VÌ NGƯỜI RỄ TÌNH ĐÂM SÂU - Chương 162: Mời cậu bắt đầu biểu diễn (19)

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:07:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Y kéo vài cái ở tay áo, ngón tay thò , cả dường như bao bọc trong mùi máu, cầm tờ báo sấp xuống giường, ánh trăng xuyên qua, cần nến, Joel vẫn thể rõ chữ đó.

còn ai đến làm phiền y xong câu chuyện nữa!

Tờ báo lật lật , vạn vật tĩnh lặng, thiếu niên bao bọc trong mùi máu, khi trời sắp sáng thì mí mắt khẽ sụp xuống, nghiêng giường, chóp mũi vùi áo sơ mi, tờ báo thì đẩy xuống giường.

Rất nhiều nơi trong trang viên trải thảm, dù khi trời sáng hầu dậy chuẩn nguyên liệu tươi mới, động tĩnh cũng nhẹ, Tông Khuyết như thường lệ mặc quần áo rộng rãi thoải mái cửa, chạy bộ buổi sáng giữa vùng quê mới tỉnh giấc.

Khi trở về thì mặt trời lên, phòng tắm gội sạch mồ hôi, quần áo bàn ăn nhưng thấy bóng dáng đêm qua .

Quản gia mang tờ báo mới trong ngày về, theo ánh mắt tìm kiếm một chút : "Chủ nhân, tìm Joel."

E rằng đứa trẻ vẫn quen với cuộc sống của hầu, nào cũng ngủ đến bữa sáng của chủ nhân, một hai thì , thời gian quá dài ai sẽ mãi chiều chuộng nó.

"Không cần, cứ để ngủ ." Tông Khuyết dùng đũa chia miếng trứng ốp la trong đĩa , "Sau sẽ lo chuyện của ."

Quản gia quản thúc những hầu ở đây, trang viên mới ngăn nắp trật tự, nhưng thời gian ngủ của Huyết tộc hẳn là ban ngày, hai bên xung đột, cách nhất là đừng để xung đột của tiếp tục sâu sắc hơn.

"Vâng, chủ nhân." Quản gia chút suy nghĩ, đặt tờ báo lên bàn , xoay sắp xếp công việc cho những khác.

Xem đứa trẻ vẫn khiến chủ nhân động lòng.

Tông Khuyết ăn xong bữa sáng, như thường lệ ghế sofa tiêu cơm bữa ăn buồn ngủ, tìm kiếm tin tức hữu ích báo, nhưng nghỉ ngơi nửa tiếng, vẫn thấy cửa phòng lầu mở .

Tông Khuyết liếc tờ báo tay, gấp cẩn thận, dậy lên lầu.

Bước chân nhẹ nhàng, ngay cả tiếng đẩy cửa cũng nhẹ, căn phòng ngược sáng âm u tối tăm, giường ngang co quắp, còn quấn chiếc áo sơ mi của .

Tông Khuyết đóng cửa đến gần giường, thiếu niên im chút hô hấp nào, chóp mũi vùi áo sơ mi, gần như che khuất nửa khuôn mặt, tóc mềm mại xõa tung, dù là tay áo ôm chặt, vạt áo che phủ m.ô.n.g y, đều khiến thiếu niên co quắp vẻ yếu đuối.

Huyết tộc.

Trong truyền thuyết, bọn họ là dòng dõi thần linh Thượng Đế trừng phạt, vĩnh viễn chìm bóng tối.

Kỵ ánh sáng mặt trời, bạc và tỏi, dùng m.á.u duy trì sinh mệnh, thở, mạch đập, lưu thông máu, là thần nhưng giới hạn bởi cơ thể, ban ngày sẽ ngủ say trong quan tài, khác gì một xác c.h.ế.t.

khi c.h.ế.t, sẽ hóa thành tro bụi ánh mặt trời, để gì.

Tông Khuyết cúi nhặt tờ báo rơi đất lên, đó nhiều nếp gấp, rõ ràng lật xem từ đầu đến cuối.

Tờ báo gấp , Tông Khuyết kéo tấm rèm dày che sáng , khi cả căn phòng chìm bóng tối, thấy Huyết tộc giường trở , cơ thể duỗi thẳng .

Không mạch đập, cũng thể phán đoán dấu hiệu của sự sống, giấc ngủ dài truyền thống của Huyết tộc, khi tỉnh còn mang theo ký ức đó ?

Nếu quên quá khứ trong giấc ngủ thì khác gì cái c.h.ế.t, tỉnh nhưng ký ức c.h.ế.t thì còn là đây ?

Tông Khuyết rời khỏi phòng, che tia sáng cuối cùng trong phòng, cả căn phòng chìm bóng tối cực hạn.

......

Một ngày của Tông Khuyết bận rộn, nhiều việc cần đích nhúng tay, nhưng tìm việc để làm luôn cách.

Sau bữa sáng là xử lý công việc trong nhà máy, ăn trưa xong thì nghỉ ngơi một lát, ngủ trưa nửa tiếng để đảm bảo tinh thần cho buổi chiều, tỉnh dậy thì thể tự do sắp xếp, hoặc tiến hành các nghiên cứu khác, hoặc thưởng thức những công nghệ và hội họa độc đáo của thời đại , hoặc tự yên tĩnh sách một lát.

Những hầu sẽ khi bận xong công việc buổi sáng hoặc tụ tập nghỉ ngơi, hoặc phơi phóng chăn màn, hoặc chuẩn những thứ cần dùng cho buổi tối, lúc trang viên tương đối nhàn nhã yên tĩnh.

Mà đến hoàng hôn, khi Tông Khuyết xuống lầu chuẩn dùng bữa, mới thấy thiếu niên hoảng hốt từ trong phòng , mang theo chút lo lắng và khó tin, vội vàng đến bên cạnh : "Xin , chủ nhân, em ngủ quên mất."

Lý do ngay cả Joel cũng thể tin .

Người hầu nhà ai ngủ quên mà ngủ thẳng đến hoàng hôn.

Những hầu đang hầu hạ bên cạnh cảm thấy ngạc nhiên với sự xuất hiện muộn màng của thiếu niên.

Thiếu niên từ khi bước trang viên khác biệt với những hầu khác, thể dùng bữa cùng chủ nhân, phòng riêng, sự dung túng của chủ nhân, còn vẻ ngoài xuất sắc đều đại diện cho sự khác biệt của y.

Quý tộc thích nuôi tình nhân là chuyện hiếm, mà chủ nhân của trang viên ghét nhất hầu nhiều lời xen chuyện của ngài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/vi-nguoi-re-tinh-dam-sau/chuong-162-moi-cau-bat-dau-bieu-dien-19.html.]

"Không ." Tông Khuyết .

Joel thể nhận thấy ánh mắt xung quanh, tuy rằng trong đó nhiều ác ý, nhưng y làm hỏng chuyện , ban đầu vốn là một cơ hội hòa nhập , bây giờ tất cả sẽ phân biệt y với họ, chuyện sẽ trở nên vui: "Vốn là em thể dậy , nhưng ai kéo rèm phòng em , em đảm bảo sẽ nữa."

phòng y mà y hề , nếu để y ai kéo rèm phòng y khiến y ngủ thẳng đến hoàng hôn, y sẽ......

"Ta kéo." Tông Khuyết .

Joel ngẩn một chút, nhỏ giọng hỏi: "Sao ngài làm ?"

Vậy chẳng phát hiện y ôm áo sơ mi của ngủ ư?!

"Đồng hồ sinh học của rối loạn, mấy ngày điều chỉnh cho ." Tông Khuyết .

Mắt Joel khẽ chớp, nhẹ nhàng đáp: "Vâng, cảm ơn ngài."

Cái bậc thang cho , nhưng y ôm áo sơ mi ngủ thì phản ứng bình thường của một nên là gì?

Hứng thú cũng , tức giận cũng , loại phản ứng gì cũng rốt cuộc là ?

Joel cảm thấy một quyền của như đ.á.n.h bông, từ khi y đến đây, tất cả nhịp điệu đều theo kịch bản của y.

Sau bữa tối Tông Khuyết vẫn nghỉ ngơi như thường lệ, tờ báo mới mở , Joel đặt cốc nước ấm bên cạnh , ánh mắt rơi tờ báo mới, nhớ kẻ đầu sỏ khiến y ngủ quên.

Khi y tỉnh dậy hình như tờ báo cũng biến mất .

Câu chuyện mới thu hút sự chú ý của Joel, nhưng đợi y xong, tờ báo sắp lật , Joel chằm chằm gáy đàn ông, đột nhiên đối diện với ánh mắt nghiêng sang của đối phương, lập tức khôi phục nụ nhạt nhòa : "Chủ nhân, ngài gì?"

"Cậu chữ ?" Tông Khuyết vẻ mặt đổi nhanh của y hỏi.

"Biết một ít." Joel .

"Sau việc lấy báo và dọn dẹp thư phòng giao cho làm." Tông Khuyết dừng ở trang đó .

"Vâng." Ánh mắt Joel dừng , tiếp tục xem câu chuyện của , cho đến khi y xem xong câu chuyện, tờ báo cũng lật trang nữa.

Trời dần tối, cửa trang viên đóng , Tông Khuyết dậy đặt tờ báo gấp gọn tay thiếu niên : "Sau đừng trộm báo nữa."

"A..." Joel nhận lấy tờ báo, đầu đàn ông lên lầu, nghẹn một tiếng, đỏ mặt , "Xin, xin ......"

Báo là mấu chốt, áo sơ mi, áo sơ mi! Rốt cuộc thấy !

dù y nhiều nghi vấn, Tông Khuyết tuyệt nhiên nhắc đến chuyện áo sơ mi.

"Vậy là phát hiện?" Joel vò nát cánh hoa cuối cùng, khung cửa sổ ánh trăng, khóe môi hồng nhuận khẽ cong lên, cành hoa rơi xuống đất, y chống tay khung cửa sổ từ đó nhảy xuống, dừng bên ngoài cửa sổ phòng ngủ chính, ngón tay khẽ động mở cửa sổ .

Ánh trăng chiếu , thiếu niên nhẹ nhàng đáp xuống đất, bước chân giẫm lên tấm thảm, phát bất kỳ tiếng động nào đến gần giường.

Người đàn ông ngủ giường yên , hô hấp thư thái, vì ngủ, ngay cả dòng chảy của m.á.u cũng chậm nhiều, nhưng vì thở của vương , nơi mùi m.á.u cực kỳ nồng nặc vây quanh.

Joel bên giường, nhẹ nhàng chống tay đến gần, ánh mắt rơi khuôn mặt đàn ông, bỏ vẻ trầm bình tĩnh khi tỉnh giấc, tuổi của dường như lớn, thậm chí thể là khá trẻ.

Y nhớ những bộ quần áo với y đây cũng phong cách gần giống như bây giờ.

Vậy chỉ là cao lên thôi ư?

Con thật là loài sinh vật kỳ diệu, vài năm thể cao đến mức khiến Huyết tộc ngưỡng mộ.

Joel khẽ cúi đầu, trong lòng tự nhủ chỉ nếm thử một chút thôi, ánh mắt rơi môi đàn ông, cổ cũng cắn, môi cũng cắn, nơi mùi m.á.u vẻ đậm hơn.

Chiếc răng nanh nhỏ nhọn mọc , môi sắp chạm thì Joel nhận sự đổi trong thở của đàn ông, ngẩng đầu lên thì đôi mắt đang nhắm chặt một khe hở.

Tông Khuyết mở mắt , chỉ cảm thấy mặt gió rít lên, ánh trăng lạnh lẽo từ cửa sổ đang mở chiếu , bóng dáng mặt biến mất thấy.

Hắn dậy định đóng cửa sổ, phát hiện tiếng động nhẹ bên cạnh giường, trong mắt lóe lên suy nghĩ, kéo chăn lên xuống.

Tiếng thở giường dần chìm xuống, Joel sấp giường trong mắt một mảnh u ám, tại y trốn?! theo bản năng y trốn !

Thiếu niên phồng má, mang theo vẻ khó hiểu bò dậy, giường do dự một lát, vẫn xoay về phía cửa sổ, nhưng thấy giường thở đều đặn từ từ mở mắt .

Loading...