Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 80: Vật Đổi Sao Dời
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:12
Lượt xem: 208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác dùng bịt tai lông xù che kín tai Hạ Dư Huy, giữ ấm cách âm.
Chẳng bao lâu máy bay bắt đầu hạ cánh, đến K thị.
Cao Chí Bác gọi Hạ Dư Huy dậy, đợi máy bay hết mới cẩn thận bế xuống máy bay. Thư ký của Cao ba ba đợi sẵn bên ngoài sân bay, Cao Chí Bác khỏi sân bay thấy chú . Hắn mỉm cảm kích, dùng khẩu hình xin .
Thư ký Phùng tự nhiên hiểu ý, mỉm thông cảm. Ông nhỏ giọng hỏi Cao Chí Bác cần ông bế Hạ Dư Huy giúp .
Cao Chí Bác lắc đầu, cảm ơn.
Ông nhiều con trai Cao tổng cưng chiều em trai, lúc đầu ông cũng , trẻ con thì cưng chiều đến .
Hôm nay thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Giữa chừng Hạ Dư Huy ư hử tỉnh , Cao Chí Bác dừng bước tại chỗ vỗ nhẹ lưng khẽ giọng dỗ dành.
Hạ Dư Huy hé mắt một khe nhỏ, nheo nheo, cuối cùng ôm chặt cổ Cao Chí Bác, tiếp tục ngủ .
Thư ký Phùng bên cạnh đến líu lưỡi, cái là cưng chiều, cái quả thực là cưng chiều lên tận trời .
Đợi Hạ Dư Huy ngủ say, Cao Chí Bác mới theo thư ký Phùng.
Sau khi lên xe, Cao Chí Bác vẫn luôn vỗ nhẹ lưng Hạ Dư Huy, với thư ký Phùng: “Chú Phùng, chú cố gắng lái êm một chút.” Thư ký Phùng liếc Hạ Dư Huy trong gương chiếu hậu ừ một tiếng: “Yên tâm .” Sau đó khởi động xe chạy .
Cao Chí Bác suốt dọc đường luôn sợ Hạ Dư Huy tỉnh giữa chừng, dựa theo quan sát của đối với Hạ Dư Huy hiện tại, bóng ma tâm lý với xe cộ, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, chỉ thể định , đợi từ từ gỡ bỏ nút thắt trong lòng .
may mắn là, Hạ Dư Huy vẫn luôn tỉnh .
Lúc về đến nhà, Cao Chí Bác hít sâu mấy trong xe, mới mở cửa xuống xe.
Rõ ràng cũng chỉ là ngôi nhà hai ngày về, giờ đây như cách biệt lâu, một cảm giác như mấy đời trào dâng trong lòng.
Chỉ mới một sớm một chiều, mà vật đổi dời.
Hạ ba ba vẫn về, trưa mai mới đến. Cao Chí Bác bế Hạ Dư Huy về nhà họ Hạ, mà bế về nhà họ Cao, tuy hai nhà cũng chỉ cách một bức tường, nhưng Cao Chí Bác cảm thấy làm như dường như thật sự thể ngăn cách một chút khó chịu trong lòng.
Bà nội Cao thấy Cao Chí Bác nước mắt liền trào , Cao Chí Bác lắc đầu với bà.
Bà nội Cao cái miệng há ngậm , mặt Cao Chí Bác đau lòng Hạ Dư Huy đang ngủ say, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Cao Chí Bác hôn lên đầu Hạ Dư Huy, nén xuống nỗi chua xót trong lòng , bế lên lầu.
Hôn một cái lên Hạ Dư Huy đang ngủ say, Cao Chí Bác mới rón rén khỏi phòng.
Bà nội Cao đang đợi ngoài cửa phòng, thấy Cao Chí Bác vội vàng nắm lấy tay , nước mắt cứ rơi ngừng.
Cao Chí Bác vỗ vỗ tay bà nội Cao, kéo bà xuống lầu, sô pha lau nước mắt cho bà : “Bà nội, bà đừng .”
Bà nội Cao lên lầu, nghẹn ngào : “Con bé Phương mà mệnh khổ thế , mới bao nhiêu tuổi mà , khó khăn lắm mới sống sung sướng, ông trời mà tâm địa độc ác thế. Để Dương Dương một đứa trẻ nhỏ như , làm đây! Sao xảy chuyện như chứ, rõ ràng lúc còn khỏe mạnh, mất là mất ngay …”
Cao Chí Bác đỏ hoe mắt cúi đầu: “Sau cháu sẽ chăm sóc cho vợ nhỏ.”
Bà nội Cao lắc đầu tiếp tục : “Cháu làm mà bằng Phương của nó chứ, ông trời thật tàn nhẫn, xảy chuyện như …”
Cao Chí Bác cúi đầu , bà nội Cao lóc kể lể, trong lòng đừng nhắc tới tư vị khó chịu thế nào, tay siết chặt, móng tay bấm thịt đau nhói.
Hắn sẽ chăm sóc cho Hạ Dư Huy, hơn gấp ngàn vạn .
Bà nội Cao hồi lâu cũng nữa, mí mắt sụp xuống, mệt .
Dỗ dành bà nội Cao nghỉ ngơi xong, Cao Chí Bác lúc mới lên lầu.
Lúc đẩy cửa , thấy chiếc giường trống , tim Cao Chí Bác thót lên một cái.
“Dương Dương?”
Tuy nhiên ai trả lời.
Để Hạ Dư Huy ngủ ngon hơn, Cao Chí Bác còn đặc biệt kéo rèm cửa . Mùa đông trời tối sớm, bây giờ sắc trời cũng muộn, trong phòng tối đen.
Cao Chí Bác gọi một tiếng “Vợ nhỏ”, nhưng vẫn hồi đáp.
Cao Chí Bác vươn tay bật đèn, tầm mắt tìm kiếm bóng dáng Hạ Dư Huy trong phòng. Ở góc tường chỗ đặt bàn học, thấy một đang co ro thành một đoàn run lẩy bẩy.
Tim Cao Chí Bác trong nháy mắt thắt .
Chạy tới ôm chặt lòng: “Bảo bối, vợ nhỏ, ở đây, ở đây. Đừng sợ, đừng sợ…”
Hạ Dư Huy vẫn run rẩy, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, ánh mắt chút thất thần.
Cao Chí Bác liền Hạ Dư Huy đoán chừng rơi nỗi sợ hãi hôm đó , lập tức vươn tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của gọi: “Bảo bối, vợ nhỏ, em , ở đây, em .”
Hạ Dư Huy ánh mắt ngây dại về phía Cao Chí Bác, ngơ ngác , chút thần thái.
Mắt Cao Chí Bác đỏ lên, cúi đầu hôn lên môi Hạ Dư Huy, động tác gấp gáp nôn nóng. Lưỡi luồn trong miệng đối phương khuấy đảo, hy vọng nhận sự hồi đáp của .
Không là do vòng tay của Cao Chí Bác quá quen thuộc, là do tiếng gọi của Cao Chí Bác, cũng thể là do nụ hôn gấp gáp của . Ánh mắt Hạ Dư Huy cuối cùng cũng dần dần khôi phục bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-80-vat-doi-sao-doi.html.]
nước mắt trào như suối.
Cao Chí Bác lập tức cảm nhận , nâng mặt Hạ Dư Huy ngừng hôn nhẹ: “Bảo bối, đừng sợ, ở đây.”
Hạ Dư Huy run rẩy cứ rúc lòng Cao Chí Bác, hận thể thu trong cơ thể .
Cao Chí Bác cũng ôm chặt lấy , ngừng hôn lên tóc .
Lúc Cao Chí Bác nhét Hạ Dư Huy trong chăn cởi quần áo bên ngoài cho , chỉ để quần áo giữ nhiệt mặc bên trong, nhưng bây giờ Hạ Dư Huy lạnh toát, đôi chân trần giống như tuyết, lạnh thấu xương.
Cao Chí Bác vội vàng ôm nhét chăn, vội vàng bật điều hòa lên mức to nhất. Đặt tay Hạ Dư Huy nách ủ ấm, chân cũng đặt lên bụng ủ, lạnh đến mức run lên, cũng ôm chặt cứng.
Hạ Dư Huy run rẩy trong lòng Cao Chí Bác một lúc, dần dần yên tĩnh .
Cao Chí Bác lấy tay Hạ Dư Huy nắm chặt hai tay: “Đỡ hơn chút nào ?”
Hạ Dư Huy cử động ngón chân, ừ một tiếng.
Cao Chí Bác hôn lên tay Hạ Dư Huy: “Đói ?”
Hạ Dư Huy vùi đầu n.g.ự.c Cao Chí Bác, buồn bực ừ một tiếng.
Cao Chí Bác ha ha thành tiếng: “Vậy dậy mặc quần áo chúng xuống ăn cơm? Bà nội hôm nay làm nhiều món em thích ăn đấy, còn cánh gà coca nữa.”
Ngón chân nhỏ đặt bụng cử động, đó thấy Hạ Dư Huy ừ một tiếng.
Cao Chí Bác hôn lên trong lòng một cái, xuống giường mặc quần áo cho Hạ Dư Huy, dẫn xuống lầu.
Bà nội Cao thấy Hạ Dư Huy, hốc mắt lập tức đỏ lên, Cao Chí Bác vội vàng gọi: “Bà nội, cơm xong ạ? Cháu và vợ nhỏ đều sắp c.h.ế.t đói …”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bà nội Cao há miệng, cuối cùng vẫn gì, gượng : “Xong từ sớm , chỉ đợi hai đứa xuống thôi. Dương Dương ôi bảo bối của bà nội, đây cho bà nội xem nào.”
Hạ Dư Huy đến mặt bà nội Cao nắm lấy ống quần bà. Bà nội Cao xổm xuống ôm lấy , nước mắt trào . Vội vàng đưa tay lau sạch, Hạ Dư Huy : “Bà nội làm món cánh gà coca Dương Dương thích ăn nhất, vui ?”
Hạ Dư Huy chằm chằm bà nội Cao, nhẹ nhàng gật đầu, ừ một tiếng.
Mặt bà nội Cao lập tức như hoa nở, hôn lên má Hạ Dư Huy một cái: “Bà nội lấy cho Dương Dương ngay đây, chỉ cho một Dương Dương ăn thôi ?”
Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy rửa tay, chọc chọc cái móng vuốt nhỏ của : “Không ăn nhiều quá ? Sẽ sâu răng, đến lúc đó đau răng.”
Hạ Dư Huy cúi đầu ngoan ngoãn ừ một tiếng.
Bà nội Cao làm một bàn đầy thức ăn, là món Hạ Dư Huy thích ăn, nhưng Hạ Dư Huy cũng chẳng ăn bao nhiêu, gặm hai cái cánh gà, ăn nửa bát cơm, ăn nữa.
Bà nội Cao lo lắng : “Dương Dương ăn thêm chút nữa , ăn ít thế , nửa đêm đói thì làm .”
Hạ Dư Huy lắc đầu, lời nào.
Cao Chí Bác cũng Hạ Dư Huy : “Ăn thêm chút nữa nhé?”
Hạ Dư Huy vẫn lắc đầu.
Cao Chí Bác bất đắc dĩ, thở dài: “Không ăn thì thôi , đói thì làm cho em.”
Hạ Dư Huy gật đầu ừ một tiếng.
Bà nội Cao lo âu về phía Cao Chí Bác, Cao Chí Bác nhẹ nhàng lắc đầu với bà.
Hốc mắt bà nội Cao đỏ lên.
Ăn cơm xong, Cao Chí Bác sô pha cùng Hạ Dư Huy xem tivi một lúc, nhưng xem , ánh mắt ngây dại chằm chằm tivi, bên trong trống rỗng.
Cao Chí Bác và bà nội Cao đều chằm chằm Hạ Dư Huy, bà nội Cao mấy gì đó nhưng cuối cùng mở miệng.
Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Bảo bối, chúng ngủ nhé?”
Hạ Dư Huy đầu chằm chằm Cao Chí Bác hồi lâu, mới gật đầu ừ một tiếng.
Cao Chí Bác dám tắt đèn, ôm Hạ Dư Huy miệng khẽ ngân nga điệu nhạc dỗ ngủ.
Điệu nhạc lặp lặp hết đến khác, trong lòng cuối cùng hô hấp cũng dần dần đều đặn.
Cao Chí Bác đồng hồ treo tường, mười rưỡi , nhưng chẳng hề buồn ngủ, trần nhà trắng lóa đầu, bộ não Cao Chí Bác cũng giống như cái bóng đèn , ngoại trừ trắng, vẫn là trắng.
Hơn một giờ sáng cuối cùng mới chút buồn ngủ, nhưng Cao Chí Bác cảm thấy cơ thể Hạ Dư Huy nóng, chút buồn ngủ đến lập tức biến mất tăm.
Cúi đầu áp trán trán Hạ Dư Huy, nóng, Cao Chí Bác vội vàng xuống giường tìm t.h.u.ố.c hạ sốt. Trong phòng nước nóng, chỉ nước đun sôi để nguội tủ đầu giường, Cao Chí Bác dám rời , đành tự ngậm viên t.h.u.ố.c đắng ngắt cho tan , áp miệng Hạ Dư Huy hôn xuống.
Thuốc quá đắng, Hạ Dư Huy chịu nuốt, lắc đầu thoát khỏi môi Cao Chí Bác, nhưng bất lực đầu Cao Chí Bác giữ chặt, thể động đậy, chỉ thể mặc cho dòng t.h.u.ố.c đắng ngắt chảy cổ họng.
Hạ Dư Huy tủi ư hử, mở mắt Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác mớm thêm hai ngụm nước, mới sờ mặt Hạ Dư Huy : “Bảo bối, em sốt , uống thuốc. Ngoan.”
Hạ Dư Huy bĩu môi, tủi cực kỳ.
Cao Chí Bác hôn lên miệng một cái: “Ngủ , ở đây.”
Nhìn Hạ Dư Huy nhắm mắt, Cao Chí Bác dám lơ là chút nào, cứ cách vài phút sờ trán Hạ Dư Huy, cuối cùng nửa tiếng , nhiệt độ ngày càng nóng của Hạ Dư Huy khiến Cao Chí Bác cuống lên.