Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 227: Lão Thái Huấn Thị

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:08
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao ba ba liếc biểu cảm của Cao má má, thấy bà ám chỉ gì, đành suy nghĩ một lát mở lời kể chuyện dì cả, dì hai và hai đến nhà họ Cao .

Lão thái thái gật đầu, Đỗ Kiêu hỏi: “Kiêu Kiêu, lời Gia Gia là thật ? Cháu vì dượng chín từ chối cháu mà trong lòng nảy sinh thành kiến với dượng ?”

Đỗ Kiêu vội vàng lắc đầu, ngốc mới thừa nhận, nhưng... cơ hội thế , đ.á.n.h cược một phen: “Bà ngoại, cháu tuyệt đối bất kỳ thành kiến nào với dượng chín cả, cháu cũng còn nhỏ, nhiều chuyện hiểu. Hơn nữa cháu cũng năng khiếu gì, làm ngôi chắc chắn là thể. Lúc đó thấy Hữu Hữu đều lên tivi làm ngôi , trong lòng ngưỡng mộ nên mới tìm đến dượng chín. Kết quả ngờ dượng chín từ chối, về nhà cháu cũng suy nghĩ lâu, lẽ dượng chín cảm thấy cháu thiên phú chăng. Cháu và Hữu Hữu đều là cháu của dì chín, dượng chín chắc chắn sẽ thiên vị ai trong chúng cháu . Vì cháu tuyệt đối vì một chuyện nhỏ như thành kiến với nhà dượng chín.”

Những lời của Đỗ Kiêu qua thì dường như vấn đề gì, nhưng ngẫm kỹ mới thấy ẩn chứa ít ý tứ sâu xa.

Hắn còn nhỏ, nhưng Lâm Hữu còn nhỏ hơn . Hắn năng khiếu gì, mà Lâm Hữu lúc đó cũng chỉ chơi guitar, bấy nhiêu đó đủ để lên tivi. Hắn và Lâm Hữu đều là cháu của Cao má má, Cao ba ba tuyệt đối sẽ thiên vị ai. Vậy tại Lâm Hữu thể lên tivi làm ngôi , còn họ thì ? Hắn sẽ vì một chuyện nhỏ mà ý kiến với nhà họ Cao, thì ngay cả một chuyện nhỏ như thế nhà họ Cao cũng chịu giúp, kiểu gì cũng thấy nhà họ Cao chút thiên vị.

Lời của Đỗ Kiêu khiến ánh mắt của ít khỏi sang gia đình tư, trong lòng ngừng thắc mắc, đúng , dựa cái gì mà gia đình họ bây giờ dựa nhà họ Cao mà sống ngày càng , còn nhà thì . Đều là một nhà, dựa cái gì mà chỉ giúp nhà lão bát mà giúp nhà . Đây thiên vị thì là gì?

Lão thái thái tuy cảm thấy vui lời của Đỗ Kiêu, nhưng vẫn sang Cao ba ba : “Thành Kiệt, chuyện hôm nay con cứ mặt mà giải thích một chút, xem lúc tại từ chối bọn nó. Nếu sẽ khiến một trong lòng cứ thắc mắc rõ nguyên do mà ghi hận con.”

Cao má má thấy lão thái thái thực sự giận dữ lắm , vội vàng bế Tiểu An An đến dỗ dành bà: “Mẹ, đang Tết mà, đừng giận. Lát nữa ăn cơm xong, con và Thành Kiệt sẽ giải thích rõ ràng với chị hai, năm. Mẹ cứ mặc kệ .”

Lão thái thái vốn dĩ từ nhỏ thương Cao má má nhất, giờ so sánh với đám con rể con trai , bà càng thương nhà họ Cao hơn. Từ nhỏ đứa con gái hiếu thảo nhất với bà, tuy năm năm về nhưng sự quan tâm dành cho bà bao giờ thiếu. Mỗi tuần đều gọi điện về hỏi thăm sức khỏe. Còn mời bác sĩ cố định đến khám cho bà. Thuốc men trong nhà đều là nhà họ Cao mua. Còn đám con trai con gái thì ? Một tháng gọi cho bà một cuộc điện thoại là bà mừng rỡ . Đều là bà sinh , mà khác biệt lớn thế.

Mà bây giờ, Cao má má còn định giải thích với bọn họ, lão thái thái lập tức nổi hỏa, : “Giải thích cái gì mà giải thích, thấy bọn nó đứa nào đứa nấy đều là rảnh rỗi sinh nông nổi. Nói nhà lão cửu thiên vị, bọn nó thiên vị chỗ nào?”

“Nói về việc trong nhà ai làm việc thiết thực, ai thiết thực bằng nhà lão cửu ? Bây giờ các thấy nhà lão cửu sống là đỏ mắt ghen tị ? Sao nghĩ bản lúc trông như thế nào?” Trong cái nhà ai chín chắn vững vàng bằng Cao ba ba , ngay cả bây giờ là ông trùm kinh doanh ở thành phố K, cũng chẳng thấy ông chút kiêu ngạo nào. Không giống như hai dì ba lúc , chút tiền là chẳng coi ai gì. Tục ngữ phong thủy luân chuyển, giờ chẳng chuyển đến lúc các nịnh bợ ?

“Các nhà lão cửu thiên vị, , bây giờ hỏi các , nó thiên vị chỗ nào.

Lão đại, công việc của con gái Triệu Địch nhà chẳng do nhà lão cửu sắp xếp ? Mấy công việc đó cũng là nhà lão cửu giúp tìm chứ . Kết quả thì ? Địch Địch tự cầu tiến, đơn vị như làm, suốt ngày chỉ chơi bời, trách ai? Trách nhà lão cửu ?

Lão nhị, trường học của Đỗ Kiêu nhà chị chẳng Cao ba ba tìm bỏ tiền nhét , mà tiền đó cũng là Cao ba ba bỏ , nhà chị lúc đó đến một tiếng cũng chẳng thèm hử, nợ chị chắc?

Lão tam, chức chủ nhiệm của thằng Cường nhà chị là ai tìm đưa lên. Mới 24 tuổi làm chủ nhiệm văn phòng, chị tưởng thiên hạ đều ngốc hết ! Trường học ở nước ngoài của đứa thứ hai nhà chị là ai sắp xếp? Chị tự nghĩ !

Lão tứ, đừng tưởng tiền là tìm lão cửu mượn, mượn bao nhiêu tiền , trả ? Nhà nó mở ngân hàng in tiền chắc, tiền của là từ trời rơi xuống, còn tiền nhà là tự kiếm chắc!

Lão ngũ, con bé Lâm Mỹ Gia nhà , từ nhỏ gây bao nhiêu rắc rối , sắp hai mươi tuổi đầu mà vẫn điều, coi ai gì. Nhà lão cửu giúp công ty nhà cũng ít chắc? Tự rõ!

Lão lục, nhà càng , còn thấy hổ. Một cái nhà hai vợ chồng phá nát đủ ? Hai mỗi ngày ngoài đ.á.n.h bài thì còn làm gì? Lúc thằng Hâm sinh , tiền mua sữa bột, là ai đưa tiền mua sữa? Không nhà lão cửu, thằng Hâm nhà sống đến giờ , hai tự rõ nhất!

Lão thất, nhà chút chuyện là tìm nhà lão cửu, sinh đứa thứ hai cũng bắt nhà lão cửu tìm bệnh viện, bệnh viện ở thành phố K nhiều như , các tự tìm ? Trong lòng tính toán cái gì, đừng tưởng !

Đám các chuyện thì nghĩ đến nhà lão cửu, chuyện thì nhà lão cửu là ai các cũng chẳng . Cho dù nhà lão cửu núi vàng núi bạc, đám như các thì sớm muộn gì cũng ăn sạch! Đến lúc đó các sẽ đá văng nhà lão cửu, phủi m.ô.n.g bỏ ?

Đừng tưởng bây giờ già là lú lẫn, những chuyện nhớ rõ lắm. Cái già còn nhớ , chẳng lẽ các nhớ ? Tôi thấy là nhớ thì đúng hơn! Nhà lão cửu nợ các ! Nó thích giúp ai thì giúp, ai trong các tư cách nó thiên vị.”

Lão thái thái một tràng như , ai trong nhà dám lên tiếng, cúi đầu đầy hổ thẹn.

Lão thái thái vẫn thôi: “Hôm nay lời , thì cái già một cho hết luôn!”

“Các chẳng vì gia đình lão bát sống , còn thì ! Nhà lão bát sống là vì nỗ lực, chịu khó, còn các thì ! Chỉ đỏ mắt ghen tị với ! Bản lấy chút bản lĩnh ? Người lớn chỉ dựa dẫm khác, trẻ con chỉ ăn chơi nhảy múa. Chỉ nghĩ cách rỉa chút mỡ xuống, nghĩ cách làm để bản cũng mọc chút mỡ!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Người lớn xong , bây giờ đến đám trẻ. Đám làm cha làm các giáo d.ụ.c con cái kiểu gì. Đứa thì ngạo mạn coi thường khác, đứa thì dùng mưu hèn kế bẩn lên chính nhà , đứa thì vô dụng suốt ngày chỉ chơi, đứa thì bản lĩnh tiền ít chê tiền nhiều kiếm , đứa thì lười biếng chỉ ở nhà ăn bám cha . Đứa đầu óc thì để tâm việc học, tán gái uống rượu hút t.h.u.ố.c thì chẳng thiếu thứ gì. Đứa chịu học thì mắt cao hơn đầu, bản mấy cân mấy lượng mà còn !” Lão thái thái tuy chỉ đích danh nhưng ai cũng bà đang ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-227-lao-thai-huan-thi.html.]

Lại nghĩ đến Cao Chí Bác nhà lão cửu, lão thái thái càng thêm tức giận đám cháu nội cháu ngoại của . Bà thể bất kỳ ai đây cũng bằng một phần mười Cao Chí Bác. Chưa đến việc từ nhỏ danh hiệu thần đồng của cháu ngoại Lâm gia mang bao nhiêu vinh quang cho Lâm gia. Ngay cả bây giờ, ngay cả thằng Cường chín chắn nhất nhà lão nhị cũng bằng một nửa Cao Chí Bác. Nhìn những đứa khác xem, so sánh như càng khiến lão thái thái tức giận, đúng là so với , tức c.h.ế.t .

Lão thái thái xong một lượt, đưa chuyện về điểm xuất phát, Cao ba ba : “Thành Kiệt, bây giờ con xem, tại ‘thiên vị’ gia đình lão bát.”

Lão thái thái nhấn mạnh hai chữ thiên vị, đám trong phòng, bọn họ cũng mặt mũi mà nhà lão cửu thiên vị, hổ!

Cao ba ba thực thấy việc giúp đỡ nhà ngoại của Cao má má gì to tát, nhưng lão thái thái , trong lòng ông cũng chút vui. Ai mà thích làm việc xong oán hận, chuyện tốn công vô ích , đổi là ai thì trong lòng cũng thấy khó chịu.

Mà ngay lúc Cao ba ba còn đang nghĩ xem nên mở lời thế nào, Cao Chí Bác lên tiếng.

“Bà ngoại, chuyện thể trách bố cháu , Thần Huy là do cháu mở. Cho nên bố cháu quyết định .”

Một câu của Cao Chí Bác khiến bầu khí vốn đang trầm lắng bỗng chốc nổ tung. Thần Huy là do Cao Chí Bác mở? Lừa trẻ con ba tuổi chắc! Để rũ bỏ tội danh ‘thiên vị’ cũng đến mức như chứ. Coi bọn họ là lũ ngốc hết !

Lão thái thái cũng kinh ngạc Cao Chí Bác, trong mắt cũng chút tin, tuy bà Thần Huy lợi hại đến mức nào nhưng thỉnh thoảng tivi đưa tin. Hơn nữa Lâm Hữu nhà bà là của Thần Huy, lão thái thái ít nhiều cũng quan tâm đến công ty . Cho nên dù bà Thần Huy lớn mạnh đến , nhưng bà nó chắc chắn nhỏ. Ít nhất là mạnh hơn công ty của lão ngũ nhà bà, nếu nhà lão ngũ lên tivi.

đối với lời Cao Chí Bác Thần Huy là của , lão thái thái cảm thấy chút giống như chuyện viễn tưởng.

“Bác nhi, Thần Huy bà ngoại tìm hiểu qua, chút ít chuyện về nó. Nó mở mấy năm mà, cháu đừng lừa cái già , tưởng bà gì nhé.”

Cao Chí Bác : “Bà ngoại, cháu dám lừa bà, Thần Huy đúng là do cháu mở. Nếu là bố cháu mở, ông việc gì giấu giếm. Bao nhiêu năm nay, ông chủ của Thần Huy chẳng luôn ai là ai , chuyện bà cứ hỏi hai là . Ông chủ của Thần Huy luôn công bố danh tính, đó là vì cháu , nên luôn giấu kín.”

Lão thái thái sang hai, hai trợn mắt ngơ ngác gật đầu. Ông đúng là từng ông chủ của Thần Huy là ai.

Lão thái thái sang gia đình tư, tư và mợ tư thực sự Thần Huy hóa là công ty của Cao Chí Bác. Họ luôn tưởng Thần Huy là công ty của Cao ba ba hoặc bạn của Cao ba ba mở, ngờ là công ty của Cao Chí Bác. Bây giờ tiết lộ , họ cũng chút ngẩn ngơ.

Lão thái thái thấy gia đình , chút thắc mắc. Lâm Hữu bên cạnh lên tiếng: “Bà nội, Thần Huy là công ty của Chí Bác, chuyện con cũng .”

Lão thái thái trợn mắt Lâm Hữu hỏi: “Con cũng ?”

Lâm Hữu gật đầu. Lúc mới chuyện, tâm trạng cũng kém gì họ bây giờ, thậm chí còn hơn thế. cảm thấy Cao Chí Bác vốn dĩ năng lực như .

Tuy tại Cao Chí Bác công khai phận , nhưng một khi thì chắc chắn tính toán của , chỉ cần giúp xác nhận là .

Lão thái thái lúc mới tin lời Cao Chí Bác, cũng sững sờ: “Thật ? Cháu lừa bà chứ?”

Cao Chí Bác gật đầu: “Thật mà bà ngoại, cháu lừa bà .”

“Vậy tại bây giờ cháu ?” Lão thái thái thắc mắc hỏi.

Cao Chí Bác : “Tục ngữ giấy gói lửa, phận của cháu sớm muộn gì cũng sẽ công khai. Hơn nữa bây giờ cũng ít cháu là ông chủ của Thần Huy, tin rằng lâu nữa đều sẽ . Thay vì để lúc đó bà ngoại thấy phận của cháu ngoại tivi, thì thà bây giờ cháu cho bà để bà sự chuẩn .” Dù bây giờ cũng ít , quá nửa năm nữa, việc Cao Chí Bác là BOSS của Thần Huy chắc chắn sẽ truyền thông phanh phui, vì để lúc đó bàn tán, chi bằng bây giờ đường đường chính chính cho họ .

Lão thái thái Cao Chí Bác, trong lòng nên lời, sang Cao má má và Cao ba ba, ánh mắt mang theo sự hỏi han. Cao má má vội vàng : “Mẹ, chuyện là việc riêng của Bác nhi, con cũng dám với , đừng giận.”

Cao ba ba cũng vội vàng : “ ạ, con luôn là vì thấy Bác nhi tuổi còn quá nhỏ, thể đảm đương trọng trách, nên luôn với . Định bụng mài giũa Bác nhi thêm hai năm, để nó chín chắn hơn, dù lúc đó phận công khai thì cũng cho nó và công ty. Trước đây vì nó còn quá nhỏ, phận sẽ nhiều điều bất lợi. Nên luôn dám công khai, đều giúp Bác nhi giấu chuyện .”

Lão thái thái cũng hiểu lời Cao ba ba, bất kỳ ai ông chủ công ty là một đứa trẻ đều sẽ nảy sinh sự nghi ngờ, tin tưởng và những cảm xúc tiêu cực khác. Giấu kín phận đúng là việc nên làm, chỉ là bà vẫn thấy khó tin.

Nhìn Cao Chí Bác, đứa trẻ từ nhỏ khác biệt với , bà đột nhiên thấy an lòng, đúng là sóng xô sóng . Bà đưa tay vỗ vai Cao Chí Bác, lớn tiếng : “Tốt! Tốt! Tốt!” Một lúc ba chữ , nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn .

Loading...