cánh cửa, đó nhét một ống tre . Một chút khói thổi . Sau một lúc lâu, một con d.a.o găm thò cẩn thận di chuyển chốt cửa.

Một tiếng cạch vang lên, lớn trong màn đêm. Cửa kẽo kẹt mở . Ba bịt mặt trong nhà, chiếc màn giường buông xuống, hiệu cho , ai nấy cầm d.a.o cẩn thận tới.

Một cẩn thận vén màn giường lên, cánh cửa phía đột nhiên gió mà tự đóng .

"Tình hình gì đây?!" Một đột nhiên lên tiếng.

"A!!!" Người vén màn giường kinh hoảng hét lên, ngã xuống đất, run rẩy mắt trợn trừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-536-bach-ngoc-khong-phai-bo-de-59.html.]

"Làm thế?" Người vén màn giường lên vung d.a.o định chém, khi thấy con trăn khổng lồ gần như chiếm trọn cả màn giường thì đầu óc choáng váng, khi lưỡi rắn thè thì trực tiếp trợn mắt ngất .

"Yêu, yêu quái!!!" Người đang trông cửa con trăn từ giường trượt xuống, cố gắng hết sức mở cửa, nhưng tài nào mở , "Cứu mạng cứu mạng! Tha cho , thấy gì cả!!!"

Gã gần như dính cửa. Khi con trăn từ từ trườn tới, để lộ hình to như cái thùng thì gã trực tiếp ngất xỉu.

Ba thì ngất hai, còn một chỉ tự sát bằng cách cắt cổ, nhưng gã thể ngất . Chỉ thể khi con trăn sang thì cầm lấy chiếc ghế bên cạnh đập đầu, "bùm" một tiếng ngã xuống đất.

Căn phòng im lặng. Bóng dáng con trăn từ từ thu nhỏ , biến thành hình bên giường.

"Lá gan như mà cũng dám ngoài mưu tài hại ." Cánh tay thò từ trong màn giường đặt lên đàn ông, ba ngất xỉu .

"Ngươi cố tình khoe khoang của cải ?" Tông Khuyết nghiêng mắt hỏi.

"Huyền thật là thông minh." Liễm Nguyệt nhẹ nhàng sờ lên má , , "Tiền bạc thì luôn lúc tiêu hết. Nếu cách kiếm tiền thì chúng sống thế nào đây? Như chẳng là tiết kiệm công sức nhất ư."

"Có lý." Tông Khuyết đưa tay . Tất cả của cải ba đều rơi tay , đưa cho phía .

Liễm Nguyệt nhận lấy, móc tiền bạc từ trong đó : "Xem chúng cũng giàu lắm."

"Ngươi xử lý thế nào?" Tông Khuyết hỏi.

"Ngươi ăn ?" Liễm Nguyệt hỏi.

"Không ăn." Tông Khuyết từ chối.

"Thôi , ngon , cứ ném ngoài ." Liễm Nguyệt .

"Ừm." Tông Khuyết đáp.

Cửa sổ mở , ba đang đất đều bay ngoài, cùng với con d.a.o ném giữa đường lớn.

Cửa sổ đóng , tiếng động ở đây làm kinh động đến một ai trong quán trọ.

Túi tiền đặt sang một bên. Khi Tông Khuyết đầu , tay phía nắm lấy. Người trong màn rạng rỡ, vì những trò đùa đó mà tóc chút rối bời, nhưng dù , y vẫn như đang đài .

"Rồng nhỏ hôm nay mất ba phần thức ăn, chắc chắn là no bụng." Người trong màn kéo tay , "Chủ nhân dùng để nuôi thì ?"

Tông Khuyết y, thuận theo lực kéo mà gần hơn một chút, để màn giường ở phía : "Ừm."

Sáng hôm , quán trọ đông nghịt . Vì quá đông, quan binh bắt nhất thời cũng thể ngoài .

"Có chuyện gì ?"

"Hình như là mấy tên trộm ném đường lớn, thấy trăn khổng lồ."

"Làm gì trăn khổng lồ nào, nếu thật, chẳng trong vòng trăm dặm đều ăn sạch ư."

"Chứ gì nữa, chắc là trúng tà ."

"Khách quan, ngựa của ngài." Chủ quán dắt ngựa đưa đến mặt đội mũ che mặt.

"Cảm ơn." Giọng phía chiếc mũ che mặt dịu dàng và dễ , khiến ít qua đường vô thức tìm kiếm.

"Là điều nên làm." Chủ quán .

Liễm Nguyệt sờ sờ bờm ngựa, lấy một miếng bạc nhỏ từ thắt lưng đặt tay chủ quán: "Tiền thưởng."

"Cảm ơn khách quan, cảm ơn khách quan." Chủ quán mừng rỡ quá đỗi, khi đối phương lên ngựa thì , "Ngày hãy thường xuyên đến nhé."

Liễm Nguyệt kéo chặt dây cương, nhẹ nhàng quất ngựa rời khỏi đó. Trong đám đông, để ý đến bóng dáng , âm thầm bám theo.

Một đường cướp bóc lẫn , tiền bạc của Liễm Nguyệt bao giờ thiếu thốn. Và từ các nơi hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm nơi tộc Nguyệt từng sinh sống, là ở Doanh Địa, phía bắc hơn một chút so với Vu Địa.

Ngựa nhanh phi , trong mùa tuyết rơi, họ tiến vùng đất băng giá .

Rừng lê thành hàng, tuyết lớn đè nặng lên cành cây, thoắt cái biến thành một màu trắng xóa.

"Có thể chúng sẽ ở chỗ đến mùa xuân ." Liễm Nguyệt kéo dây cương .

Tông Khuyết ôm y từ phía : "Ta sẽ cùng ngươi đợi mùa xuân."

"Vậy ngươi ngủ đông ?" Liễm Nguyệt đầu hỏi.

"Ta cố gắng nhịn." Tông Khuyết .

Bông tuyết rơi xuống, ánh trăng chiếu rọi ba nghìn dặm, một mảnh tuyết trắng xóa. Liễm Nguyệt nắm lấy tay , nhẹ nhàng thở : "Cuối cùng cũng trở về ."

Năm đó hoa lê còn, nhưng tuyết vẫn trắng như .

Loading...