Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 98: Sống Chết Trong Gang Tấc
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:37:19
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm Hà Đại Tráng đến lớp, đều bàn tán xôn xao rốt cuộc thế nào ?
Thậm chí còn chạy đến hỏi Hạ Dư Huy, tại Hà Đại Tráng học.
Khi Hạ Dư Huy cũng rõ tình hình, bọn họ liền dùng ánh mắt khinh bỉ . Dường như đang : Người vì mà bệnh viện, mà chẳng chút quan tâm.
Hạ Dư Huy giao tiếp với những thế nào, trong lòng khó chịu, tan học liền tìm Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy là đoán đến vì chuyện gì, xoa xoa cái đầu nhỏ của , hỏi: “Sao thế? Ai chọc bảo bối của vui ?”
Hạ Dư Huy cúi đầu : “Anh, hôm nay Hà Đại Tráng đến lớp.”
Cao Chí Bác vò đầu Hạ Dư Huy: “Có trong lớp gì em ?”
Hạ Dư Huy lắc đầu, bọn họ tuy miệng , nhưng cảm xúc mặt biểu hiện vô cùng rõ ràng.
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đang ủ rũ, nắm lấy tay : “Chúng cùng hỏi xem ?”
Hạ Dư Huy “” một tiếng.
Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy thẳng đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm để hỏi thăm tình hình của Hà Đại Tráng.
Giáo viên chủ nhiệm thấy Hạ Dư Huy thì chút vui, nhưng nể mặt Cao Chí Bác ở đây, ông cũng đành là của Hà Đại Tráng xin nghỉ ba ngày cho ở nhà nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, xong ông vẫn Hạ Dư Huy mà nhắc nhở: “Hạ Dư Huy , thầy em là một đứa trẻ ngoan, nhưng những chuyện như thế , thầy hy vọng đừng xảy nữa.”
Hạ Dư Huy siết c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác.
Sắc mặt Cao Chí Bác lập tức sa sầm xuống, giáo viên chủ nhiệm, lạnh lùng : “Thưa thầy, em tin là thầy rõ, sức khỏe của em trai em vốn , giáo viên thể d.ụ.c cũng bao giờ yêu cầu em làm những việc quá sức như . Còn về chuyện của Hà Đại Tráng hôm qua, em nghĩ chẳng liên quan gì đến em trai em cả. Tuy em cảm kích việc quan tâm đến em , nhưng nếu sự quan tâm đơn phương đó gây ảnh hưởng cho em trai em, em nghĩ sẽ yêu cầu nhà trường sắp xếp cho một lớp học khác phù hợp hơn. Dù cũng mới chuyển đến lớp 3 hai ngày, thầy thấy đúng ?”
Giáo viên chủ nhiệm Cao Chí Bác làm cho kinh hãi, vì lời , mà là vì vẻ mặt của . Đã bao lâu ông thấy Cao Chí Bác dùng bộ mặt hắc ám như để chuyện với ai. Mẹ kiếp, thật đáng sợ.
Ông cố gắng giữ chút tôn nghiêm cuối cùng, vài câu bâng quơ để bọn Cao Chí Bác . Trong lòng thầm kêu khổ, nhà trường vô cùng coi trọng Cao Chí Bác, ông thật sự dám tùy tiện đắc tội.
Hạ Dư Huy khỏi văn phòng, Cao Chí Bác : “Anh, trưa nay chúng thăm Nhạc Nhạc nhé.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng: “Được, hôm nay chú Âu cũng chỉ làm buổi sáng, lát nữa chúng thể cùng bệnh viện.”
“Vậy em về lớp đây.”
“Ừ, tiễn em.”
“Dạ.”
Cao Chí Bác xuất hiện, hành lang lập tức xôn xao hẳn lên, ít nữ sinh lén lút vây thành một vòng , nhỏ giọng bàn tán đầy hưng phấn.
Hạ Dư Huy chút vui, xị mặt với Cao Chí Bác: “Anh về .”
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy vui, vội vàng đồng ý, hôn một cái lên trán mới rời . Hành động khiến đám nữ sinh phía hét lên vì ghen tị.
Tai Hạ Dư Huy đỏ bừng lên trong nháy mắt, Cao Chí Bác ít khi những cử chỉ mật với ở trường, mà nụ hôn giống như một ấm nước, từ từ đun sôi trong lòng, khiến cả nóng bừng, cũng làm tan biến những cảm xúc vui đó.
Sau khi tan học buổi trưa, bọn họ thẳng đến phòng bảo vệ, cùng chú bảo vệ đến bệnh viện.
Bệnh tình của Âu Ngải Lạc hiện tại hồi phục gần như , chú bảo vệ đợi vài ngày nữa sẽ cho bé xuất viện về nhà nghỉ ngơi.
Nơi chú bảo vệ ở xa nhà Cao Chí Bác, bộ chỉ mất hai mươi phút. Nếu bình thường gặp mặt cũng thuận tiện.
Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác ở đến gần giờ học mới .
Hạ Dư Huy ôm eo Cao Chí Bác : “Anh, tiết thứ hai chiều nay em học tin học. Còn ?”
“Thể dục.”
Hạ Dư Huy lập tức mở to mắt: “Thật ?”
“Vậy em học một lát qua tìm nhé?”
“Được.”
Đến trường, khó khăn lắm mới đợi đến lúc tan tiết một, Hạ Dư Huy thẳng đến lớp của Cao Chí Bác.
Phòng máy tính ở tận cùng bên tầng bốn, nên thể ở chỗ Cao Chí Bác đợi đến giờ học mới qua đó.
Tuy nhiên, nhiều cũng ý nghĩ giống Hạ Dư Huy, các nữ sinh trong lớp bọn họ cơ bản đều chạy lên tầng bốn, một bên lén lút trộm. Dù Cao Chí Bác đưa Hạ Dư Huy trong lớp, nhưng bọn họ tin rằng lát nữa Cao Chí Bác nhất định sẽ tiễn Hạ Dư Huy ngoài, cho nên dù chỉ một cái thôi cũng thấy mãn nguyện .
Tiếng chuông học nhanh chóng vang lên, Cao Chí Bác quả nhiên tiễn Hạ Dư Huy ngoài. Đám nữ sinh khỏi là kích động đến mức nào, Cao Chí Bác dắt tay Hạ Dư Huy phòng máy tính, mới luyến tiếc theo .
Tại một công trường khai thác than cách K thị xa, công việc đang tiến hành ngày đêm nghỉ.
Một nhóm bệt đất, mặt mũi lấm lem còn nhận hình dạng, đang vây quanh nghỉ ngơi.
Có đột nhiên lấy một điếu thuốc, lập tức : “Lão Dư, ông hút t.h.u.ố.c !”
“Tôi hút thì mà tỉnh táo , lão t.ử bốn ngày liên tục ngủ !”
“Tôi cũng sắp bốn ngày , cứ đà tiền kiếm mệt c.h.ế.t mất.”
“Lũ ch.ó má! Lão t.ử nguyền rủa bọn chúng sinh con lỗ đít!”
“Đợi lão t.ử tiền, lão t.ử cũng bắt bọn chúng nếm thử mùi vị mấy ngày nghỉ ngơi, ngày nào cũng làm việc đến kiệt sức thế .”
“Mẹ kiếp, cho một điếu, đệch mợ nó!”
“Mấy lão đại gia , vì tiền mà quản sống c.h.ế.t của chúng !”
“Mẹ nó! Tôi tiểu một cái.” Lão Dư ngậm điếu t.h.u.ố.c xa, miệng ngừng lẩm bẩm những lời nguyền rủa lão bản.
Chửi hăng quá, điếu t.h.u.ố.c trong miệng rơi xuống đất. Lão Dư để ý, vẫn đang chìm đắm trong cơn giận dữ. Tiểu xong liền bỏ , quên mất đất vẫn còn tàn t.h.u.ố.c tắt hẳn...
Hạ Dư Huy máy tính, buồn chán màn hình mặt, nghĩ thầm lát nữa đợi giáo viên sẽ lẻn ngoài.
Chiếc ghế đột nhiên rung nhẹ, thấy mắng một tiếng: “Đệch! Đừng đá ghế của .”
“Tôi đá .”
“Còn bảo ! Lại nữa ...”
Tim Hạ Dư Huy bỗng nhiên hoảng loạn, bật dậy giáo viên cũng đang ngơ ngác ở phía .
Phòng máy tính bắt đầu rung chuyển nhẹ, bàn ghế bắt đầu lay động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-98-song-chet-trong-gang-tac.html.]
Cả lớp bắt đầu xôn xao.
Giáo viên vội vàng trấn an: “Đừng sợ, đừng sợ, xuống , xuống .”
Hạ Dư Huy hoảng hốt xuống, m.ô.n.g còn chạm ghế thì bàn và mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Trong nháy mắt, cả lớp hét lên chói tai, điên cuồng ùa ngoài.
“Động đất !”
Hạ Dư Huy cũng định chạy ngoài, nhưng lên thì ai đẩy một cái, ngã nhào xuống cạnh bàn bệt đất. Hạ Dư Huy cảm nhận mặt đất rung chuyển càng mãnh liệt hơn, nỗi sợ hãi bấy lâu nay giấu kín trong lòng lập tức ùa về đại não.
Lúc xe lăn xuống sườn núi cũng như thế , ngừng rung lắc và lộn vòng. Mọi thứ mắt đều chao đảo rõ. Bên tai cũng đầy rẫy những tiếng thét chói tai đầy kinh hoàng.
Hạ Dư Huy đất run rẩy, ơi...
Cao Chí Bác đang ghế đá cạnh sân vận động, đột nhiên cảm nhận mặt đất rung chuyển, lúc đầu biên độ nhỏ, còn tưởng là ảo giác, nhưng khi biên độ rung chuyển lớn dần, đầu óc Cao Chí Bác như nổ tung.
Động đất! Đây là động đất!
Bên tai vang lên những tiếng thét chói tai.
Cao Chí Bác bật dậy chạy về phía cầu thang.
Cầu thang tắc nghẽn lối thoát, là những đang điên cuồng chạy xuống sân vận động.
Cao Chí Bác cũng điên cuồng chạy, chỉ điều chạy xuống sân, mà là từ sân vận động xông lên lầu.
Tay mạnh mẽ gạt bỏ đám đông đang tắc nghẽn, Cao Chí Bác gầm lên như điên: “Cút khai!”
“A a a a a...” Tiếng thét chói tai vang lên bên tai, Cao Chí Bác sang, gạch men hành lang bắt đầu rơi rụng. Một miếng gạch đập trúng đầu một bạn học, m.á.u chảy ròng ròng ngay lập tức.
Cao Chí Bác cảm thấy chân đang nhũn , Hạ Dư Huy chắc chắn vẫn còn ở trong phòng máy tính.
“Cút khai! Cút khai!”
Cao Chí Bác còn quản nhiều như , tay ngừng gạt bỏ những cản đường. những đang chạy xuống lầu cũng đẩy Cao Chí Bác, khiến bước khó khăn.
Tầng hai và tầng ba là nơi tắc nghẽn nhất, Cao Chí Bác kẹt giữa đám đông nhúc nhích , mắt đỏ ngầu. Hắn trực tiếp từ hành lang tầng hai dùng tay leo lên hành lang tầng ba.
Hành động khiến ít sững sờ, kiếp, cần mạng nữa , động đất đấy đại ca, còn leo lên làm cái gì!
Trên sân vận động vang lên ít tiếng thét, thấy dáng vẻ treo lơ lửng của Cao Chí Bác, họ sợ sẽ ngã từ cao xuống.
Còn giáo viên hét lên: “Cao Chí Bác! Em xuống ngay cho !”
Cao Chí Bác làm lọt tai, trong đầu chỉ nhanh lên, nhanh lên, nhanh hơn nữa.
Hắn dồn hết sức bình sinh, một tay bám điểm nhô hành lang tầng ba, khiến cơ thể rời khỏi ban công tầng hai trong nháy mắt, tay chộp lấy lan can tầng ba, lộn trong.
Những ở tầng ba đang chạy xuống thấy một đột nhiên xuất hiện ban công thì càng sợ hãi hét to hơn.
Thừa thắng xông lên, Cao Chí Bác tiếp tục từ tầng ba leo lên tầng bốn.
Tầng bốn còn ai, Cao Chí Bác sải bước chạy về phía phòng máy tính.
“Hạ Dư Huy!”
Cao Chí Bác phòng máy tính trống rỗng, ít đồ đạc bên trong vẫn đang rơi xuống, quạt trần đầu rung lắc như thể sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Đèn điện cũng chớp tắt liên tục, càng kích thích nỗi hoảng sợ trong lòng .
Cao Chí Bác điên cuồng tìm gào lớn: “Hạ Dư Huy! Dương Dương!”
Hạ Dư Huy chìm đắm trong thế giới sợ hãi của chính , bệt đất co rúm thành một cục. Cảm nhận mặt đất rung chuyển, bên tai ngừng vang lên những tiếng thét kinh hoàng.
“Dương Dương ... ở đây.”
“Dương Dương đừng sợ... sẽ bảo vệ con.”
“Dương Dương...”
Hạ Dư Huy dường như cảm thấy mặt thứ gì đó lạnh lẽo chảy xuống, là m.á.u của , là m.á.u của !
“Hạ Dư Huy!”
Ai? Anh?
! Là , là giọng của .
“Anh... !”
Cao Chí Bác ôm chầm lấy đang co rúm , siết thật chặt: “Ngoan, đừng sợ, ở đây, ở đây .”
Hạ Dư Huy ngừng rúc lòng Cao Chí Bác, sắc mặt trắng bệch, cả run rẩy.
“Anh... ...”
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy ngừng hôn lên tóc , mắt đảo quanh phòng máy tính, đó bế thẳng đến chiếc tivi đặt ở góc phòng. Tivi treo một cái giá sắt, trống bên đủ cho hai chui .
Hắn thể chắc chắn trận động đất sẽ kéo dài bao lâu, liệu nó mạnh thêm . Nếu dẫn Hạ Dư Huy chạy xuống, lỡ như giữa chừng trường học đột nhiên sụp đổ, ở hành lang gì che chắn mà bê tông đè lên thì hy vọng sống sót của bọn họ sẽ vô cùng mong manh. Vì chỉ thể tìm một chỗ trốn. Cho dù trường học sập, cái giá sắt ít nhất cũng thể giúp bọn họ chắn một chút. Ít nhất... vẫn còn một tia hy vọng sống.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, hoảng loạn là giả. Kiếp căn bản hề xảy trận động đất . Tại kiếp xảy chuyện như ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Một tiếng ‘xoảng’ vang lên, chiếc đèn đầu rơi xuống đất, nhưng nó giống như đập tim Cao Chí Bác, khiến nghẹt thở.
Hạ Dư Huy rúc trong lòng Cao Chí Bác, cảm nhận sự rung chuyển , ngẩng đầu Cao Chí Bác: “Anh...”
Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên khóe miệng Hạ Dư Huy: “Đừng sợ.”
Hạ Dư Huy nắm lấy tay Cao Chí Bác, sắc mặt vẫn trắng bệch nhưng thần trí khôi phục bình thường.
“Anh... chúng sẽ c.h.ế.t ?”
Cao Chí Bác siết chặt Hạ Dư Huy thêm vài phần: “Không . Tin .”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng: “Nếu c.h.ế.t cũng tệ, như em thể mãi mãi ở bên .”
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy, cúi đầu hôn lên môi .
Hạ Dư Huy ôm cổ Cao Chí Bác, đầu tiên nhiệt liệt đáp một cách bất chấp tất cả.
Dù là sống c.h.ế.t, kiếp bọn họ định sẵn buộc chặt lấy . Sống cùng sống, c.h.ế.t cùng c.h.ế.t.