Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 71: Chú Bảo Vệ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:36:00
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên mới trẻ con là một sinh vật phiền phức, luôn hiếu thắng, sứt đầu mẻ trán thì cam tâm.
Ngày hôm , Thanh Oa dẫn theo một đám chặn Cao Chí Bác ngoài cổng trường.
Cao Chí Bác liếc , một đám lớn nhỏ cộng cũng mười mấy hai mươi tên. Trận thế , đủ dọa . Thực hôm qua Thanh Oa Cao Chí Bác đ.á.n.h mạnh lắm, chỉ định cho bọn chúng một bài học thôi, mỗi đứa ăn một cước, lúc đó thì đau, qua một đêm là chẳng cả.
Thế nên bây giờ thấy đám Thanh Oa vênh váo tự đắc mặt, Cao Chí Bác thầm nghĩ, hôm qua vẫn nên tay nặng hơn một chút.
Hôm nay về nhà muộn .
Hôm qua Hướng Diệp dặn Cao Chí Bác mấy ngày nay cẩn thận, Thanh Oa là kẻ hẹp hòi, thù tất báo. Mấy ngày tới chắc chắn sẽ tìm đến trả thù, nhưng ngờ gã dẫn đến ngay ngày hôm . Hướng Diệp hai mươi mấy mặt, nhất thời sững sờ.
Cao Chí Bác liếc Hướng Diệp bên cạnh, nhạt giọng : "Cậu việc thì về ."
Ý tứ bày cho Hướng Diệp rõ ràng, nếu sợ thì cứ .
Hướng Diệp Cao Chí Bác , bất đắc dĩ nhún vai: "Vừa nãy thì việc, bây giờ thì ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khóe môi Cao Chí Bác nhếch lên một nụ : "Biết đ.á.n.h ?"
Hướng Diệp khổ: "Nhiều nhất là giải quyết hai tên, mấy tên đều là học sinh lớp chín trường ..."
Cao Chí Bác ừ một tiếng: "Cậu cố gắng hết sức, thì chạy, phần còn giao cho ."
Hướng Diệp kinh ngạc: "Cậu làm ? Đông thế ."
Khóe môi Cao Chí Bác nhếch lên khinh thường: "Sấm to mưa nhỏ thôi, kẻ thực sự dám xông lên chẳng mấy tên ."
Hướng Diệp bừng tỉnh đại ngộ, ném cho Cao Chí Bác một ánh mắt " trâu bò thật".
Thanh Oa thấy hai lầm rầm to nhỏ đang gì, liền gào lớn: "Cao Chí Bác, lão t.ử hôm nay gọi tao đến , nếu mày ngoan ngoãn quỳ xuống nhận , tao sẽ tha cho mày. Bằng , tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Cao Chí Bác ngẩng đầu lạnh lùng liếc Thanh Oa một cái, gì.
Thanh Oa ánh mắt của Cao Chí Bác dọa cho lùi một bước, luôn cảm thấy ánh mắt của tên đáng sợ đến thế.
ngay đó nhớ trai đang ở phía , sợ cái quái gì chứ!
Gã đầu phía , vẻ mặt nịnh nọt : "Anh, chính là nó hôm qua đ.á.n.h em, em bảo nó là em, nó còn đến nó cũng đ.á.n.h tuốt, quá coi gì ."
Kẻ đó chằm chằm Cao Chí Bác, vẻ mặt đầy chán ghét. Gã từng qua tên Cao Chí Bác, những kẻ dùng tiền để trường Nhất Trung lăn lộn như bọn gã, ngứa mắt nhất chính là loại học sinh giỏi, ỷ cái đầu thông minh mà giáo viên yêu quý, cha tự hào.
Phi! Trước mặt gã, chẳng vẫn lóc dập đầu gọi ông nội .
"Mày lão t.ử là ai ?"
Kẻ đó vênh váo Cao Chí Bác, bày bộ dạng lão t.ử là trời, lão t.ử là đất, khiến Cao Chí Bác chỉ trợn trắng mắt. "Lão t.ử là Hầu Tử, thấy tên lão t.ử thì liệu hồn mà tránh xa , !"
Cao Chí Bác suýt chút nữa thì bật , đám đặt biệt danh đều dựa ngoại hình ? Thanh Oa, Hầu Tử, kiếp tao còn là Chuột Nhắt, Lợn Rừng đây ! Thanh Oa lập tức hùa theo: "Hầu ca của bọn tao chỉ cần một ngón tay là bóp c.h.ế.t mày trong phút mốt!"
Hầu T.ử rõ ràng Thanh Oa vuốt m.ô.n.g ngựa đến mức tâm trạng , : "Mày đ.á.n.h em lão tử, chuyện thể cứ thế mà xong , nhưng nếu mày quỳ xuống dập đầu nhận với em lão tử, gọi lão t.ử một tiếng ông nội, lão t.ử hôm nay sẽ tha... a..."
Hầu T.ử còn hết câu, Cao Chí Bác lao vút lên, tung một cước đá thẳng hạ bộ gã, đau đến mức gã quỳ rạp xuống đất.
Hắn xoay , bồi thêm một cước mắt cá chân Thanh Oa đang ngây đó. Nhìn gã quỵ xuống, giẫm một chân lên bắp chân gã, lạnh lùng hừ một tiếng: "Cháu ngoan, gọi một tiếng ông nội thử xem nào."
Chiêu của Cao Chí Bác thực sự dọa sợ ít . Hắn ngẩng đầu, khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc như d.a.o quét qua đám , một lời.
Cả đám sợ hãi run rẩy trong lòng, cứng đờ một ai dám tiến lên nửa bước.
"Làm cái gì đấy! Làm cái gì đấy!"
Động tĩnh bên thu hút sự chú ý của bảo vệ trường học. Thấy một đám đông tụ tập, ông lập tức bước tới. Trong lòng khỏi c.h.ử.i thề, đ.á.n.h thì ngoài mà đánh, đ.á.n.h ngay mí mắt ông là ý gì. Nhỡ xảy chuyện gì, ông thoát khỏi liên quan ? Mẹ kiếp! Không chỗ khác mà đ.á.n.h ! C.h.ế.t tiệt!
Ngay khi bảo vệ bước tới, Cao Chí Bác liền buông Thanh Oa , đến : "Chú ơi, phiền chú báo cảnh sát giúp cháu, bọn họ tìm cháu gây sự. Cảm ơn chú ạ."
Đám Thanh Oa trong nháy mắt trợn mắt há hốc mồm. Đệt mợ! Tình huống gì thế , báo cảnh sát? Mẹ kiếp! Bọn gã từng gặp chuyện bao giờ! Hơn nữa nó chứ, rõ ràng là mày tay đ.á.n.h , bọn tao còn kịp làm gì cơ mà! Mày còn báo cảnh sát, đệt mợ!
Cao Chí Bác bao giờ là kẻ cậy mạnh. Nếu thực sự đ.á.n.h với đám , nhiều thời gian để dây dưa với bọn chúng. Khoan bàn đến việc với hình hiện tại thể mạng rút lui , cứ cho là thắng , theo tâm lý trả thù của đám trẻ trâu , chắc chắn bọn chúng tìm đại ca đại ca nọ đến tìm .
Cứ qua qua như , đến lúc đó thực sự là dứt , mà chuyện xé to thì tóm cũng chẳng gì cho .
Đám thiếu niên đang ở độ tuổi bốc đồng nếu cần thể diện, cần mạng sống thì chuyện gì cũng dám làm. Hắn những nguy hiểm rình rập .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-71-chu-bao-ve.html.]
Vì , báo cảnh sát là cách giải quyết nhất, dập tắt ngọn lửa của bọn chúng khi chuyện bùng nổ. Dù hiện tại bọn chúng cũng chỉ là làm loạn linh tinh, đồn cảnh sát đối với bọn chúng vẫn là một chuyện đáng sợ.
Hơn nữa đòn phủ đầu cũng , chuyện điểm tới là dừng.
Chú bảo vệ qua, hóa là mấy tên học sinh thường xuyên đ.á.n.h gây sự trong trường, trong lòng lập tức c.h.ử.i thề một tiếng đệt mợ!
Quay sang Cao Chí Bác đang một bên, trong lòng ông bỗng chốc thắt . Đứa trẻ nhỏ xíu thế , nếu bọn chúng đ.á.n.h xảy mệnh hệ gì, mà ông thấy , xảy chuyện, ông cũng thoát khỏi liên quan.
Hơn nữa con trai ông cũng trạc tuổi Cao Chí Bác, nghĩ đến việc nếu con ở trường cũng đàn bắt nạt như , chú bảo vệ lập tức nổi trận lôi đình.
"Các làm gì!"
Chú bảo vệ bất động thanh sắc che chắn cho Cao Chí Bác ở phía , đám mặt, nhíu mày.
"Các là học sinh lớp nào? Bắt nạt bạn học như thể thống gì! Có báo cho giáo viên chủ nhiệm mời phụ đến trường một chuyến ?"
Thanh Oa và Hầu T.ử đỡ dậy. Hầu T.ử thực Cao Chí Bác đ.á.n.h quá nặng, đỡ đòn nên chỉ đau nhức. Thấy chú bảo vệ , trong lòng gã cũng bốc hỏa.
"Là nó tay đ.á.n.h ! Mẹ kiếp ông thấy !"
Chú bảo vệ giận tím mặt, trẻ con bây giờ đều vô lễ thế , kiểu chuyện với lớn như .
"Tôi thấy đ.á.n.h , chỉ thấy một đám các vây quanh một đứa trẻ định làm gì. Một đứa trẻ nhỏ xíu thế , đ.á.n.h ! Nói dối cũng ngượng."
Thanh Oa lập tức gào lên: "Rõ ràng là nó đ.á.n.h bọn , ông què chân, mắt cũng mù luôn !"
Chú bảo vệ lập tức nổi giận: "Ba dạy chuyện với lớn như thế !"
Thanh Oa khinh khỉnh liếc chú bảo vệ: "Ba dạy thế nào liên quan ch.ó gì đến ông."
Hầu T.ử Cao Chí Bác đá một cước, trong lòng đang ôm một bụng tức, bảo vệ liền : "Tôi cảnh cáo ông, chuyện nhất ông đừng xen ! Chỗ nào mát mẻ thì đó mà . Bằng lát nữa đ.á.n.h thật, làm phế nốt cái chân còn của ông, bọn chịu trách nhiệm !"
Chú bảo vệ chằm chằm mấy đứa trẻ mặt, đột nhiên bật . Vẻ bình thản ông trong nháy mắt biến mất, đó là sát khí ngút trời.
Cao Chí Bác phía ông bỗng chốc căng thẳng. Nhìn bóng lưng thẳng tắp mặt, Cao Chí Bác đột nhiên nghĩ đến một từ: sừng sững uy nghi.
Ánh mắt chú bảo vệ sắc như d.a.o đám mặt, nghiêm giọng : "Cái chân của ở ngay đây, các cứ việc đến thử xem, xem phế nó !"
Sự đổi của chú bảo vệ chỉ Cao Chí Bác nhận , tất cả những mặt đều cảm nhận . Không ít kẻ trong lòng run rẩy, chân run lẩy bẩy lùi hai bước.
Hầu T.ử rõ ràng là đại ca của đám , tuy trong lòng cũng sợ, nhưng mất mặt, cố làm vẻ trấn tĩnh : "Cảnh cáo ông nữa, mau tránh ! Kẻo bảo bắt nạt tàn tật, gánh nổi cái danh đó ."
Chú bảo vệ lạnh một tiếng: "Không cần, dù tàn tật đến , xử lý cái thứ oắt con như vẫn dư sức!"
Mặt Hầu T.ử đỏ bừng lên, gầm lên một tiếng, nắm chặt nắm đ.ấ.m lao về phía chú bảo vệ.
Chú bảo vệ hề nhúc nhích. Trơ mắt nắm đ.ấ.m sắp chạm mặt , ông vươn tay nhanh như chớp tóm chặt lấy nắm đ.ấ.m của Hầu Tử, bóp mạnh.
"A a a...!" Tiếng hét t.h.ả.m thiết lập tức vang lên.
Chú bảo vệ thậm chí di chuyển nửa bước, cứ yên tại chỗ, nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Hầu Tử, khóe môi nhếch lên một nụ khinh miệt: "Sao, chỉ chút bản lĩnh mà cũng đòi đến phế ? Tôi thấy dù một ngàn thằng như đến đây, nó cũng chẳng làm tổn thương mảy may!"
Hầu T.ử đau đớn kêu gào t.h.ả.m thiết: "Ông buông tay! Buông tay!"
Chú bảo vệ những buông tay, ngược lực đạo tay còn tăng thêm hai phần: "Gọi một tiếng chú thử xem nào."
"A a a! Chú, chú, chú buông tay , nát nát ! Sắp nát đệt mợ!"
Chú bảo vệ lập tức buông tay, tủm tỉm Hầu T.ử đang ôm tay thổi lấy thổi để: "Sau ăn với lớn cho t.ử tế , ai cũng dễ chuyện như ."
Nói xong, chú bảo vệ liếc những kẻ khác. Tuy ông đang , nhưng khiến đám sợ run tim, ít kẻ sợ hãi bỏ chạy thục mạng.
Chú bảo vệ xoay , liếc Cao Chí Bác: "Về nhà , ."
Khóe môi Cao Chí Bác nhếch lên một nụ , ừ một tiếng: "Cảm ơn chú, làm phiền chú ạ."
Chú bảo vệ ha hả hai tiếng, sát khí bỗng chốc tan biến, trong nháy mắt trở làm một ông chú bảo vệ bình thường, xoay khập khiễng về phía cổng trường.
Hướng Diệp kéo kéo Cao Chí Bác: "Đi thôi."
Cao Chí Bác thu hồi tầm mắt đặt chú bảo vệ, đầu liếc đám Thanh Oa, theo Hướng Diệp.
Trong lòng thầm nghĩ, ngày mai mua chút quà đến cảm ơn chú bảo vệ , xem ông hề đơn giản như vẻ bề ngoài.