Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 94: Tôi Chuyển Trường Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:37:15
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác cảm thấy cái tên Hà Đại Tráng bằng đổi thành Hà Tiểu Cường, cái khả năng ngoan cường thật sự mạnh mẽ bình thường.
Buổi tối khi cả nhà về đến nơi, liền thấy Hà Đại Tráng đang xổm mặt đất ngủ gật ngay cổng lớn.
Ôm cặp sách tựa cửa, ngủ vẻ còn ngon lành, nước dãi chảy ròng ròng bên khóe miệng. Cao Chí Bác cảm thấy sáng nay đáng lẽ nên mang theo máy ảnh, chụp bộ dạng hiện tại của Hà Đại Tráng một bức, lúc nào rảnh rỗi còn thể lấy mua vui.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao má má nhẹ nhàng lay Hà Đại Tráng tỉnh dậy, trách móc: "Sao cháu ngủ ở đây, lỡ cảm lạnh thì làm ?"
Hà Đại Tráng mơ mơ màng màng Cao má má, dụi dụi mắt mới tỉnh táo , gọi một tiếng "Dì Linh" xong, vội vàng đầu tìm Hạ Dư Huy.
Vừa thấy Hạ Dư Huy, ánh mắt mơ màng lúc nãy lập tức tỉnh táo hẳn. Vội vàng dậy chạy về phía Hạ Dư Huy.
Cao Chí Bác cảm thấy Hà Đại Tráng thực nên cầm tinh con chó, cái bộ dạng chỉ thiếu điều xổm mặt Hạ Dư Huy thè lưỡi vẫy đuôi nữa thôi.
Hạ Dư Huy Hà Đại Tráng vẫn phản ứng gì nhiều.
Hà Đại Tráng mặt Hạ Dư Huy, nắm tay nhưng Hạ Dư Huy né tránh, tủi Hạ Dư Huy : "Tiểu Ngư Nhi, hai ? Tôi đợi hai cả một buổi chiều."
Hạ Dư Huy ồ một tiếng, Hà Đại Tráng, suy nghĩ nửa ngày mới : "Chúng câu cá."
Hà Đại Tráng ngược ngờ Hạ Dư Huy giải thích với , chút tủi nãy lập tức tan biến thấy tăm , miệng lập tức toét hỏi: "Có vui ?"
Hạ Dư Huy gật đầu, trả lời nữa.
Cao má má bảo mau nhà chuyện, bà bếp nấu nước đường đỏ cho Cao nãi nãi, Cao nãi nãi vẫn là lâu xe lâu như , vẫn chút khó chịu, về đến nhà liền lập tức về phòng, giường với Cao má má uống nước đường đỏ, Cao má má lập tức nấu ngay.
Cao ba ba lên lầu lên kế hoạch về chuyện bên Bắc Hồ, trong phòng khách chỉ còn ba đứa trẻ mắt to trừng mắt nhỏ.
Hà Đại Tráng lấy hết đồ ăn trong cặp , đặt mặt Hạ Dư Huy : "Tiểu Ngư Nhi, nếm thử cái xem ngon ?" Hạ Dư Huy lắc đầu.
Hà Đại Tráng hôm nay dường như đặc biệt hưng phấn, vì miễn dịch , đối với sự phớt lờ của Hạ Dư Huy thế mà chút đau lòng thất vọng như .
"Tiểu Ngư Nhi, báo cho một tin !"
Hạ Dư Huy đầu sang Hà Đại Tráng, tin gì?
Hà Đại Tráng toét miệng hắc hắc hắc, cái điệu bộ đó khỏi là vui vẻ cỡ nào, Hạ Dư Huy hưng phấn : "Mẹ đồng ý cho chuyển trường đến Nhất Trung ! Hơn nữa còn học cùng lớp với đấy."
Hạ Dư Huy ngẩn , ồ một tiếng, đây là tin gì chứ?
Thế nhưng Cao Chí Bác ở một bên chằm chằm Hà Đại Tráng hận thể bóp c.h.ế.t , cái thằng nhóc vắt mũi sạch âm hồn bất tán như chứ. Hà Đại Tráng xong, còn quên sang Cao Chí Bác, ném cho một ánh mắt khiêu khích, chỉ thiếu điều chỉ thẳng mũi Cao Chí Bác rống to: Ông đây liều mạng với mày tới cùng.
Cao Chí Bác bây giờ thực sự cảm thấy nguyên nhân khiến ngày càng ấu trĩ, một phần lớn là do cái thằng nhóc ép . Bạn xem nếu so đo với cái thằng nhóc ranh Hà Đại Tráng , thì đó là sự ấu trĩ của . nếu so đo, thì sẽ Hà Đại Tráng chọc tức hộc máu. Nhìn thấy là khiêu khích , buông lời ngông cuồng đòi cướp vợ nhỏ của . , vợ nhỏ là của , ai cũng cướp . cái bộ dạng ch.ó nịnh chủ của Hà Đại Tráng, chừng còn thực sự thể lấy lòng Hạ Dư Huy một chút, nếu thực sự lấy lòng Hạ Dư Huy. Đến lúc đó tức hộc m.á.u chẳng vẫn là chính .
Cho nên giữa ấu trĩ và hộc máu, Cao Chí Bác ép đến mức bất đắc dĩ chọn cái .
Ấu trĩ vẫn hơn là hộc máu, huống hồ... mỗi thấy bộ dạng đau lòng của Hà Đại Tráng, tâm trạng của đều vui vẻ. Chút ấu trĩ bất đắc dĩ đó, cũng trở nên đáng giá.
Hà Đại Tráng vẫn như cũ ăn chực bữa tối ở nhà họ Cao xong mới . Trước khi còn với Hạ Dư Huy, ngày mai đến, tức đến mức Cao Chí Bác một cước đá bay ! Bám dai thành nghiện đúng .
Buổi tối lúc ngủ, Hạ Dư Huy rúc trong n.g.ự.c Cao Chí Bác, nắm lấy cánh tay ôm lấy hỏi: "Anh, hôm nay má má Linh, gì với ?"
Cao Chí Bác dùng chân kẹp lấy đôi chân lạnh của Hạ Dư Huy: "Bảo bối nghĩ là chuyện gì?"
Hạ Dư Huy ôm cánh tay Cao Chí Bác rúc sâu thêm n.g.ự.c : "Chuyện của chúng ạ?"
"Vậy thế nào?"
"Bảo bối thế nào?"
"Hehe, là, Cao Chí Bác cả đời chỉ thích một Hạ Dư Huy, bất kể là ai, cũng thể đồng ý."
——
"... Vậy má má Linh, đồng ý ?"
"Má gì, chỉ là sợ làm hư em. Nói là đợi đến khi em thực sự nhận thức tình cảm của chính , mới thể ăn sạch em." Hạ Dư Huy mặt xoạt một cái đỏ bừng, mặc dù thực sự ăn sạch là ý gì, nhưng luôn cảm thấy đó là một chuyện khiến hổ.
Cao Chí Bác cúi đầu khuôn mặt đỏ bừng vì hổ của Hạ Dư Huy, nhịn liền cúi đầu hôn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-94-toi-chuyen-truong-roi.html.]
Cơ thể mười lăm tuổi bắt đầu phát triển, d.ụ.c vọng cũng dần dần thức tỉnh. Trước tuổi còn quá nhỏ, Cao Chí Bác còn thể khống chế, nhưng bây giờ, khống chế cũng chút khống chế nổi.
Mỗi buổi sáng đều tỉnh dậy trong sự giày vò, trong n.g.ự.c ôm yêu, nhưng chỉ thể mà thể ăn, đây là một chuyện khiến khốn nạn bao.
Hạ Dư Huy đương nhiên cũng cảm nhận sự đổi của Cao Chí Bác, chỉ một cảm nhận sự đổi của Cao Chí Bác, nhưng từng một thực sự tiếp xúc qua.
Thế nhưng bây giờ, tay Cao Chí Bác đột nhiên nắm lấy, ấn về phía chỗ đó.
Khi chạm thứ nóng rực đó, một cảm giác thể rõ thành lời từ trong cơ thể dâng lên. Trong miệng còn chiếc lưỡi ngừng trêu chọc , Hạ Dư Huy cảm thấy cả nóng ran, bắt đầu giãy giụa.
Cao Chí Bác buông miệng Hạ Dư Huy , nhưng buông tay , đôi mắt hổ đến mức đỏ hoe của , ghé sát nhẹ nhàng kề sát : "Bảo bối, đừng sợ, bởi vì yêu em, cho nên nó mới như ."
Tay Hạ Dư Huy run lên, đây là đầu tiên, Cao Chí Bác là thích , mà là yêu.
Trong đầu , yêu là thứ tình cảm sâu sắc hơn cả thích, yêu chính là chuyện của cả một đời, là sự tồn tại thể chia lìa, là minh chứng cho việc ở bên trọn đời trọn kiếp.
Mạc danh kỳ diệu đỏ hoe hốc mắt, giọng cũng chút khàn khàn: "Anh..."
"Ừ." Cao Chí Bác nhẹ nhàng hôn lên mắt Hạ Dư Huy, nắm lấy bàn tay của Hạ Dư Huy chậm rãi cử động, đầu tiên của , giao tay Hạ Dư Huy.
Tất cả của Hạ Dư Huy là của một Cao Chí Bác , tương tự như , tất cả của Cao Chí Bác , cũng đều là của Hạ Dư Huy .
Thời gian đầu tiên đều quá dài, nhanh Cao Chí Bác b.ắ.n trong tay Hạ Dư Huy.
Khoảnh khắc Cao Chí Bác b.ắ.n , cả Hạ Dư Huy đều run rẩy. Sau đó càng vùi mặt n.g.ự.c Cao Chí Bác, mặc cho Cao Chí Bác dỗ dành thế nào, cũng chịu chui .
Cao Chí Bác bất đắc dĩ, đành lấy giấy vệ sinh tủ đầu giường, tỉ mỉ lau sạch tay cho Hạ Dư Huy, đó mới dọn dẹp sạch sẽ , tâm mãn ý túc ôm Hạ Dư Huy giường.
Hắn từng cảm thấy l..m t.ì.n.h là một chuyện khiến thỏa mãn đến . Mặc dù làm đến bước cuối cùng, nhưng cho dù là như , cũng khiến Cao Chí Bác cảm thấy dường như đến tận sâu trong linh hồn, đều thỏa mãn sâu sắc.
Kiếp đại khái cũng ở độ tuổi từng làm với phụ nữ, cho dù là sự kích động thỏa mãn tự hào của đầu tiên đó, cũng bằng một phần ngàn sự thỏa mãn trong lòng lúc .
Ôm trong n.g.ự.c , một loại cảm giác như cả thế giới.
Kiếp rốt cuộc mù mấy đôi mắt chó, thế mà bỏ lỡ một đời, may mà ông trời nguyện ý cho một cơ hội để làm từ đầu, nếu cho dù làm ma, cũng cảm thấy c.h.ế.t t.ử tế, mặc dù quả thực một cái kết cục c.h.ế.t t.ử tế.
Hạ Dư Huy càng cần , từ đầu đến cuối, đầu óc đều là một mảng trống rỗng, mặt càng nóng đến mức sắp luộc chín chính - tuy trong lòng hổ c.h.ế.t, nhưng vui vẻ. Mạc danh kỳ diệu cảm thấy, Cao Chí Bác và càng thiết hơn một chút, thứ chính là sự tồn tại thể tách rời với Cao Chí Bác, bất kể là ai, cũng thể chia rẽ bọn họ.
Cho nên trốn chỉ vì hổ, mà còn vì để Cao Chí Bác thấy đôi mắt đỏ hoe của .
Anh trai là của , là của ...
Ngày hôm quả nhiên sáng sớm Hà Đại Tráng đến, Cao Chí Bác hôm qua ăn nửa no, nhưng cũng coi như là tâm mãn ý túc , thấy Hà Đại Tráng cũng cảm thấy chướng mắt cho lắm, ném cho ánh mắt hình viên đạn.
ánh mắt hình viên đạn của Hà Đại Tráng cũng hiểu, vẫn như cũ khiêu khích một phen , đó xoay quanh Hạ Dư Huy.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, phớt lờ Hà Đại Tráng bên cạnh, hôm nay tâm trạng , ông đây tha cho mày một mạng.
tâm trạng kéo dài bao lâu, cái cặp sách do tài xế nhà Hà Đại Tráng mang đến làm cho chẳng còn bao nhiêu.
Quên , ba của Hà Đại Tráng năm ngoái làm ăn trúng quả đậm, đó bây giờ làm ăn cũng ngày càng lớn, điều kiện gia đình Hà Đại Tráng cũng ngày càng , mỗi ngày tan học đều tài xế lái xe chuyên dụng đưa rước, chuẩn một cuộc sống của thiếu gia phú nhị đại.
Cho nên Cao Chí Bác cảm thấy Hà Đại Tráng chính là một tên M (Masochist), cuộc sống của thiếu gia phú nhị đại sống, suốt ngày chạy đến mặt Hạ Dư Huy làm nũng bán manh cầu xin để ý, đúng là tiện.
"Tiểu Ngư Nhi, tối nay ngủ ở nhà ? Ngày mai chúng thể cùng học ."
Hạ Dư Huy nhíu mày, thèm để ý đến .
Hà Đại Tráng với Hạ Dư Huy vô dụng, vội vàng chạy làm nũng với Cao má má.
"Dì Linh, tối nay cho cháu ngủ ở nhà dì ạ?"
Cao má má Hà Đại Tráng, Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác trong phòng khách, lắc đầu bật : "Được, buổi tối ăn gì? Dì Linh làm cho cháu."
Hà Đại Tráng vui sướng reo lên, ôm lấy Cao má má hôn một cái: "Gì cũng ạ, dì Linh làm gì cũng ngon."
Cao má má trong nháy mắt Hà Đại Tráng chọc cho tươi như hoa, bóng lưng rời của Hà Đại Tráng, mỉm lắc đầu, ai cũng là Cao Chí Bác, cho nên cái thích mà Hà Đại Tráng luôn miệng gào thét, đại khái cũng chỉ là cái thích đối với tình bạn mà thôi.
Hy vọng mong rằng... là như .