Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 57: Bái Sư Học Võ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:44
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở đảo vài ngày, hai nhà Cao - Hạ cũng trở về trấn Thanh Phong.
Ba Cao và ba Hạ về thành phố ai nấy lo công việc của , Hạ và Cao thì đưa Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy chơi một vòng trong thành phố mới về trấn.
Bà nội Cao đợi ở nhà từ sớm, thấy Cao Chí Bác bọn họ về liền chạy ôm lấy Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy hôn lấy hôn để, miệng liên tục gọi: “Cháu ngoan của bà, bà nhớ cháu c.h.ế.t mất thôi.”
Cao Chí Bác lấy món quà mua cho bà nội Cao đảo , thực thứ gì đáng giá, là một bức tượng Quan Âm khắc bằng vỏ sò. bà nội Cao quý như vàng, vội vàng đeo lên cổ.
Hạ Dư Huy cũng lanh lợi, móc từ trong túi vỏ sò nhặt bãi biển tặng bà nội Cao, đương nhiên cũng dỗ bà nội Cao khép miệng.
Kể từ kiếp khi bà nội Cao qua đời vì xuất huyết não đột ngột năm bảy tuổi để bóng ma trong lòng Cao Chí Bác, kiếp chú trọng sức khỏe già. Từ khi trọng sinh, cứ nửa năm bắt ba Cao đưa bà nội Cao bệnh viện kiểm tra, cũng may ngoài huyết áp cao thì đến giờ vẫn phát hiện vấn đề gì lớn.
Bà nội Cao cũng chú trọng sức khỏe của , bình thường uống t.h.u.ố.c ăn uống đều để ý. Bà bà còn Cao Chí Bác kết hôn, đó sinh cho bà một đứa chắt.
Mỗi như Cao Chí Bác đều bảo bà nội Cao, nhất định để Hạ Dư Huy sinh cho bà một đứa bé ngoan, bà nội Cao nào cũng tít mắt.
Bà nội Cao bao giờ để ý chuyện Cao Chí Bác Hạ Dư Huy là vợ , bà chỉ nghĩ đó là lời đùa của trẻ con, nhưng khi Cao Chí Bác đường đường chính chính công khai quan hệ với Hạ Dư Huy, bà nội Cao mới , hóa những lời Cao Chí Bác hồi nhỏ đều là thật.
Sau khi thành phố S chơi một vòng về, Cao Chí Bác đăng ký một lớp võ thuật. Kiếp tuy cũng chút quyền cước, nhưng đó chỉ là da lông, gặp cao thủ thực sự thì chỉ nước ăn đòn.
Trải qua bi kịch kiếp , Cao Chí Bác hiện tại dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, vì giao mạng cho khác bảo vệ, chi bằng tự nắm giữ trong tay thì yên tâm hơn.
Cao Chí Bác làm gì nhà họ Cao cũng đều giơ hai tay tán thành, huống hồ học võ vốn lợi cho sức khỏe, cũng tăng cường khả năng tự vệ, nên khi Cao Chí Bác nhắc đến chuyện , ngày hôm ba Cao tìm chỗ cho học.
Võ thuật truyền thống khác với những loại quyền cước , quyền cước cần lực đạo, cần sự tàn nhẫn. Còn võ thuật thì , nó cần nhu trong cương, cương trong nhu, vận dụng linh hoạt.
Trên đường ba Cao kể cho Cao Chí Bác lai lịch của vị thầy dạy võ .
Họ Ngũ, tên Thắng. Nghe đồng âm với từ "Võ Thần". cũng như tên, quả thực là một võ thần.
Vô địch võ thuật ba khóa liên tiếp của nước Z, nước ngoài cũng đạt ít danh hiệu. Sau giải nghệ thì về quê nhà thành phố K. Hàng năm ngày nào cũng ít đến bái sư học võ, nhưng Võ Thần ít nhận học trò. Mỗi học trò nhận, nhất định đều chỗ hơn về mặt luyện võ.
Ba Cao và con trai Ngũ Thắng đây là bạn học, quan hệ khá , cũng là nhờ chút quan hệ mới khiến Ngũ lão gia t.ử đồng ý gặp Cao Chí Bác , nếu thuận mắt thì nhận, nếu ưng thì cút xéo.
Cao Chí Bác trong lòng kinh ngạc ngờ thầy ba Cao tìm cho lai lịch lớn như , thầm tính toán lát nữa nên ứng đối thế nào.
Nơi ở của Ngũ Thắng là một tứ hợp viện nhỏ, diện tích lớn, sạch sẽ. Trong sân trồng một ít hoa cỏ, ở giữa một cái cây, trông vẻ nhiều năm tuổi. Dưới gốc cây đặt hai chiếc ghế tre, ăn cơm trưa xong đó nghỉ, vô cùng nhàn nhã thi vị.
Ngũ Thắng là một ông lão sáu mươi tuổi, tuy dáng trông vẻ gầy nhỏ, nhưng tinh thần cực kỳ quắc thước, đôi mắt sắc bén thần, toát một luồng kình lực, còn một loại cao ngạo và uy nghiêm toát từ bên trong.
Cao Chí Bác lập tức cảm thấy, quả thực chút thực lực.
Cúi cung kính gọi một tiếng thầy.
Ngũ Thắng hừ một tiếng, đ.á.n.h giá Cao Chí Bác từ xuống một lượt, chút khinh thường : “Đừng vội gọi là thầy, làm học trò của dễ thế .”
Cao Chí Bác cúi đầu, khiêm tốn lắng .
Ba Cao lập tức phụ họa: “Chú Ngũ , đứa bé thể trở thành học trò của chú , cũng là xem tạo hóa của nó.”
Ngũ Thắng đối với thái độ của Cao Chí Bác vẫn hài lòng, ít nhất ở độ tuổi như , sự kiên nhẫn và tôn trọng khác như là hiếm thấy.
Gật đầu: “Tại học võ?”
“Vì vì .”
Ngũ Thắng ngờ Cao Chí Bác trả lời như , nghi hoặc "ồ" một tiếng.
Cao Chí Bác ngẩng đầu Ngũ Thắng: “Vì , cường kiện thể, cầu cạnh khác. Vì , bảo vệ định mệnh.”
Ngũ Thắng đột nhiên ha hả, vươn tay vỗ vỗ vai Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác suýt chút nữa ông vỗ quỵ xuống, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng.
Ngũ Thắng tán thưởng Cao Chí Bác: “Đi, qua bên tấn nửa tiếng, kiên trì thì nhận làm học trò.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-57-bai-su-hoc-vo.html.]
Cao Chí Bác cung kính cúi chào Ngũ Thắng: “Vâng.”
Sau đó sang một bên, vững, bày tư thế, hai chân cong xuống, bắt đầu tấn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ngũ Thắng gọi ba Cao xuống ghế tre cách đó xa, trò chuyện vài câu bâng quơ.
Ba Cao đương nhiên là giỏi chuyện, nhưng ánh mắt thi thoảng liếc về phía Cao Chí Bác.
Trời nóng thế , ngoài đường còn nóng c.h.ế.t , huống chi phơi nắng mặt trời. Bọn họ gốc cây hóng mát, còn con trai nắng tấn, ba Cao trong lòng ít nhiều vẫn chút lo lắng.
Ngũ Thắng rót cho ba Cao một chén mới pha, tự rót một chén bưng lên từ từ thưởng thức: “Tiểu Cao , nếm thử xem thế nào.”
Ba Cao lập tức , bưng lên uống một ngụm: “Đây là Phổ Nhĩ?”
Ngũ Thắng : “Ừ, đây là chuyên sai thành phố Y mang về đấy. Thế nào, ngon chứ?”
Ba Cao gật đầu: “Trà Phổ Nhĩ thành phố Y đương nhiên là ngon, nhưng cháu hiếm khi uống loại Phổ Nhĩ chính tông thế .”
Ngũ Thắng ha hả: “Trà Phổ Nhĩ sở dĩ thể ngon cũng thể ngon, là vì nó khác với các loại khác, nó dùng nước sôi tám phần để pha, nhưng thời gian pha quá lâu, nếu hương vị của nó sẽ thể kích thích . Cho nên nắm bắt cái độ , khi nào nó nên pha, khi nào pha nữa.
Pha quá lửa, Phổ Nhĩ sẽ nát, là đắng. Pha sớm quá, hương vị Phổ Nhĩ tỏa , là chát. Cho nên chỉ sớm muộn, nhiều ít , mới là ngọt.”
Cao Chí Bác ngẩn , đột nhiên uống cạn chén Phổ Nhĩ trong tay: “Hóa là . Vậy chú Ngũ cảm thấy, chén , là đắng là chát, là ngọt?”
Ngũ Thắng ha hả: “Nước sôi tám phần chuẩn xong, chỉ đợi tỏa hương vị của nó thôi.”
Cao Chí Bác cũng bao lâu, ước chừng cũng hai mươi phút .
Tay chân bắt đầu run rẩy, may mà lưng về phía mặt trời, nếu sớm say nắng ngã . Trong lòng thầm thấy may mắn vì bình thường rèn luyện, nếu thì cố c.h.ế.t cũng trụ nổi.
Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, nhắm chặt mắt để mồ hôi trán chảy mắt. Miệng khát khô, thè lưỡi l.i.ế.m liếm, là vị mặn chát. Môi bong da, nứt nẻ, nước bọt hòa lẫn mồ hôi l.i.ế.m qua, xót đến phát đau.
Hô hấp bắt đầu dần dần dồn dập, cố gắng điều chỉnh, nhưng dường như hiệu quả rõ rệt lắm. Mỗi hít thở đều cảm giác như hít một ngụm lửa, thiêu đốt phổi đau rát, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Bất đắc dĩ, đành hé miệng thở.
Ngũ Thắng liếc Cao Chí Bác, thong thả uống hết nước trong tay, với ba Cao: “Được , qua đưa nó đây nghỉ ngơi một lát. Nó cũng sắp trụ nổi .”
Ba Cao lập tức dậy tới định kéo Cao Chí Bác lên.
Ngũ Thắng ở phía thong thả : “Đừng vội kéo nó, đỡ nó để nó từ từ dậy, chân nó chuột rút từ lâu , đột ngột kéo nó dậy, chân nó chịu nổi .”
Ba Cao xong làm theo, đỡ lấy cơ thể Cao Chí Bác từ từ giúp thẳng: “Bác Nhi, từ từ thôi, vội.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, ngay từ lúc ba Cao đỡ , dựa hẳn ông, thật, mà cố thêm một lúc nữa chắc chắn sẽ ngã quỵ. Quả nhiên mắt của Ngũ Thắng cũng đủ độc.
Ba Cao đỡ Cao Chí Bác từ từ đến ghế tre xuống, rót cho một chén , bảo mau uống.
Cao Chí Bác cầm chén uống một cạn sạch, ba Cao rót cho thêm ba chén nữa mới hồn .
Khuôn mặt Cao Chí Bác đỏ bừng, là do nắng do mệt.
Quay đầu sang Ngũ Thắng, thấy vẻ mặt tán thưởng của ông, Cao Chí Bác thở phào nhẹ nhõm, ải coi như qua .
Ngũ Thắng hài lòng, Cao Chí Bác tuy xương cốt đặc biệt thích hợp luyện võ, nhưng nghị lực của . Ít nhất ngoại trừ những học trò hiện tại trướng ông, ông từng thấy đứa trẻ nào nghị lực như Cao Chí Bác.
Không chỉ ba Cao thi thoảng con trai , ông cũng đang quan sát Cao Chí Bác theo thời gian thực.
Cao Chí Bác mặc quần đùi, Ngũ Thắng đương nhiên rõ sự đổi cơ bắp ở chân .
Người tấn đến mười phút chân bắt đầu run, đương nhiên điều cũng trong dự liệu của ông. Nghĩ bụng chắc cũng sắp đến giới hạn , kết quả ông ngờ đứa bé c.ắ.n răng chịu đựng .
Nhìn bắp chân Cao Chí Bác bắt đầu chuột rút, Ngũ Thắng nghĩ, chắc đến đây là cùng, kết quả vẫn thấy bỏ cuộc.
Cho nên Ngũ Thắng mới cảm thấy, đứa bé tồi, thể nhận.
Cao Chí Bác cũng coi như qua cửa ải, cung kính gọi một tiếng thầy.
Lại làm theo những nghi thức bái sư học võ mà Ngũ Thắng một lượt. Đầu tiên là cung kính cúi chào, đó dâng cho ông một chén , thầy coi như nhận xong.