Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 70: Chế Độ Ra Dẻ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:59
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy nam sinh đợi sẵn ở sân bóng rổ từ sớm, thấy Cao Chí Bác cạnh Hướng Diệp liền bày vẻ mặt "đệt mợ" Hướng Diệp.

Hướng Diệp gượng gạo, tỏ vẻ hết cách.

Cao Chí Bác thu hết biểu cảm của bọn họ mắt. Thực cũng chẳng chơi đùa với đám trẻ ranh , nhưng thể phủ nhận hiện tại mới mười một tuổi, bắt buộc xây dựng mạng lưới quan hệ cho riêng . Hắn cho rằng trong vòng tròn nhân mạch chỉ cần những kẻ quyền thế, nhiều bình thường cũng những giá trị phi thường của riêng họ.

Hơn nữa, tình bạn ở độ tuổi là thuần khiết nhất, cần một cánh tay đắc lực.

Hướng Diệp đầu Cao Chí Bác: "Cậu chơi bóng rổ ?"

Cao Chí Bác gật đầu. Kiếp thời đại học, lúc rảnh rỗi thích đ.á.n.h bóng rổ cùng bạn bè, tuy sánh bằng cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng kỹ thuật vẫn gì và nọ.

Đám rõ ràng để Cao Chí Bác mắt, bọn họ trao đổi ánh mắt với , Cao Chí Bác dễ dàng sự chế giễu trong đó.

Ồ, đám xem làm trò đây mà.

Hướng Diệp chút khó xử. Qua vài câu trò chuyện , cảm thấy Cao Chí Bác thực hề kiêu ngạo coi trời bằng vung như vẻ bề ngoài, lẽ chỉ là tính cách lạnh lùng. Cộng thêm việc ai chủ động bắt chuyện mới dẫn đến việc giao lưu với khác.

Nghĩ , Hướng Diệp cảm thấy Cao Chí Bác cũng chỉ là một đứa trẻ mười một tuổi, vẫn chỉ là một đứa em trai mà thôi.

"Hay là, chúng chơi trò khác ?" Hướng Diệp dò hỏi mấy .

Quả nhiên lập tức vấp sự phản đối.

"Chúng hẹn chơi đ.á.n.h bóng rổ , đ.á.n.h nhanh lớp mất."

" đấy, nãy chúng còn bảo bảy chia đội , giờ tới chẳng bốn đấu bốn ."

"Phải đó, chẳng bảo chơi ? Hướng Diệp, rốt cuộc chơi hả."

Hướng Diệp bất đắc dĩ mấy , đang trả lời thế nào thì Cao Chí Bác đột nhiên lên tiếng.

"Chơi."

Hướng Diệp Cao Chí Bác, ánh mắt mang hàm ý " đừng cậy mạnh".

Cao Chí Bác mỉm bước tới, lấy quả bóng rổ từ tay mấy , đó thong thả dồi bóng về phía rổ.

Đứng ở vạch ba điểm lên rổ bóng đỉnh đầu, trong lòng thầm tính toán xem cần dùng lực bao nhiêu và tư thế như thế nào. Dù hiện tại chiều cao 1m88, nhẹ nhàng ném lọt quả ba điểm vẫn độ khó nhất định.

... Cao Chí Bác thấy khó mà lui ?

Tất nhiên... là !

Khoảnh khắc quả bóng rổ rời khỏi lòng bàn tay, Cao Chí Bác đầu tiên cảm thấy chút căng thẳng. Nhìn nó bay về phía rổ, đập vành rổ nảy ngoài, Cao Chí Bác thầm nghĩ, quả nhiên vẫn thêm một chút lực nữa.

Bịch...

"Ha ha ha ha."

Tiếng vang lên từ phía . Cao Chí Bác lùi một bước bắt lấy quả bóng nảy về, dẻ làm màu để quả bóng xoay một vòng vai , hề khựng mà tiếp tục ném thẳng rổ. Sau đó... tiếng bặt tắt.

Cao Chí Bác bắt lấy quả bóng rơi xuống từ trong rổ, dồi bóng về phía mấy , mỉm : "Lâu chơi, chút lụt nghề."

Phụt... Cả đám xúc động thổ huyết.

Tên đang khoe khoang đúng , đang khoe khoang đúng , khoe khoang đúng ?

Hướng Diệp cũng giật , ngẩn nửa ngày mới hồn, hưng phấn vỗ mạnh lên vai Cao Chí Bác một cái: "Cậu cần trâu bò thế , học giỏi thì thôi , bóng rổ cũng đ.á.n.h đỉnh thế , để cho bọn sống nữa hả!"

Cao Chí Bác : "Ba dạy chơi bóng rổ từ nhỏ, nên chơi từ sớm. Thực cũng giỏi lắm ."

Hướng Diệp giơ ngón cái về phía , trâu bò!

Cao Chí Bác gì, chỉ .

Màn thể hiện khiến mấy lập tức đổi cái về Cao Chí Bác, ánh mắt bỗng chốc mang theo sự sùng bái.

Độ tuổi chính là lúc bọn họ đam mê bóng rổ cuồng nhiệt nhất, thấy một nhỏ hơn hai tuổi mà đ.á.n.h bóng rổ giỏi như , ghen tị ngưỡng mộ.

nhiều nhất vẫn là học hỏi, cái chiêu xoay bóng vai nãy, kiếp đúng là quá ngầu! Lập tức tiến lên làm quen: "Này, Cao Chí Bác, chiêu nãy dạy ? Đỉnh quá mất!"

" đấy, đúng đấy, ba chơi bóng rổ chắc giỏi lắm nhỉ? Có cầu thủ chuyên nghiệp ?"

"Này, , , bảo đ.á.n.h bóng rổ , đ.á.n.h nữa hả?" Hướng Diệp hùa theo bọn họ la ó.

Mấy lập tức gào lên: "Đánh chứ! Sao đánh!"

Hướng Diệp lập tức : "Vậy cùng đội với Cao Chí Bác, còn ai chung đội với bọn ?"

"Tôi !"

"Tôi !"

Mấy nhao nhao đòi chung đội, nhưng cuối cùng vẫn chỉ hai xếp đội của Cao Chí Bác và Hướng Diệp.

Chỉ còn năm phút nữa là lớp, cả đám chần chừ, chia đội xong liền lập tức bắt đầu trận đấu.

Tuy hiện tại chiều cao 1m88, nhưng cảm giác chơi bóng rổ vẫn dần dần tìm .

Một tháng nghỉ hè rèn luyện ở chỗ Ngũ Thắng để trưng cho , độ linh hoạt của cơ thể, khả năng điều tiết và thể lực đều hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-70-che-do-ra-de.html.]

Dẫn bóng làm một động tác giả, né tránh cản phá mặt, bước nhanh vài bước lên , giơ tay ném rổ.

"Wow! Đẹp mắt!"

"Đệt mợ!"

Reng reng reng...

Chuông lớp vang lên.

Hướng Diệp điểm , huýt sáo một tiếng: "3-0, đội thua bao nước đấy nhé!"

"Vui cái gì mà vui, ném quả nào , là Cao Chí Bác ném, còn hổ mà gào lên , mất mặt cơ chứ."

"Tôi gào thì , còn hơn mấy thua cuộc, mau mua nước , khát c.h.ế.t ."

Nhìn đội thua ỉu xìu mua nước, Hướng Diệp vui vẻ khoác vai Cao Chí Bác, bày bộ dạng em .

"Này, Cao Chí Bác, thứ bảy rảnh ?"

Đổ một mồ hôi, Cao Chí Bác dùng áo lau mồ hôi mặt, hỏi: "Sao thế?"

"Dạy chơi bóng rổ ."

"Được."

Hướng Diệp vui sướng vỗ mạnh lên lưng Cao Chí Bác một cái: " em !"

Cao Chí Bác , nhận lấy lon nước lạnh đưa tới mặt, mở nắp uống một ngụm lớn, thật sảng khoái!

Mấy ai về lớp nấy, một quả bóng rổ kéo gần cách giữa bọn họ.

Buổi tối tan học, Cao Chí Bác nhướng mày mấy kẻ đang vây quanh .

Hướng Diệp lập tức bày tư thế phòng , trừng mắt mặt: "Thanh Oa, mày làm gì!"

Tên cầm đầu Cao Chí Bác từng gặp hai , là học sinh lớp khác, mỗi thấy ánh mắt đều bất thiện. Bốn tên còn thì từng thấy, đoán chừng cũng là học sinh lớp khác. bây giờ mới tên biệt danh là Thanh Oa (Ếch Xanh), kỹ , ừm, trông cũng giống ếch thật.

Thanh Oa quen Hướng Diệp, gã liếc Hướng Diệp : "Chuyện mày đừng xen ." Sau đó sang Cao Chí Bác hỏi: "Mày là Cao Chí Bác?"

Thanh Oa nhai kẹo cao su, tự cho là ngầu mà hất cằm lên, .

Cao Chí Bác lười để ý đến đám trẻ ranh , mở khóa xe đạp, chuẩn rời .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thanh Oa đá mạnh một cước xe đạp: "Hỏi mày đấy! Mày điếc ?"

Cao Chí Bác chằm chằm chân gã, gì.

Hướng Diệp lập tức xông lên đẩy Thanh Oa một cái, gầm lên: "Mẹ kiếp mày làm gì!"

Thanh Oa "phi" một tiếng nhổ bã kẹo cao su trong miệng : "Hướng Diệp! Lão t.ử cảnh cáo mày nữa, chuyện nó mày đừng xen !" Hướng Diệp cũng nổi điên, trừng mắt Thanh Oa đầy lửa giận: "Tao cứ xen đấy, thì nào! Mẹ kiếp mày ngon thì đ.á.n.h tao !"

Cao Chí Bác kéo Hướng Diệp , lôi khỏi khu vực chiến hỏa.

Kết quả Thanh Oa tưởng sợ, liền dùng sức, đạp đổ chiếc xe đạp xuống đất, nhưng thành công.

Một tên cùng gã vội vàng : "Mày đừng tinh tướng, bọn tao ngứa mắt mày lâu !"

Cao Chí Bác liếc kẻ lên tiếng, thấy bộ dạng vênh váo tự đắc của gã, chỉ cảm thấy nực .

Hướng Diệp tức giận chỉ thẳng mặt tên đó: "Mẹ kiếp tao cũng ngứa mắt bọn mày lâu !"

Thanh Oa chỉ Hướng Diệp : "Mày tao là ai ?"

Cao Chí Bác thật sự trợn trắng mắt, ba mày là ai thì !

"Anh tao là Tần Lỗi, đại ca trường Tam Trung." (Một trong năm đồ của Ngũ Thắng). Cao Chí Bác nhướng mày, Tần Lỗi mà thêm mấy thằng đàn em ở ngoài thế thì sẽ phản ứng gì. Hướng Diệp đương nhiên Tần Lỗi là ai, nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Anh tao còn là Độc Nhãn Lang cơ!" (Một tên lưu manh ở K thị). Thanh Oa tức giận c.h.ử.i thề một tiếng, vươn tay định đ.á.n.h Hướng Diệp.

Cao Chí Bác kéo Hướng Diệp lùi về , tung một cước đá văng Thanh Oa lùi mấy bước, ngã bệt xuống đất.

Cú đá khiến cả đám trợn mắt há hốc mồm. Thanh Oa đau đớn đất nhe răng trợn mắt, Cao Chí Bác c.h.ử.i ầm lên: "Đệt mợ! Mày dám đ.á.n.h tao! Lão t.ử hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t mày, nó tao mang họ mày!"

Nói xong liền lồm cồm bò dậy, bốn tên cùng gã cũng lập tức xông lên định hội đồng Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác đẩy Hướng Diệp sang một bên, lách một cái xuất hiện mặt năm tên .

Hướng Diệp Cao Chí Bác đẩy ngã xuống đất, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, căn bản kịp suy nghĩ tại một đứa trẻ mười một tuổi dễ dàng ném ngoài như . Lúc đang định bò dậy thì thấy Cao Chí Bác mỗi tay giải quyết một tên, hạ gục bộ đám mặt.

Hướng Diệp bệt đất, trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin.

Mấy tên làm thể là đối thủ của Cao Chí Bác. Những gì Cao Chí Bác học ở chỗ Ngũ Thắng là cầm kỳ thi họa, mà là công phu thực chiến. Đối phó với mấy đứa trẻ ranh , quả thực dễ như trở bàn tay.

Mấy tên Cao Chí Bác đ.ấ.m đá la liệt đất kêu oai oái. Cao Chí Bác chẳng thèm bố thí cho bọn chúng một ánh mắt, dắt xe đạp đến bên cạnh Hướng Diệp, : "Ngã đau ?"

Hướng Diệp quả thực cảm thấy Cao Chí Bác chính là vị thần trong lòng . Học giỏi, chơi bóng rổ , đ.á.n.h còn lợi hại, đây quả thực là thần tượng trong mộng của mà. Còn bao nhiêu chuyện nữa đây?

Hướng Diệp lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, Cao Chí Bác, vòng quanh một vòng, ôm lấy cánh tay gào lên: "Cao Chí Bác! Từ nay về , chính là thần tượng của Hướng Diệp ! Tôi lấy làm niềm tự hào, học tập !"

Cao Chí Bác bất đắc dĩ lắc đầu , nhưng xét thái độ bảo vệ hôm nay của Hướng Diệp, bạn , vẫn thể kết giao.

Thế nhưng khi Hướng Diệp lớn lên, một tự chọc mù đôi mắt . Tại lúc mở to mắt cho kỹ, thể coi Cao Chí Bác là thần tượng trong lòng cơ chứ? Quả nhiên là tuổi trẻ bồng bột thiếu hiểu !

Loading...