Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 79: Bóng Ma Tâm Lý
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:10
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối lúc ngủ, Hạ Dư Huy cho Cao Chí Bác tắt đèn, Cao Chí Bác cũng chiều theo , bật đèn ôm ngủ.
Nửa đêm, Cao Chí Bác tỉnh dậy, rón rén xuống giường vệ sinh.
Lúc , thấy Hạ Dư Huy giường, mặt mày tái mét đang run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh túa ngừng, đầu lắc lư, miệng lẩm bẩm điều gì đó rõ.
Cao Chí Bác giật , vội vàng tiến lên, vẻ mặt đầy kinh hoàng của , mồ hôi lạnh làm ướt đẫm tóc mái trán, Cao Chí Bác lay lay , khẽ gọi: “Dương Dương, bảo bối, vợ nhỏ…”
Hạ Dư Huy vẫn run rẩy với vẻ mặt sợ hãi, miệng lẩm bẩm ngừng.
Cao Chí Bác ghé tai sát miệng Hạ Dư Huy lắng kỹ, lờ mờ chỉ vài từ như ‘Mẹ’, ‘Đừng’, ‘Con sợ’.
Cao Chí Bác đau lòng vội vàng ôm lòng, lau khô tóc mái trán , ngừng hôn lên đó.
Vỗ nhẹ lưng Hạ Dư Huy dỗ dành: “Đừng sợ, ở đây, ở đây, Dương Dương đừng sợ, đừng sợ.”
Hạ Dư Huy co rúm trong lòng , tay vô thức ôm lấy cánh tay , nước mắt ngừng trào từ khóe mắt.
Cao Chí Bác ôm ngừng dỗ dành, may mà trong lòng dần dần ngừng run rẩy, hô hấp từ từ trở bình thường.
Cao Chí Bác mở mắt ngủ nữa, ôm Hạ Dư Huy mà đầu óc rối bời.
Tảng đá lớn trong lòng đè nặng lên tim , e rằng… vĩnh viễn cũng dỡ xuống .
Sáng sớm hôm , Hạ ba ba qua chuẩn về K thị.
Hạ Dư Huy cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác, cũng bám riết lấy .
Cao tỉnh , trừ việc cơ thể còn yếu thì bác sĩ còn gì đáng ngại.
Việc đầu tiên Cao làm khi tỉnh là hỏi thăm Hạ và Hạ Dư Huy hai thế nào .
Cao ba ba Hạ Dư Huy .
“Vậy còn em Phương?”
“Cô … đang nghỉ ngơi, qua hai ngày nữa đợi sức khỏe em hơn chút, sẽ đưa em gặp cô .”
Cao lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy đến, Cao thấy Hạ Dư Huy, vội vàng vẫy tay bảo qua đó.
Hạ Dư Huy nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác, hề ý định qua, bàn tay nhỏ thậm chí còn đang run run.
Cao Chí Bác cúi đầu Hạ Dư Huy, phát hiện mặt trắng bệch, xoa đầu , hỏi: “Bảo bối, thế?” Hạ Dư Huy siết c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác, cúi đầu, lời nào.
“Dương Dương, Bác Nhi.”
Cao lo lắng Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác đành kéo đến mặt Cao , tay nắm lấy tay Cao : “Mẹ, xin …”
Cao bất lực: “Con xin cái gì, của con. Dương Dương, đây, Linh xem nào.”
Cao Chí Bác im lặng đáp, đây là của , nhưng ai .
Hạ Dư Huy rụt về phía , nắm tay Cao Chí Bác càng chặt hơn, biên độ run rẩy cũng ngày càng lớn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác vội vàng ôm lòng dỗ dành: “Bảo bối, thế? Khó chịu ở ?”
Cao và Cao ba ba đều lo lắng Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy co rúm trong lòng Cao Chí Bác, vùi đầu thật sâu, ai thấy vẻ mặt đầy hoảng sợ của lúc .
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy với Cao ba ba: “Ba, con và Dương Dương đây.” Cao ba ba gật đầu.
“Mẹ, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Cao ừ một tiếng: “Chăm sóc cho Dương Dương.”
“Con .”
Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy khỏi phòng bệnh, ở hành lang bệnh viện, Hạ Dư Huy đang ôm , hôn lên tóc hỏi: “Bảo bối, thế?”
Hạ Dư Huy vẫn vùi đầu thật sâu lòng Cao Chí Bác, nhưng cơ thể run rẩy giảm ít.
Cao Chí Bác cũng vỗ nhẹ lưng , dỗ dành như hồi nhỏ.
“Bác Nhi, Dương Dương, hai đứa đây?”
Cao Chí Bác ngẩng đầu Hạ ba ba đang về phía họ gọi: “Bố Cường.”
Hạ ba ba tới xổm xuống Hạ Dư Huy, đưa tay xoa tóc , lo lắng hỏi: “Dương Dương thế ?” Cao Chí Bác : “Không gì ạ, tối qua ngủ ngon, buồn ngủ ạ.”
Hạ ba ba bán tín bán nghi, nhưng thấy Hạ Dư Huy cũng động tĩnh gì, bèn tin lời Cao Chí Bác: “Để ba bế cho, xe sắp chạy .”
Cao Chí Bác lắc đầu: “Con bế là , Hạ ba ba làm việc , bọn con xe đợi .”
“Vậy , hai đứa xe đợi ba , ba làm xong nốt việc sẽ .”
“Vâng, ạ.”
Nhìn bóng lưng Hạ ba ba chỉ trong vài ngày già nhiều, còn cả mấy sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen, Cao Chí Bác cụp mắt, cúi đầu hôn lên trán Hạ Dư Huy: “Đi thôi, chúng về nhà.”
Hạ ba ba thuê một chiếc xe lớn, t.h.i t.h.ể Hạ đông lạnh trong quan tài giữ xác chuyên dụng.
Từ Y thị về K thị, cho dù đường cao tốc, cũng chạy mất hai ngày một đêm.
Trong xe bố trí cũng khá thoải mái, thể thể .
Cao Chí Bác lên xe liền ôm Hạ Dư Huy ghế, phía cách một tấm sắt chính là Hạ , lạnh tràn qua , Cao Chí Bác cảm thấy bắt đầu lạnh toát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-79-bong-ma-tam-ly.html.]
Từ khoảnh khắc lên xe, cơ thể Hạ Dư Huy vốn hết run bắt đầu run lên, thậm chí còn run dữ dội hơn lúc nãy. Hơn nữa khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trắng bệch, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập.
Cao Chí Bác lúc mới phản ứng , sợ hãi vội vàng ôm hỏi: “Bảo bối, thế? Khó chịu ở ?”
ánh mắt Hạ Dư Huy chút thất thần, bên trong tràn đầy kinh hoàng.
Tim Cao Chí Bác thót lên, ôm Hạ Dư Huy xuống xe, quả nhiên, xuống xe trạng thái của Hạ Dư Huy rõ ràng hơn nhiều. Tim Cao Chí Bác trong nháy mắt chìm xuống. Hạ Dư Huy trong lòng nỗi sợ hãi với xe cộ, đây là tâm bệnh.
Hạ ba ba lúc cũng tới, Cao Chí Bác kể chuyện phát hiện cho Hạ ba ba . Hạ ba ba đau lòng xoa đầu Hạ Dư Huy: “Hay là Bác Nhi các con máy bay về .”
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đang nắm chặt lấy trong lòng, bất đắc dĩ đành gật đầu.
Hạ ba ba vội vàng gọi điện thoại cho Cao ba ba, kể sơ qua sự việc. Cao ba ba ông sẽ tìm mua vé máy bay ngay, đó đưa Hạ Dư Huy bọn họ sân bay.
Sau khi liên lạc với Cao ba ba xong, Hạ ba ba dặn dò Cao Chí Bác vài câu, lưu luyến lên xe rời .
Quan tài giữ xác của Hạ thời hạn, nếu quá thời gian, tuy bây giờ là mùa đông lạnh giá, nhưng Hạ ba ba cũng thể Hạ bất kỳ biến đổi nào.
Nhìn xe của Hạ ba ba khuất, Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy bệnh viện.
Cao ba ba cho đặt vé máy bay xong, chiều mới .
Hạ Dư Huy làm thủ tục xuất viện, phòng bệnh tự nhiên thể , chỉ thể đến phòng bệnh của Cao .
Cao Chí Bác phát hiện, bước phòng bệnh của Cao , thấy giọng của Cao , Hạ Dư Huy bắt đầu run rẩy.
Tim Cao Chí Bác chìm đến đáy vực.
Hạ Dư Huy nảy sinh bóng ma tâm lý với những và vật trong sự việc . Ví dụ như sợ xe, cũng sợ gặp Cao , hoặc còn nhiều chuyện phát hiện . Tóm , nội tâm Hạ Dư Huy bóng ma lớn, chỉ cần chạm , sẽ sợ hãi đến mức chịu nổi.
Cao Chí Bác đưa mắt hiệu cho Cao ba ba, ôm Hạ Dư Huy : “Dương Dương em đói ăn chút gì đó, bọn con xuống lầu ăn chút. Mẹ, ăn gì ?”
Cao lắc đầu: “Các con .”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, dẫn Hạ Dư Huy khỏi phòng bệnh.
Cao ba ba ngay theo cũng ngoài, Cao Chí Bác hỏi: “Sao thế?”
Cao Chí Bác kể sơ qua sự việc một .
Cao ba ba đau lòng khôn xiết: “Vậy các con đừng nữa, hơn nữa nếu để con cái gì, đối với tình trạng sức khỏe hiện tại của bà cũng .”
Cao Chí Bác gật đầu: “Vâng, con và Dương Dương tìm chỗ lầu , chiều bay thẳng về K thị luôn.”
“Được, con về giúp đỡ chú Hạ nhiều một chút, Dương Dương con cũng chăm sóc cho , thời gian con vất vả chút. Ba và con… hai ngày nữa sẽ về.”
“Vâng. Sức khỏe của , nếu thật sự , thì đừng về nữa.”
Cao ba ba lắc đầu: “Cái , tính cách con ba hiểu rõ nhất, nếu… đám tang mà bà tham dự , bà sẽ hận ba cả đời.”
——
Cao Chí Bác mấp máy môi, cuối cùng vẫn ừ một tiếng: “Vậy mấy ngày để nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Ha ha, yên tâm thằng nhóc thối, bà là vợ ba, cần con lo.”
“Vâng, con và Dương Dương xuống đây.”
“Được, chăm sóc cho Dương Dương.”
“Vâng, con .”
Dẫn Hạ Dư Huy xuống lầu tùy tiện tìm một chỗ, Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy trong lòng, đau lòng hôn lên hôn xuống. Hạ Dư Huy im lặng co rúm trong lòng Cao Chí Bác, lời nào.
Từ khi xảy chuyện đến nay, câu nhiều nhất là "em sợ", còn những câu khác đều mấy khi mở miệng, ngay cả việc việc đều thích gọi là , cũng còn nữa.
Bây giờ hỏi vấn đề gì nhiều nhất cũng chỉ là nhẹ nhàng ừ một tiếng trả lời, hoặc là gì.
Vốn dĩ thích chuyện, bây giờ càng trở nên trầm mặc hơn.
“Dương Dương, khát ? Uống gì ?”
“Chúng mua cái đùi gà rán ăn ?”
Trước Hạ Dư Huy thích ăn mấy thứ nhất, nếu mua cho , vui vẻ cả buổi.
bây giờ, vẫn im lặng trong lòng , gì.
Cao Chí Bác vuốt tóc : “Bảo bối, vợ nhỏ. Anh ở đây mà, đừng sợ.”
Ngồi lâu đó, Cao ba ba tìm tới, đưa bọn họ sân bay, làm xong thủ tục liên quan, Cao Chí Bác dẫn Hạ Dư Huy lên máy bay.
Lúc chỗ, Cao Chí Bác phát hiện mặt Hạ Dư Huy trắng hơn lúc nãy ít, bàn tay nhỏ cũng đang run rẩy. so với nỗi sợ hãi trong xe thì ít hơn nhiều, ít nhất ánh mắt vẫn còn tỉnh táo.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy lòng, dây an thắt vặn giữ chặt cả hai . Hạ Dư Huy dựa sát n.g.ự.c Cao Chí Bác, nắm lấy cánh tay , run rẩy với biên độ nhỏ.
Tiếp viên hàng tới bảo Hạ Dư Huy về chỗ của , thắt dây an .
Cao Chí Bác mở to đôi mắt oan ức tiếp viên hàng : “Chị ơi, chị cứ để em ôm em trai , em sợ.”
Tiếp viên hàng Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, hai đứa trẻ xinh bao, cô chú ý tới, mới mười mấy tuổi đầu, cha ném lên máy bay một , trong lòng cảm thấy xót xa.
Cao Chí Bác thấy tiếp viên hàng chút lung lay, vội vàng thêm ít lời ý , cuối cùng mới khiến đối phương đồng ý.
Ôm Hạ Dư Huy, vỗ nhẹ lưng , thấp giọng hát bên tai một đoạn nhạc ngắn mà hồi nhỏ thường Hạ ngâm nga, dỗ ngủ.
Trời đen đen buông xuống, ngàn vì lấp lánh, côn trùng bay côn trùng bay, em đang nhớ thương ai...