Từ Kim Chủ Biến Thành Chồng - 5

Cập nhật lúc: 2026-01-27 14:25:06
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tẫn bên cạnh .

Gió đêm lay động mái tóc đen nhánh của , ánh mắt nghiêm túc đến lạ.

Cậu như vô tình nhét một thứ lòng bàn tay .

Lạnh lạnh, cấn.

Tôi mở —là một sợi dây chuyền, hình ngọn lửa, chính giữa khảm một viên kim cương dầu lửa.

Trong màn đêm vẫn tỏa sáng rực rỡ.

Trong giọng bình tĩnh của lộ chút căng thẳng:

“Anh thích ?”

Tim đập loạn.

Bởi vì ngọn lửa nhỏ bé trong tay , giống như việc đem chính bản trao cho .

“Thằng nhóc , tặng thứ đắt như thế, cả năm nay làm công ?”

Tôi vòng tay qua cổ , trán chạm trán:

“Tôi cũng thể nhận món quà đắt như . Nói , gì, đều thỏa mãn em.”

“Cái gì cũng ?”

“Cái gì cũng .”

“Chỉ em thôi, ?”

Tôi câm lặng, thốt nổi một âm tiết.

Cậu cũng chút ngượng ngùng mặt chỗ khác.

Im lặng vài giây, dám tin mà hỏi:

“Cái … coi như là tỏ tình ?”

Tôi tiếng tim đập loạn xạ là của ai.

Bùi Tẫn giả vờ thoải mái cúi đầu nghịch găng tay:

“Tỏ tình với kim chủ, ngu lắm đúng ?”

Góc nghiêng của .

Cả những hoảng hốt, bất an, mong chờ cũng đến mức khiến đau lòng.

“Được.”

Cậu đột ngột ngẩng đầu :

“Anh c—”

Tôi hung hăng hôn lên môi :

“Tôi .”

Trong gió đêm, lao một vòng tay ấm áp.

Người ôm dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Rất trân trọng mà siết chặt bờ vai .

Giọng vẫn còn khàn khàn khi căng thẳng quá độ:

CoolWithYou.

“Trình Chiêu, nhớ kỹ lời hứa với em.”

Tôi cong cả mắt.

Sau hạnh phúc quá mức, cảm giác rơi nước mắt.

“Nếu lúc nãy thì ?”

“…Đẩy xuống núi.”

“Thảo nào dẫn lên núi, may mà dựa trí thông minh của một kiếp.”

“Lúc hạnh phúc thế , đừng ép em đ.á.n.h ?”

Tôi , ôm chặt hơn:

“Được.”

12.

Tống Kiều hỏi dạo đang bận gì.

Tôi :

“Đương nhiên là bận yêu đương .”

Anh sững :

“Chưa chơi chán ? Sắp phá kỷ lục đó.”

Tôi lập tức xua tay với :

“Làm ơn đừng dùng chữ chơi khinh bạc như với bảo bối của , cảm ơn.”

“Giữa ban ngày ban mặt, đúng là gặp quỷ.”

Đang tán dóc với Tống Kiều thì trợ lý gõ cửa bước :

“Trình tổng, ông Phó Gia Văn gặp ngài.”

“Ồ, tình cũ tìm tới cửa kìa, gặp đây Trình tổng?”

“Cút.”

Mắng xong Tống Kiều mới :

“Cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tu-kim-chu-bien-thanh-chong/5.html.]

Thật cũng quá gặp.

Tôi giỏi yêu đương, nhưng chuyện tránh hiềm nghi thì hiểu.

Chỉ là Phó Gia Văn khác.

Cậu theo hai năm, là ở bên lâu nhất trong những tình nhân.

Ít chuyện, hiểu điều, đủ.

Lúc chia tay cũng hòa bình.

Cậu đột nhiên tìm , đoán chắc là chuyện quan trọng.

Quả nhiên bước , mắt sưng như hai hạt óc chó.

Cậu đáng thương dựa hẳn :

“Trình tổng, giúp em với.”

Tôi vỗ vỗ lưng , bảo thẳng lên:

“Có chuyện thì .”

“Tháng lúc làm em gặp Triệu Gia Hùng.”

“Ông em cắt đứt với , gặp em.”

“Sau đó cứ ép em theo hầu ông , em chịu.”

“Bây giờ ông ngày nào cũng cho lảng vảng cửa nhà em, và em gái em đều sợ.”

em thật sự theo ông .”

Triệu Gia Hùng chút nền tảng xã hội đen, ngoại hình thì… ừm, khó coi.

Những từng theo ông , đúng là chẳng mấy ai kết cục .

Phó Gia Văn sợ cũng là chuyện bình thường.

Tôi suy nghĩ một chút.

Cậu nửa quỳ xuống kéo tay :

“Trình tổng, nể tình chúng cũng từng chút tình cảm, giúp em .”

“Em cầu tiếp tục theo , em chỉ là… chỉ là thật sự …”

Cậu , trông đúng là đáng thương.

Với chỉ là tiện tay giúp một chút, nhưng với là chuyện trời sập.

“Tôi gọi một cuộc điện thoại.”

Cậu rưng rưng gật đầu.

Đầu dây bên bắt máy hung hăng:

“Trình Chiêu!”

“Này, bảo bối.”

“Có lén vứt giày của em ?!”

“Không mà, bảo dì giúp việc cất sang phòng bên cạnh . Với em con rết, mua nhiều giày làm gì, trong nhà sắp hết chỗ để .”

“Anh cũng bạch tuộc mà mua nhiều đồng hồ thế.”

“Thôi cái nữa, tối nay em sắp xếp gì ?”

“Nghe tiệc, tối nay xã giao ? Vậy em nữa, em ăn cơm với .”

“Không , em cứ . Nhân tiện với em, tối nay tạm thời chút việc, thể về trễ.”

Giọng Bùi Tẫn thất vọng:

“Vậy thôi.”

Vì Phó Gia Văn còn ở đó, ít nhiều cũng chút chột , liền cúp máy ngay.

Chưa đến một giây , điện thoại reo.

Tôi bắt máy, bên Bùi Tẫn gì.

“À, quên mất.”

“Yêu em, bảo bối.”

“Ừ, yêu . Nếu uống rượu thì em đón .”

“Được, bảo bối, bye bye.”

Cuộc gọi lúc mới kết thúc.

Tôi thở một , Phó Gia Văn kinh ngạc .

“Trình tổng.”

“Ừ?”

Cậu lắc đầu:

“Không gì.”

13.

Tôi hẹn Triệu Gia Hùng tối nay ăn cơm cùng , giải quyết nhanh gọn.

Phó Gia Văn ngoan ngoãn ở bên cạnh , rót gắp đồ.

Triệu Gia Hùng liếc hai cái:

“Chẳng cắt đứt từ lâu ?”

 

Loading...