Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 93: Em Ấy Là Quan Trọng Nhất

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:37:13
Lượt xem: 217

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao má má dẫn Cao Chí Bác một quãng xa, cho đến khi chắc chắn nội dung cuộc trò chuyện sẽ ai thấy, bà mới dừng bước.

Thực trong lòng Cao Chí Bác cũng lờ mờ đoán đôi phần, nhưng vẫn lên tiếng hỏi: "Má má, chuyện gì ạ?"

Cao má má nhíu mày, Cao Chí Bác : "Bác nhi, năm nay con mười bốn tuổi , hai năm nữa là mười sáu đấy."

Cao Chí Bác ừ một tiếng: " ạ, thế má má?"

"Dương Dương cũng mười hai tuổi , vài năm nữa cũng đến tuổi trưởng thành ."

"Má má, còn sớm mà, Dương Dương còn sáu năm nữa mới tròn mười tám."

" , còn sáu năm nữa, thời gian chớp mắt cái là trôi qua thôi, bây giờ thằng bé cũng coi như là một đứa trẻ lớn ."

"Má má, rốt cuộc má gì?"

"Bác nhi, con và Dương Dương đều lớn , một chuyện, thể làm nữa."

"Chuyện gì ạ?"

"Vừa nãy con hôn môi Dương Dương đúng ?"

"Vâng ạ, đúng ?"

"Các con đều mười mấy tuổi đầu , tí là hôn môi thế hả."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Tại ạ, từ nhỏ chúng con như , bây giờ lớn thì làm thế nữa ?"

"Chính vì các con lớn, cho nên mới thể làm như nữa."

"Tại chúng con lớn thì làm thế?"

"... Hôn môi, là chuyện làm với con thích."

"Vậy thì đúng , con thích Dương Dương, cho nên con hôn môi em , đúng ạ?"

Cao má má Cao Chí Bác đang giả ngốc, nhíu chặt mày: "Bác nhi, con má má ý đó mà."

Cao Chí Bác Cao má má, đột nhiên trầm mặc, ánh mắt chằm chằm bà vô cùng nghiêm túc : "Má má, má cảm thấy chuyện là sai trái ?"

Cao má má ánh mắt kiên định của Cao Chí Bác, đột nhiên thốt nên lời.

Cao Chí Bác Cao má má, ánh mắt hề né tránh, cũng hề che giấu : "Má má, má , từ nhỏ đến lớn, con quan tâm nhất là ai ?"

"Không má, ba, cũng nội, mà là Hạ Dư Huy. Không con quan trọng, đối với con mà , quan trọng quan trọng, con thể vì mà làm bất cứ chuyện gì. Hạ Dư Huy em là một sự tồn tại còn quan trọng hơn cả chính bản con, em giống như khí , hít thở thiếu một ngụm, thiếu một cái, con đều cảm thấy khó chịu. Hạ Dư Huy em còn quan trọng hơn cả mạng sống của Cao Chí Bác con. Má má, má hiểu cảm giác đó ?"

Cao má má há hốc miệng Cao Chí Bác, trong mắt tràn ngập sự khiếp sợ: "Bác nhi, thằng bé là em trai con!"

Cao Chí Bác lắc đầu: "Không, má má, em bao giờ là em trai con. Từ nhỏ đến lớn, em bao giờ là em trai của Cao Chí Bác con, con sủng em , yêu em , thương em , xót em , là bởi vì Hạ Dư Huy em là vợ nhỏ của Cao Chí Bác con, chứ là em trai. Má má, con thích em , , con yêu em . Ngay từ lúc bắt đầu, con từng giấu giếm, chỉ là , chịu tin mà thôi."

Cao má má khó tin Cao Chí Bác: "Bác nhi, con con đang ?"

"Má má, con rõ tình cảm của chính ."

"Bây giờ con mới mười bốn tuổi, hiểu thế nào là tình cảm thực sự? Từ nhỏ con và Dương Dương lớn lên bên , hình bóng rời, nhầm lẫn tình thành tình yêu, cũng là chuyện khả năng xảy mà. Bây giờ con với má con... yêu thằng bé. Đây là một câu vô trách nhiệm đến mức nào con ?"

"Má má, tình là gì, tình yêu là gì, con nghĩ con vẫn thể phân biệt rõ ràng. Con yêu em , điểm cần nghi ngờ. Con sẽ chịu trách nhiệm với em , cả cuộc đời của em , con sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

"Con làm như là ích kỷ con ? Má quan tâm tình cảm con dành cho Dương Dương là thật lòng là ngộ nhận. Dương Dương thằng bé ? Cho dù thằng bé , bây giờ thằng bé mới nhỏ như , thể phân biệt rõ ràng đối với con rốt cuộc là ỷ là thứ tình cảm khác? Dương Dương từ nhỏ bám lấy con, nhầm lẫn sự ỷ thành tình yêu thì con làm ? Nếu con định dùng thứ tình cảm mà con tự cho là đúng để trói buộc thằng bé, thì con đang hủy hoại thằng bé cả đời, con ?"

Cao Chí Bác Cao má má mỉm : "Má má, con , cho nên con sẽ đợi đến khi em thực sự nhận thức tình cảm của chính mới ở bên em , đến lúc đó, má cũng sẽ phản đối chúng con, đúng ạ?"

Cao má má chằm chằm Cao Chí Bác, trầm mặt : "Vậy nếu Dương Dương loại tình cảm đó với con, con cũng miễn cưỡng thằng bé, nếu , má sẽ coi như đứa con trai ."

Cao Chí Bác khoác vai Cao má má: "Con , con . Má má cần lo lắng. Cao Chí Bác con cả đời sẽ làm bất cứ chuyện gì khiến Hạ Dư Huy đau lòng, bởi vì thấy em nhíu mày một cái, con còn khó chịu hơn cả em ."

Cao má má cúi đầu: "Chuyện , tạm thời đừng để ba con , nếu ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con đấy."

"Vâng, ạ, má thì là ."

"Vậy má bảo con tránh xa Dương Dương một chút thì ?"

"Thế thì , em là vợ nhỏ của con, ai bắt con rời xa em cũng ."

Cao má má tức giận, trừng mắt lườm Cao Chí Bác: "... Về thôi."

Cao Chí Bác hì hì khoác tay Cao má má: "Vâng."

Cao má má thèm để ý đến , cắm cúi về phía , trong lòng phức tạp tột cùng.

Nhà họ Cao nợ nhà họ Hạ, nếu Hạ Dư Huy là con gái, thì bà tuyệt đối sẽ phản đối Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy ở bên , thậm chí sẽ sức vun vén cho hai đứa. chúng đều là con trai, hơn nữa Hạ Dư Huy bây giờ mới mười hai tuổi, thằng bé hiểu thứ tình cảm bình thường ?

Nếu Hạ Dư Huy hiểu, bà thực sự trơ mắt chúng ở bên ?

Sự ỷ của Hạ Dư Huy đối với Cao Chí Bác hiện tại bà đương nhiên hiểu rõ, nếu bắt thằng bé rời xa Cao Chí Bác, thì quả thực chẳng khác nào lấy mạng thằng bé, bà làm nỡ Hạ Dư Huy đau lòng. Bà làm thể làm như !

để Hạ Dư Huy rời xa Cao Chí Bác, thì bà đang dung túng cho hai đứa nó từng bước từng bước xuống vực sâu. Cuối cùng chừng sẽ thực sự thể đầu nữa.

Cao má má chỉ cảm thấy lòng rối bời, nên làm thế nào cho .

Cao má má và Cao Chí Bác mới tới, Cao nãi nãi bắt đầu càu nhàu: "Hai con nhà cô đấy, bỏ và cháu ngoan Dương Dương bảo bối của ở đây chán c.h.ế.t ."

Cao má má bật : "Má, má cứ như trẻ con thế ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-93-em-ay-la-quan-trong-nhat.html.]

Cao nãi nãi hừ một tiếng: "Cái ông chồng của cô kìa, ịch đó, chẳng thèm đoái hoài gì đến một già một trẻ chúng , uổng công sinh đứa con trai như nó."

Cao ba ba chằm chằm mặt sông bất đắc dĩ thở dài, quyết định nhất là nên lên tiếng, Cao nãi nãi bây giờ tuổi càng cao, càng thích giở tính trẻ con, phật ý một chút là làm làm mẩy với ông, đau cả đầu.

Cao Chí Bác lấy khăn giấy lau sạch tay cho Hạ Dư Huy: "Không ăn nữa, ăn nhiều đau bụng đấy."

Hạ Dư Huy ừ một tiếng.

Cao Chí Bác kéo lên: "Chúng câu cá."

Hạ Dư Huy vẫn ngoan ngoãn ừ một tiếng.

Lúc nãy , Cao Chí Bác thấy một chỗ, vặn một cái cây mọc ngay sát mép hồ, là một vị trí tuyệt vời để câu cá. Hắn dẫn Hạ Dư Huy đến đó, khi ném mồi câu xuống, liền bệt xuống đất tựa lưng gốc cây lớn phía , Hạ Dư Huy vỗ vỗ lên đùi , bảo lên.

Hạ Dư Huy lên, lưng tựa n.g.ự.c Cao Chí Bác, thoải mái nheo mắt .

"Anh."

"Má má Linh gì với em thế?"

"Không gì ạ."

Hạ Dư Huy rũ mắt, chằm chằm ngọn cỏ đất: "Có má má cảm thấy, chúng hôn môi... là đúng ?"

Cao Chí Bác bế bổng Hạ Dư Huy lên xoay đối diện với , giữ chặt gáy hôn xuống, vươn đầu lưỡi tỉ mỉ l.i.ế.m láp bên trong khoang miệng .

Hạ Dư Huy nụ hôn bất ngờ của Cao Chí Bác làm cho giật , nhưng ngay đó khép hờ đôi mắt, vươn đầu lưỡi của bắt đầu đáp .

Cao Chí Bác vuốt ve lưng Hạ Dư Huy, ngừng hôn mút đôi môi , cho đến khi Hạ Dư Huy bắt đầu thở , mới buông . Vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m láp khóe môi Hạ Dư Huy: "Chúng làm thế gì là đúng cả, nụ hôn chỉ là đang bày tỏ tình cảm dành cho em. Còn sự tiếp nhận và đáp của em, cũng tương tự như đang bày tỏ tình cảm em dành cho . Đã là tình cảm của hai chúng , thì liên quan gì đến khác. Em chỉ cần , em , là đủ ."

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, khẽ ừ một tiếng, vươn tay ôm lấy cổ Cao Chí Bác, vùi đầu hõm cổ : "Nhỡ , má má Linh và đồng ý thì ?"

Cao Chí Bác hôn lên đỉnh đầu Hạ Dư Huy một cái: "Vậy bảo bối cảm thấy nên làm thế nào?"

Hạ Dư Huy siết chặt vòng tay ôm cổ Cao Chí Bác: "Em , em rời xa ."

Cao Chí Bác ha hả thành tiếng: "Yên tâm , ai thể bắt rời xa em, sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh bầu bạn cùng em." Hạ Dư Huy ừ một tiếng, lên tiếng nữa.

Cao Chí Bác đợi lâu cũng thấy con cá nào c.ắ.n câu, liền dắt Hạ Dư Huy chỗ Cao má má, Cao má má và Cao nãi nãi vội vàng bảo Hạ Dư Huy qua đó che nắng. Cao Chí Bác vỗ vỗ đầu : "Bảo bối qua đó chơi với nội , chơi với ba." Hạ Dư Huy ừ một tiếng, về phía Cao nãi nãi.

Cao Chí Bác xuống bên cạnh Cao ba ba hỏi: "Ba, ba câu ?"

Cao ba ba như khoe khoang, đưa xô cá bên cạnh cho Cao Chí Bác xem, bên trong ba con cá lớn, còn hai con cá nhỏ.

"Thế nào? Đủ cho mấy đứa ăn trưa ?"

Cao Chí Bác mỉm ừ một tiếng, cũng ném mồi câu xuống sông, bên cạnh Cao ba ba.

"Chỗ đúng là tồi."

Cao ba ba ừ một tiếng: " , tuy phong cảnh gì đặc sắc, nhưng môi trường ."

Nói xong nhắm mắt hít một thật sâu: "Rất thoải mái. , con cũng thấy tồi, nếu thể sống ở đây, chắc sống thọ thêm mấy năm đấy!"

Cao ba ba câu của Cao Chí Bác chọc : "Con mới mấy tuổi đầu, mà nghĩ đến chuyện sống với c.h.ế.t !"

Cao Chí Bác lên tiếng.

Cao ba ba Cao Chí Bác hỏi: "Con thấy chỗ ?"

"Vâng, con thấy tuyệt."

Cao ba ba đầu mặt hồ: "Vậy ."

"Ba, mảnh đất tồi, con nghĩ thể thử xem ."

Cao ba ba đầu sang Cao Chí Bác: "Ồ?"

Cao Chí Bác chỉ tay về phía con đường dẫn đến huyện Vĩnh Bình : "Ba, huyện Vĩnh Bình tuy hiện tại chỉ là một huyện nhỏ, nhưng nó nền văn hóa lịch sử mà những huyện nhỏ khác . Ba cũng , nó là một huyện nhỏ bồi đắp bởi một dân tộc thiểu , bên trong nhiều văn hóa, lịch sử, phong tục tập quán khác biệt. Sau chừng sẽ trở thành một điểm du lịch nổi tiếng. Mà đến lúc đó, khu vực , chắc chắn sẽ khai thác. Khu vực Bắc Hồ tuy sự tráng lệ phồn hoa của đô thị, nhưng nó khí trong lành và sự tĩnh lặng yên bình. Là một nơi tuyệt vời thích hợp để tu tâm dưỡng tính, an cư lạc nghiệp.

Hơn nữa nếu đến lúc đó huyện Vĩnh Bình khai thác, thì khu vực cách đó cũng chỉ mười mấy phút chạy xe, trong thời đại công nghệ phát triển , chỉ cần xe, mười mấy phút tự nhiên cũng sẽ trở thành trở ngại của bất kỳ ai."

"Cho nên con ba mua mảnh đất , xây nhà?"

"Không, xây nhà, mà là xây khách sạn nghỉ dưỡng."

"Khách sạn nghỉ dưỡng?"

"Vâng, chỉ cần huyện Vĩnh Bình khai thác, thì xây khách sạn nghỉ dưỡng ở đây là thích hợp nhất."

Cao ba ba mặt hồ, trầm tư hồi lâu mới hỏi: "Tại con chắc chắn chỗ đó sẽ khai thác?"

Khóe môi Cao Chí Bác khẽ cong lên: "Chẳng lẽ ba thấy ?"

Cao ba ba nhướng mày: "Thằng nhóc con từ khi nào hiểu mấy chuyện thế?"

Cao Chí Bác : "Chẳng là học từ ba ."

Cao ba ba ha hả thành tiếng: "Được, chuyện khi về ba sẽ để tâm bắt tay làm. Cho dù nơi đây thể trở thành thánh địa du lịch, nhưng môi trường khí ở đây cũng tồi, lái xe thành phố cũng chỉ mất nửa tiếng đồng hồ, xây một khu biệt thự, cũng là một lựa chọn tồi."

Cao Chí Bác ừ một tiếng, nơi sẽ trở thành thánh địa du lịch, và cùng với sự khai thác dần dần của nơi , nó cũng sẽ trở thành một tấc đất tấc vàng.

Cho nên bây giờ một khi chức năng hack , tại tận dụng nó. Góp gạch thêm ngói cho Tập đoàn Cao thị trong tương lai, để nó dần dần trở thành một sự tồn tại thể lay chuyển .

Loading...