Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 77: Sinh Ly Tử Biệt
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:08
Lượt xem: 249
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ ba ba túc trực bên cạnh Hạ , ai khuyên can thế nào cũng vô dụng. Nhân viên bệnh viện thu hồi t.h.i t.h.ể của Hạ , Hạ ba ba liền như phát điên đập nát tất cả thứ trong phòng phẫu thuật.
Cao ba ba ngoài phòng phẫu thuật, Hạ ba ba giống như một con dã thú dồn đường cùng, trong lòng khó chịu đến mức thở nổi. Cao Chí Bác vẫn quỳ ngay cửa phòng phẫu thuật, mặc cho ai kéo cũng dậy.
Cao ba ba chỉ một đến kéo Cao Chí Bác dậy, nhưng ông buông tay, Cao Chí Bác quỳ rạp xuống đất.
Cao ba ba hiểu tại Cao Chí Bác làm như , chỉ nghĩ rằng lẽ trong lòng Cao Chí Bác quá đau buồn, làm tròn chút đạo hiếu, dù Hạ giờ vẫn luôn đối xử với Cao Chí Bác như con ruột.
chỉ Cao Chí Bác mới rõ nguyên do. Đừng bây giờ mới quỳ đến ba tiếng đồng hồ, cho dù quỳ ba ngày, ba năm, ba mươi năm, cũng đổi mạng sống của Hạ , đổi sự thật .
Đây là nợ Hạ , nợ nhà họ Hạ.
Kiếp hại c.h.ế.t Hạ Dư Huy, kiếp hại c.h.ế.t Hạ . Hắn nợ nhà họ Hạ, làm thể dùng một đời một kiếp là trả hết .
Hạ Dư Huy lóc gào thét thoát khỏi thế giới đầy m.á.u tươi , nhưng làm thế nào cũng thoát .
Chiếc xe đột nhiên lao xuống khỏi đường quốc lộ, mắt bắt đầu xoay chuyển ngừng.
Bên tai vang lên những tiếng la hét chói tai, thấy nhiều cũng theo đà lăn của chiếc xe mà va đập liên hồi bên trong.
Có nhiều đồ vật đập về phía bọn họ.
Mẹ ôm chặt trong lòng, đó, còn thấy bất cứ thứ gì nữa.
Chiếc xe cuối cùng cũng dừng , nhưng tại vẫn buông đôi tay đang ôm chặt lấy .
‘Dương Dương, Dương Dương…’
Bên tai truyền đến giọng yếu ớt của , Hạ Dư Huy gọi ‘Mẹ ơi, con sợ.’
‘Đừng sợ, ở đây.’
cho dù như , cũng hề xua tan nỗi sợ hãi trong lòng .
Tiếng thở dốc của rõ mồn một, tại vẻ khó chịu như .
‘Mẹ… thế? Mẹ ơi…’
‘Mẹ… , Dương Dương… đừng sợ…’
Giọng của yếu, xem rốt cuộc làm , nhưng ôm chặt đến mức động đậy , sợ.
Không khí xung quanh tại vẩn đục đến thế, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn, mắt thấy gì cả, ôm quá chặt, quá chặt.
Là ai đang rên rỉ đau đớn, là tiếng kêu cứu của ai đang dần tắt lịm, là chất lỏng ấm nóng của ai đang nhỏ xuống mặt , tí tách tí tách rơi xuống đất.
Có thứ gì đó từ trán trượt xuống khóe miệng, thè lưỡi l.i.ế.m thử, mùi vị thật kinh khủng, là mùi máu.
Tại là máu, là m.á.u của ai ngừng nhỏ xuống đầu , từng giọt từng giọt len lỏi trong quần áo, lạnh đến mức khiến run rẩy .
Đừng mà, đừng mà! Cậu sợ, sợ bóng tối như thế . Mẹ ơi, chuyện nữa? Mẹ Linh, đang ở ?
Anh ? Tại vẫn đến?
Đau quá, khó chịu quá…
Mẹ, , ba, đang ở , ở …
Khi Hạ Dư Huy lóc tỉnh , đập mắt là một màu trắng xóa, mở to mắt giường đến xé lòng.
“Mẹ… ơi…”
Lúc y tá đẩy cửa bước , thấy chính là cảnh tượng Hạ Dư Huy giường gào t.h.ả.m thiết.
Y tá Hạ Dư Huy, cảm thấy vô cùng xót xa. Vừa cô dường như còn của đứa bé còn nữa. Rõ ràng tuổi còn nhỏ như mà chịu đựng nỗi đau mất , sống mũi cô y tá cay xè.
Cô tới ôm lòng dỗ dành: “Đừng sợ, đừng sợ… . Ngoan, đừng sợ, đừng sợ…”
Hạ Dư Huy giãy giụa trong lòng cô, đẩy cô : “Cháu , ơi…”
Y tá đau lòng ôm chặt đứa bé trong lòng, cô làm thể thốt câu tàn nhẫn rằng cháu còn nữa.
“Anh… ơi…”
Hạ Dư Huy gọi Cao Chí Bác, ở đây, tại cũng ở đây?
Y tá nhớ tới hai đàn ông và một đứa trẻ đây lâu, hình như là ba và trai của bé, liền an ủi: “Anh trai đến , ba cũng đến , đừng nữa .”
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đến , càng dữ dội hơn, giãy giụa hét lên: “Cháu , … cháu …”
Y tá Hạ Dư Huy đến đỏ bừng cả mặt, lời đau lòng buột miệng thốt : “Được , chị giúp em tìm nhé?”
Hạ Dư Huy đẩy y tá , dậy định xuống giường: “Cháu , cháu … hu hu hu… ơi…”
Y tá tình hình cụ thể bên phòng phẫu thuật, cô tưởng bệnh viện xử lý xong xuôi, liền dỗ dành Hạ Dư Huy, đưa tìm trai.
Hạ Dư Huy , bàn tay y tá nắm lấy cứ run lên bần bật.
Nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn trong phòng phẫu thuật, y tá ngẩn hồi lâu, liền đưa Hạ Dư Huy . Cô cảm thấy bệnh viện lẽ vẫn xử lý xong, Hạ Dư Huy còn nhỏ, nên thấy những cảnh sinh ly t.ử biệt .
Hạ Dư Huy từ xa thấy bóng dáng Cao Chí Bác, mạnh mẽ hất tay y tá , lóc chạy về phía đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-77-sinh-ly-tu-biet.html.]
“Anh… hu hu… ơi.”
Cao Chí Bác đang quỳ ngoài phòng phẫu thuật chấn động, đầu dám tin Hạ Dư Huy đang chạy về phía , cơ thể tự chủ run lên nữa.
Hắn bây giờ, dám gặp nhất… chính là Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy lóc nhào lòng Cao Chí Bác: “Anh…”
Mắt Cao Chí Bác trợn trừng, vươn tay đẩy mạnh Hạ Dư Huy ngoài, ngã xuống đất lùi hai bước, dán chặt tường, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác đẩy , ngơ ngác đến mức quên cả .
“Anh?” Hạ Dư Huy chút ngây ngốc vươn tay về phía Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác "bốp" một cái hất văng tay Hạ Dư Huy , dám .
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, tủi òa lên nức nở, bệt xuống đất đầy luống cuống.
Cao ba ba thấy tiếng động từ phòng phẫu thuật , thấy Hạ Dư Huy đang đất gào , vội vàng tiến lên bế dậy.
“Dương Dương, Dương Dương đừng , đừng mà…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy vẫn , cúi đầu Cao Chí Bác.
Cao ba ba đau lòng đến mức giọng cũng bắt đầu nghẹn ngào, bế Hạ Dư Huy rời khỏi nơi ngột ngạt .
“Mẹ… cháu … ơi…”
Cao ba ba chấn động, chôn chân tại chỗ, bước chân nặng trĩu nhấc nổi.
Cao Chí Bác gục đầu xuống đất, thành tiếng.
Hạ Dư Huy đầu, dáo dác xung quanh tìm kiếm.
Nhìn thấy Hạ ba ba trong phòng phẫu thuật, gọi: “Ba… ba ơi…”
Hạ ba ba run lên, Hạ Dư Huy bên ngoài phòng phẫu thuật, lảo đảo chạy về phía , giằng lấy từ tay Cao ba ba tự ôm chặt.
Hạ Dư Huy Hạ ba ba siết đến đau, tiếng càng lớn hơn.
Hạ ba ba ôm Hạ Dư Huy như một đứa trẻ, vùi đầu cổ Hạ Dư Huy : “Xin bảo bối, xin … là ba bảo vệ cho con và , là ba … xin … xin .”
Hạ Dư Huy đ.ấ.m Hạ ba ba, ông nới lỏng một chút, nhưng Hạ ba ba càng ôm chặt hơn.
Đó là ai? Tại giống đến thế?
“Mẹ… ơi…”
Hạ Dư Huy giãy giụa trong lòng Hạ ba ba, trong phòng phẫu thuật.
“Con , …”
Hạ ba ba càng dữ dội hơn, ôm Hạ Dư Huy phòng phẫu thuật. “Gặp con… cuối , , bà sẽ… vĩnh viễn rời xa chúng .”
Khi Hạ Dư Huy thấy khuôn mặt của Hạ , sợ hãi run lên bần bật: “Không ! Không … đây là ! Không !”
Đây là , như thế .
Hạ ba ba quỳ bên bàn phẫu thuật, ôm Hạ Dư Huy gọi: “Phương Phương, em xem, Dương Dương sợ em như , em còn mau dậy… dỗ dành con ? Em thương Dương Dương nhất , em xem con đang đòi em kìa, em dậy… ôm con mà…”
“Mẹ… ơi… con …”
Nhìn Hạ bàn phẫu thuật vẫn chút động tĩnh, Hạ ba ba nắm lấy tay bà thành tiếng.
Cao ba ba bế Hạ Dư Huy từ đất lên, Hạ ba ba : “Thịnh Cường, đừng như , Dương Dương còn cần chăm sóc, đừng để em Phương an lòng.”
Hạ ba ba Hạ Dư Huy đang đến thượng khí tiếp hạ khí trong lòng Cao ba ba, bàn tay đang nắm tay Hạ dần dần nới lỏng một chút. Ông Hạ : “Tôi ở với cô thêm chút nữa, chỉ cuối cùng thôi… ở bên cô …”
Cao ba ba bế Hạ Dư Huy khỏi phòng phẫu thuật, Cao Chí Bác vẫn đang quỳ ở góc tường, tới kéo từ đất dậy.
“Bác Nhi! Con đừng dọa Dương Dương, con dỗ dành em , em nó lời con nhất, con dỗ em , a…”
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đang ở bên cạnh , lùi phía . Hắn bây giờ vẫn dám gặp Hạ Dư Huy, dám đối mặt với , dám…
Hạ Dư Huy đến giọng cũng khản đặc, y tá bên cạnh cuối cùng nổi nữa, tới với Cao ba ba: “Tôi bế cháu về phòng bệnh , cứ thế thì hỏng hết giọng mất.”
Cao ba ba gật đầu, giao Hạ Dư Huy cho y tá.
Hạ Dư Huy gục đầu lên vai y tá, Cao Chí Bác, gọi: “Anh… ơi…”
Cao Chí Bác vẫn quỳ ở góc tường, đầu lấy một cái.
Cao ba ba vẻ mặt thể tin nổi Cao Chí Bác đang quỳ một bên, hiểu nổi suy nghĩ của . Hắn cưng chiều Hạ Dư Huy như , bình thường Hạ Dư Huy chỉ cần bĩu môi một cái là dỗ dành vài câu. Nếu Hạ Dư Huy đỏ hoe đôi mắt, đều đau lòng cả buổi.
bây giờ, khi Hạ Dư Huy cần như , ngay cả cũng một cái, thậm chí còn cự tuyệt ngàn dặm.
Lần đầu tiên Cao ba ba cảm thấy, ông thấu con trai .
Cao ba ba và Hạ Dư Huy đều chỉ thấy sự lạnh lùng của Cao Chí Bác đối với , nhưng họ thấy đôi môi c.ắ.n đến bật m.á.u của kẻ đang cúi gằm mặt , còn cả nắm tay siết chặt, móng tay sắp đ.â.m sâu da thịt để cố nén đau thương.
Hắn làm thể đau lòng, làm thể ôm Hạ Dư Huy lòng an ủi. dám, chỉ cần thấy Hạ Dư Huy, sẽ nhớ tới khuôn mặt xám ngoét như tro tàn của Hạ , sẽ nhớ tới dáng vẻ c.h.ế.t t.h.ả.m vì của Hạ Dư Huy ở kiếp . Hắn sẽ nhớ tới kiếp hại c.h.ế.t Hạ Dư Huy như thế nào. Hắn sẽ nhớ tới, chính là , Cao Chí Bác, hại c.h.ế.t Hạ Dư Huy một còn đủ, bây giờ còn hại c.h.ế.t cả Hạ dịu dàng như nước.
Cho nên làm dám, làm dám mặt Hạ Dư Huy, làm dám, làm dám chứ?