Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 49: Bảng Cửu Chương

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:35:34
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy như nguyện bước chân khuôn viên Trường tiểu học 6. Vì học kỳ mới bắt đầu lâu, Hạ ba ba nhờ vả chút quan hệ và đút lót chút tiền, nên nhà trường cũng đồng ý cho Hạ Dư Huy chuyển ngang lớp.

Mỗi ngày cùng trai học tan trường khiến Hạ Dư Huy vô cùng mãn nguyện.

Tính cách Hạ Dư Huy chút kiêu ngạo, nên hòa hợp lắm với đa bạn học trong lớp. Tuy nhiên, vẫn một nhóm nhỏ thích , lý do đương nhiên là vì khuôn mặt của .

Hạ Dư Huy vốn dĩ xinh xắn, môi hồng răng trắng, đôi mắt to tròn. Thêm đó là sự chăm chút tỉ mỉ của Hạ má má, đôi chân và cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo lộ ngoài, trông còn non nớt hơn cả mấy bé gái, khiến Hạ Dư Huy trở thành tâm điểm chú ý của cả lớp.

Tất nhiên, cũng những thích Hạ Dư Huy chính vì lý do .

, những thích Hạ Dư Huy đa phần là nữ sinh, còn những kẻ thích đa phần là nam sinh.

Người khác đến bắt chuyện với , Hạ Dư Huy đương nhiên cũng chẳng chủ động lấy lòng ai.

Cứ mỗi giờ chơi, lạch bạch đôi chân ngắn chạy tót sang lớp của Cao Chí Bác tìm .

Chưa mấy bận, cả lớp 5/3 đều Cao Chí Bác một em trai đáng yêu và cực kỳ bám .

Cao Chí Bác ngày nào học mà ngủ gật. Các giáo viên quen với việc , thậm chí chẳng buồn gọi trả lời câu hỏi nữa, vì còn nghi ngờ gì, luôn trả lời .

dù ngày nào cũng ngủ, bao giờ sách, mỗi thi, tuyệt đối luôn nhất lớp.

Điều khiến nhiều đỏ mắt ghen tị. Dựa ngày nào cũng nỗ lực học tập mới thành tích , còn kẻ ngày nào cũng ngủ thể lọt top 10 của lớp.

Gần như ai trong lớp là ghen tị với Cao Chí Bác. Thế nên, mấy tên nhóc con nhà điều kiện bắt đầu nhắm .

Bọn chúng thích tụ tập thành bầy đàn, thích ỷ thế h.i.ế.p , thích cậy mạnh h.i.ế.p yếu.

, ngay đầu tiên Cao Chí Bác thi thứ năm lớp, đám tìm đến .

việc đông , ỷ việc Cao Chí Bác còn quá nhỏ, bọn chúng oai, bắt phục vụ cho .

Cao Chí Bác chỉ lạnh lùng liếc bọn chúng một cái, thèm để tâm.

đời luôn những kẻ tự cho là đúng.

Trương Năng chính là một kẻ như . Cậu là đại ca của đám nhóc , bố là thị trưởng Thanh Phong trấn. Nhà chút tiền, cũng chút quyền, nên bình thường thích ỷ thế h.i.ế.p .

Thực cũng Cao Chí Bác, ít lời đồn đại về . Chính vì , chính vì hiểu rõ, nên Trương Năng càng thêm ghen tị với Cao Chí Bác.

Cậu ghen tị vì Cao Chí Bác bộ não thông minh đến , gọi là thiên tài.

Mỗi bố chuyện về , về nhà lôi mắng mỏ, c.h.ử.i vô dụng, c.h.ử.i bất tài.

, Trương Năng hận thấu xương Cao Chí Bác.

Ban đầu tìm Cao Chí Bác gây rắc rối vì tin. Cậu tin thực sự là thần đồng, thực sự thông minh đến thế. khi thấy Cao Chí Bác ngày nào cũng ngủ gật mà thi vẫn lọt top 10, trong lòng lập tức mất cân bằng, dựa chứ!

Cậu dẫn theo mấy tên em tìm Cao Chí Bác. Những kẻ thành tích kém vốn ngứa mắt với những thành tích , huống hồ đây là kẻ thèm học mà thành tích vẫn cao ngất ngưởng.

Lúc tan học, mấy tên lập tức tiến lên bao vây Cao Chí Bác ở giữa.

Đám bình thường bắt nạt bạn học cũng quen thói , nhiều chọn cách ngoài cuộc, trực tiếp đeo cặp sách bỏ .

Cao Chí Bác lạnh lùng đám . Tuy thấp hơn bọn chúng một cái đầu, nhưng ánh mắt đó khiến mấy tên run rẩy trong lòng, thật lạnh lẽo.

Trương Năng bình thường kiêu ngạo quen , thấy ánh mắt của Cao Chí Bác tuy trong lòng chút sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ cứng cỏi.

Cậu căng da đầu : "Em trai Cao, chúng chuyện chút ."

Cao Chí Bác phịch lên bàn, ngước mắt Trương Năng: "Nói chuyện gì?"

Trương Năng tưởng Cao Chí Bác sợ , khí thế lập tức dâng cao, nháy mắt với mấy tên , bao vây Cao Chí Bác giữa.

"Thực cũng chẳng gì, chỉ là thấy thành tích của em trai Cao như , nhờ em giúp một việc nhỏ."

Cao Chí Bác đột nhiên bật : "Ồ? Việc gì?"

"Giúp bọn làm bài tập về nhà mỗi ngày, lúc thi thì ném cho bọn mấy tờ phao."

Cao Chí Bác nhướng mày: "Nếu đồng ý thì ?"

Nụ môi Trương Năng lập tức cứng đờ, hung tợn trừng mắt Cao Chí Bác: "Nếu đồng ý, tao sẽ cho mày ăn đủ!"

Cao Chí Bác nghiêng đầu: "Cậu đ.á.n.h ?"

Trương Năng nhe răng trợn mắt: "Mặt em trai Cao non nớt thế , ăn một đ.ấ.m chắc chắn sẽ đỏ ửng lên đấy."

Cao Chí Bác vẫn , Trương Năng .

"Nếu mày giúp bọn tao làm bài tập, bọn tao đảm bảo sẽ bảo kê mày ở cái trường ! Nếu bọn tao sẽ a...!"

Trương Năng còn dứt lời, đón lấy là một cú đ.ấ.m thẳng mặt của Cao Chí Bác, đ.ấ.m trúng ngay sống mũi, m.á.u mũi lập tức trào .

Cú đ.ấ.m thực sự khiến những kẻ khác chấn động. Bọn chúng nào từng thấy cảnh đổ m.á.u thế , từng đứa sợ hãi lùi phía . Cao Chí Bác cầm cặp sách đeo lên lưng, ánh mắt lạnh lẽo Trương Năng đang ôm mũi rống lên.

"Cú đ.ấ.m là cảnh cáo, còn dám tìm gây rắc rối, đảm bảo sẽ bắt nuốt hết răng bụng."

Nói xong, đầu những kẻ khác. Đám đồng loạt lùi một bước, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi.

Cao Chí Bác lạnh lùng quét mắt bọn chúng một lượt, bước qua Trương Năng rời .

Hạ Dư Huy thở hồng hộc chạy lên lầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi. Vừa thấy Cao Chí Bác, lập tức chạy tới nhảy phốc lên , ôm chặt lấy cổ , chẳng hề chê nóng chút nào.

"Anh, hôm nay cô giáo giao bài tập lâu quá, em còn sợ mất ."

Cao Chí Bác mỉm nhéo mũi Hạ Dư Huy, lau sạch mồ hôi trán : "Đồ ngốc, chúng cùng về nhà, thể ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-49-bang-cuu-chuong.html.]

Hạ Dư Huy nghiêng đầu, đột nhiên bật : " ha... ủa... , ai đang ?"

Hạ Dư Huy ngóc cái đầu nhỏ lên, lạch bạch trèo lên Cao Chí Bác, thấy cảnh tượng trong lớp học liền giật .

"Anh, mũi chảy m.á.u kìa, đáng sợ quá."

Cao Chí Bác ôm xuống lầu: "Ừ, đường mắt, ngã một cái, mũi đập bàn nên chảy m.á.u đấy."

Hạ Dư Huy ha hả: "Cậu ngốc quá, đường cũng ngã."

Cao Chí Bác vỗ vỗ m.ô.n.g Hạ Dư Huy: "Đừng khác, em đường chẳng cũng ngã ."

Hạ Dư Huy nhíu mày: "Anh!"

"Ha ha... Hôm nay cô giáo dạy gì nào?"

"Dạy mấy bài thơ, còn bảng cửu chương nữa."

"Ừ, thuộc hết ?"

"Chưa thuộc lắm, bảng cửu chương khó học quá ."

"Tối về học thuộc cho ."

"Anh! Cô giáo bảo một tuần mới thuộc cơ."

"Đó là cô giáo , ở chỗ thì tối nay thuộc."

"Anh thể như chứ!"

"Như ? Tối nay kiểm tra bài tập của em, còn dạy em tiếng Anh nữa."

"Em , khó lắm."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Bắt buộc học."

"Anh đáng ghét quá!"

"Vậy ?"

"Hứ..."

Cao Chí Bác đặt lên yên của xe đạp, nhấc chân bước lên, đạp bánh xe nhỏ xíu, về nhà.

Từ khi Hạ Dư Huy học cùng , Cao Chí Bác bảo Cao má má mua cho một chiếc xe đạp, mỗi ngày học tan trường đều chở Hạ Dư Huy. Vì , quãng đường bộ nửa tiếng, đạp xe đạp chỉ mất mười phút là tới.

Hạ Dư Huy vui vì tối nay Cao Chí Bác bắt học nhiều thứ như . Bình thường đối diện , hôm nay lưng về phía Cao Chí Bác, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tình nguyện, cái miệng chu lên cao ngất.

Cao Chí Bác giả vờ thấy, đạp xe thẳng về nhà. Ăn cơm xong liền xách Hạ Dư Huy phòng ngủ, bắt làm xong bài tập đưa kiểm tra, khi ngủ thuộc lòng bảng cửu chương, tiện thể dạy vài từ tiếng Anh đơn giản.

Mặc kệ Hạ Dư Huy bất mãn thế nào, tự một bên loẹt xoẹt làm xong bài tập, đó bắt đầu xử lý những doanh nghiệp mà đầu tư. Hạ Dư Huy thấy Cao Chí Bác thèm để ý đến , chuyện thể cứu vãn, đành tủi bĩu môi loẹt xoẹt làm bài tập của , đó bắt đầu học thuộc cái bảng cửu chương đáng ghét .

Cao Chí Bác những doanh nghiệp cũng bắt đầu dần dần phát triển, khóe miệng nhếch lên một nụ .

Hiện tại chỉ chuẩn xây dựng một chút nền tảng, những chuyện khác vẫn từ từ tính.

Quay đầu Hạ Dư Huy đang chu môi vẻ mặt tình nguyện, Cao Chí Bác dậy xuống lầu lấy hai ly sữa bò.

Quạt máy trong phòng thổi vù vù, Hạ Dư Huy chiếu trúc giường, nhắm mắt lẩm bẩm: "Sáu tám bốn mươi tám, sáu chín... sáu chín..."

"Sáu chín năm mươi tư."

Hạ Dư Huy ủ rũ cái đầu, đáng thương Cao Chí Bác: "Anh, ngày mai học tiếp ?"

"Cơm hôm nay để ngày mai ăn ?"

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy hai mắt rưng rưng, tủi , bất đắc dĩ thở dài, bước tới xoa đầu : "Dương Dương, cứ ép em học những thứ . Chỉ là chúng thể tạo thói quen lười biếng, hôm nay em thấy khó, chẳng lẽ ngày mai sẽ khó nữa ? Đằng nào cũng học thuộc, tại lãng phí nhiều thời gian như ? Anh thích Dương Dương là một lười biếng, em ?"

Hạ Dư Huy cái hiểu cái gật đầu, bĩu môi tiếp tục học bảng cửu chương.

Cao Chí Bác đồng hồ, chín rưỡi .

"Vợ nhỏ, đây, uống sữa ."

Hạ Dư Huy "" một tiếng, uống cạn ly sữa.

"Đi tắm rửa đ.á.n.h răng ngủ thôi."

" mà... vẫn thuộc xong."

"Mai học tiếp, hôm nay thế là đủ ."

Hạ Dư Huy nghiêng đầu: "Chẳng bảo hôm nay bắt buộc thuộc xong ?"

Cao Chí Bác híp mắt: "Em học thuộc xong ?"

Hạ Dư Huy gật đầu: "Vâng, thuộc xong mới tắm rửa đ.á.n.h răng."

Học xong bảng cửu chương gần mười một giờ, mí mắt Hạ Dư Huy cứ sụp xuống liên tục.

Cao Chí Bác vuốt ve khuôn mặt , bế phòng tắm. Cởi quần áo , lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ cho Hạ Dư Huy lên, bắt đầu tự tay tắm rửa cho .

Tắm xong Hạ Dư Huy nửa tỉnh nửa mê, Cao Chí Bác bế lên giường, hôn lên môi : "Ngủ ."

Hạ Dư Huy rúc lòng Cao Chí Bác, lẩm bẩm: "Bảy chín sáu mươi ba... chín chín tám mươi mốt..."

Ánh mắt Cao Chí Bác dịu dàng hẳn , ôm lòng thêm một chút, ngáp một cái, nhắm mắt , chìm giấc ngủ...

Loading...