Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 244: Ngày Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:29
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác xuống máy bay, việc đầu tiên là gọi điện ngay cho Hạ Dư Huy. Anh tính toán thời gian mua vé máy bay, khi đến M quốc thì bên đó đang là chín mười giờ tối.
Cuộc gọi đầu tiên Hạ Dư Huy bắt máy, Cao Chí Bác kiên nhẫn gọi tiếp.
Đến cuộc thứ hai, khi điện thoại sắp tự động ngắt kết nối, Hạ Dư Huy mới nhấc máy.
Cao Chí Bác dịu dàng hỏi: “Vẫn còn giận ?”
Hạ Dư Huy lạnh lùng đáp: “Em .”
Cao Chí Bác bất lực mỉm : “Ngoan, về sẽ để em tùy ý trừng phạt, ?”
Hạ Dư Huy tuy trong lòng vui, nhưng cũng Cao Chí Bác lẳng lặng rời là vì cho , nên hừ một tiếng: “Là đấy nhé.”
“Ừ, mà.”
Chuyện coi như cũng bỏ qua.
Cao Chí Bác nắm điện thoại hỏi: “Có nhớ ?”
Hạ Dư Huy tựa giường, ừ một tiếng: “Anh nhớ em ?”
“Làm mà nhớ , từng phút từng giây đều nhớ.”
“Hì hì…”
“Chiều qua em đến Kim gia ?”
“Sao ?”
“Anh thấy mà.”
“Hửm?”
“Mắt lúc nào cũng dán chặt lên em, nên bảo bối , tự nhiên sẽ .”
“Anh ơi…”
“Ơi?”
“Anh lời đáng sợ ?”
“Ha ha, bảo bối làm cho sợ ?”
“Không …”
Hai nấu cháo điện thoại, Cao Chí Bác thấy tiếng thở đều đặn truyền đến từ đầu dây bên , khẽ hôn điện thoại một cái: “Bảo bối, ngủ ngon.”
Sau khi cúp máy, Cao Chí Bác trực tiếp tắm rửa và quần áo tại khách sạn. Anh cầm theo một tài liệu chuẩn sẵn, đến công ty giải trí TOE định hợp tác.
Cao Chí Bác chọn công ty giải trí vì nó quá nổi tiếng ở M quốc, cũng là một công ty mới thành lập hai năm. Cao Chí Bác rằng ông chủ của công ty TOE , Arthur, một chỗ dựa lớn phía . Vì chỉ trong vài năm tới, nó sẽ trở thành một trong ba công ty hàng đầu tại M quốc.
Cao Chí Bác hẹn thời gian với đối phương, tài liệu bên phía chuẩn cũng đầy đủ, nên hai bên chỉ thảo luận trong một buổi sáng là quyết định ký hợp đồng, trở thành liên minh lâu dài.
Hơn nữa, Arthur – tổng giám đốc của công ty TOE – và Cao Chí Bác dường như hợp cạ. Cao Chí Bác suy nghĩ một chút hỏi Arthur ý định hợp tác một bộ phim điện ảnh .
Arthur tự nhiên là đồng ý, hỏi Cao Chí Bác bộ phim như thế nào. Cao Chí Bác suy nghĩ một lát đưa vài gợi ý, đương nhiên đó đều là những bộ phim b.o.m tấn của vài năm . Arthur phấn khích đến mức mắt sáng rực, luôn miệng nhặt bảo bối. Hắn lập tức giữ Cao Chí Bác , gọi đội ngũ sản xuất của đến họp để thảo luận.
Cuối cùng, Cao Chí Bác và họ dành một ngày để chốt khung sườn cho bộ phim.
Đương nhiên những việc đó sẽ do Arthur và đội ngũ của thành, Cao Chí Bác chỉ đưa một gợi ý của . Kết quả khiến ngờ tới là Arthur giống như nhận định là một cao thủ ẩn dật trong dân gian, ngày hôm liền trực tiếp phái đến đón , bảo thảo luận về tình tiết và nội dung phim.
Hợp đồng ký, Cao Chí Bác tự nhiên tiện từ chối, đành kiên nhẫn cùng Arthur chốt xong kịch bản phim trong thời gian ngắn nhất. dù cũng tiêu tốn của mất ba ngày. Ban đầu dự định chỉ dành một ngày để giải quyết xong chỗ Arthur, kết quả ngờ mất tới tận bốn ngày.
Arthur cũng Cao Chí Bác sang M quốc còn việc khác, tuy nhưng vẫn tha cho . Hắn lao đầu kịch bản phim mới chốt xong.
Cuối cùng cũng thoát khỏi tay Arthur, Cao Chí Bác lập tức đến trường báo danh, mất thêm ba ngày để tất các thủ tục nhập học và một loạt các công việc khác, đó trực tiếp bay sang H quốc để xử lý chuyện của chi nhánh.
Chi nhánh tự nhiên cũng tên là Thần Huy, mới thành lập lâu, Cao Chí Bác đưa Hắc T.ử sang trấn giữ. Hắc T.ử dù cũng là theo Kim Duệ lăn lộn trong giới hắc đạo, đối với mảng kinh doanh tuy ít nhưng vẫn còn nhiều chỗ xử lý , vì học chuyên ngành , cũng từng thực sự độc lập quản lý một doanh nghiệp. Cho nên Cao Chí Bác ngoài mặt là dằn mặt đám nhân viên chi nhánh, nhưng thực chất là dọn dẹp đống hỗn độn mà Hắc T.ử gây .
Cao Chí Bác hằng ngày ngoại trừ lúc gọi điện cho Hạ Dư Huy là thể thả lỏng một chút, thời gian còn bộ đều dành cho công việc. Hắc T.ử điều khi nhận gây họa, nên tự giác theo bên cạnh Cao Chí Bác, cùng làm việc gần như nghỉ ngơi.
Đương nhiên Cao Chí Bác cũng dạy ít, Hắc T.ử tự nhiên hiện tại xử lý công việc nhanh hơn nhiều, độ chính xác cũng tăng lên đáng kể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-244-ngay-tro-ve.html.]
Không chỉ Hắc Tử, bộ nhân viên trong công ty đều Cao Chí Bác ép đến mức thở nổi, ngày nào cũng tăng ca, ngày nào cũng cuộc họp. Nếu vì chế độ lương thưởng đãi ngộ , chẳng ai ở đây hằng ngày mệt như ch.ó thế .
dù , cũng ai dám phàn nàn một câu. Chưa đến vẻ mặt lạnh lùng của BOSS chẳng ai chịu nổi, chỉ riêng việc BOSS hằng ngày làm việc gần như ngủ, đám nhân viên làm thuê như họ còn tư cách gì mà phàn nàn.
Hắc T.ử mỗi thấy Cao Chí Bác mệt mỏi đều sẽ gọi điện cho Hạ Dư Huy, mà nào cũng , rõ ràng thấy Cao Chí Bác mệt đến mức thể đổ gục bất cứ lúc nào, nhưng ngay khoảnh khắc gọi điện cho Hạ Dư Huy là tinh thần hẳn lên. Vẻ mặt đầy dịu dàng trong nháy mắt quét sạch sự lạnh lùng và mệt mỏi.
Mỗi khi như , Hắc T.ử luôn nghĩ đến một từ: “Cục sạc”.
Hắn cảm thấy Hạ Dư Huy giống như cục sạc của Cao Chí Bác , chỉ cần Cao Chí Bác bận rộn mệt mỏi, gọi cho một cuộc điện thoại là chắc chắn sẽ lập tức tràn đầy năng lượng. Hắc T.ử khỏi thầm nghĩ, liệu cũng nên tìm một bạn đời chăng?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mỗi thấy Cao Chí Bác đầy vẻ dịu dàng chuyện với ở đầu dây bên , đều khỏi ngưỡng mộ, bao giờ mới thể tìm một cục sạc để lúc hết điện thể sạc một chút, giúp bớt mệt mỏi hơn.
Cao Chí Bác tuy hằng ngày mệt thế nào, nhưng Hạ Dư Huy vẫn thể cảm nhận . Cậu thể nhận qua giọng khàn của , đó là giọng khi hút quá nhiều thuốc. Cậu cũng thể dựa âm lượng cao thấp của Cao Chí Bác để phán đoán xem mệt .
Vì mỗi Hạ Dư Huy đều với nhiều chuyện khiến vui vẻ, tuy đều là những chuyện vặt vãnh cộng thêm vài lời tình tứ nhỏ bé, nhưng thể giúp Cao Chí Bác thả lỏng một chút, Hạ Dư Huy đều thấy xứng đáng.
Mỗi ngày họ đều gọi cho vài cuộc điện thoại, mỗi ngày Cao Chí Bác cũng đều gọi video cho Hạ Dư Huy, nhưng bộ đều là chỉ thấy Hạ Dư Huy, còn Hạ Dư Huy thấy .
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác để thấy dáng vẻ tiều tụy của .
Vì hằng ngày đều đếm từng ngày, thời gian từng ngày trôi qua, hai tháng thời gian dần kết thúc, Hạ Dư Huy cảm thấy giống như tù nhân cuối cùng cũng mãn hạn tù , thấy nhẹ nhõm cho bản , cũng thấy nhẹ nhõm cho Cao Chí Bác.
Cuối cùng khi trải qua hai tháng lẻ mười ba ngày, Cao Chí Bác cuối cùng cũng về nước.
Ngày Cao Chí Bác về nước, Hạ Dư Huy bắt đầu học . tự nhiên là xin nghỉ vài ngày, quyết định ở nhà bầu bạn với Cao Chí Bác thật , để bù đắp thời gian hơn hai tháng qua.
Cao Chí Bác đến nơi là ba giờ chiều. Hạ Dư Huy ăn cơm trưa xong chạy đến sân bay chờ sẵn.
Bố Cao và Cao cũng chiều theo , đều cùng để chờ đợi. Hơn hai tháng gặp con trai, thực họ cũng nhớ. Nhìn thời gian trôi qua từng chút một, khó khăn lắm mới đợi đến ba giờ, mắt Hạ Dư Huy dán chặt lối , hy vọng thể thấy bóng dáng của Cao Chí Bác.
Nhìn dòng từ xa đang chậm rãi tới, Hạ Dư Huy liếc mắt một cái thấy bóng dáng của Cao Chí Bác, nỗi nhớ nhung gặp mặt suốt hơn hai tháng qua lập tức tràn ngập trong lòng.
Cao Chí Bác tự nhiên cũng thấy Hạ Dư Huy, nỗi nhớ nhung hơn hai tháng tương tự khiến màng đến dòng qua xung quanh, sải bước tiến lên, cách một hàng rào bảo vệ, trực tiếp kéo Hạ Dư Huy lòng.
Hạ Dư Huy ôm lấy Cao Chí Bác, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của , trong lòng thấy xót xa.
“Anh ơi…”
Cao Chí Bác vùi đầu cổ Hạ Dư Huy, hôn lên cổ một cái: “Ừ, về đây.”
Hai mặc kệ ánh mắt dịu nghị và sự chỉ trỏ của những xung quanh, chỉ ôm chặt lấy , tự động cách biệt với thế giới bên ngoài. Dường như cả thế giới chỉ còn hai họ .
Mẹ Cao và bố Cao một bên, bất lực hai đứa nhỏ đang phô trương tình cảm giữa thanh thiên bạch nhật. Bố Cao hỏi: “Bà xem ngày mai hai đứa nó lên trang đầu ?”
Mẹ Cao lườm bố Cao một cái: “Biết thế còn mau bảo chúng nó chú ý một chút.” Hơn nữa, tòa soạn nào dám đưa tin?
Bố Cao ho một tiếng, về phía họ.
Cao Chí Bác thấy bố Cao mới lưu luyến hôn lên cổ Hạ Dư Huy thêm một cái mới buông .
Lúc Hạ Dư Huy mới thấy dáng vẻ tiều tụy khuôn mặt Cao Chí Bác, gương mặt vốn dĩ tuấn giờ gầy đến mức hai má hóp . Đôi mắt thâm quầng và bọng mắt hiện rõ, trong mắt còn những tia máu. Cả trông vàng vọt gầy gò, sụt một vòng lớn.
Mẹ Cao lập tức xót xa sờ mặt Cao Chí Bác : “Sao để thành cái dạng .”
Cao Chí Bác bất lực mỉm : “Con bệnh tương tư, ăn ngon, ngủ yên.”
Mẹ Cao lườm Cao Chí Bác một cái, : “Về nhà!” Quay nhưng vành mắt đỏ.
Bố Cao ôm vai Cao, cũng đau lòng. Không Cao Chí Bác mang cái bộ dạng về nhà, bà nội Cao xót xa đến mức bật ngay tại chỗ .
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác nắm tay Cao và bố Cao.
Hạ Dư Huy cúi đầu, bàn tay Cao Chí Bác nắm đang run rẩy nhè nhẹ.
Cao Chí Bác bất lực thở dài, xoa đầu Hạ Dư Huy : “Bảo bối, .”
Hạ Dư Huy vẫn cúi đầu, lời nào.
Cao Chí Bác nâng đầu lên, gương mặt đang cố kìm nén của , cùng với vành mắt đỏ hoe, xót xa xoa xoa. Anh ngay mà, Hạ Dư Huy thấy thế chắc chắn sẽ xót c.h.ế.t .
Vốn dĩ định ở H quốc nghỉ ngơi vài ngày cho sức mới về, kết quả ngờ trì hoãn lâu như . Khó khăn lắm mới bận xong, liền về khách sạn ngủ nguyên một ngày, nghĩ đến lời hứa hai tháng với Hạ Dư Huy, giờ thất hứa. Hơn nữa bảy tám mươi ngày nay chạm bảo bối của , nhớ đến mức sắp phát điên .
Vì cũng chẳng quản nhiều như thế, trực tiếp mua vé bay về nước luôn.
Mà lúc , thấy đôi mắt đỏ hoe của Hạ Dư Huy, thấy xót xa, lẽ nên nghỉ ngơi hai ngày mới về.