Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 224: Kim Duệ Đến
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:42:04
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn năm giờ chiều, chú bảo vệ và Âu Ngải Lạc tới.
Âu Ngải Lạc thấy Hạ Dư Huy vui mừng hớn hở nhảy bổ tới, hai lâu ngày gặp, gặp tíu tít kéo một góc chuyện thầm kín.
Cao Chí Bác và chú bảo vệ thì một bên trò chuyện, ngoài dự đoán, chú cũng hỏi thăm vết thương của Cao Chí Bác và diễn biến sự việc.
Cao Chí Bác kể vắn tắt, chú bảo vệ cảm thán, thế đạo vốn dĩ là , kẻ tiền quyền thì ngang ngược bá đạo, kẻ tiền quyền thì mặc xâu xé. Đây là thời đại của việc so kè tiền bạc, quyền lực và gia thế.
Cao Chí Bác lên tiếng, cũng đây là thời đại như thế nào, nhưng sự việc khiến hiểu sâu sắc hơn về cái thời đại .
Sau khi chuyện một lúc, hai tiếp tục chủ đề đó nữa, chú bảo vệ kể về tình hình công ty bảo an ‘Trừng An’ dạo gần đây. Chú nhân viên an ninh của ‘Trừng An’ hiện tại còn đáp ứng đủ nhu cầu của thị trường, hỏi xem nên điều chỉnh giá cả để giảm bớt sự mất cân bằng hiện tại .
Cao Chí Bác suy nghĩ một lát gật đầu: “Giá cả thể điều chỉnh tăng lên một chút, nhưng đừng quá cao. Hiện tại chúng tạo dựng danh tiếng cho ‘Trừng An’, thì nên treo bảng giá quá cao, dù cần là bảo vệ chứ lính đ.á.n.h thuê sát thủ. Bỏ quá nhiều tiền sẽ thấy đáng.”
Chú bảo vệ gật đầu: “Tôi cũng nghĩ , nên chỉ tăng thêm mười phần trăm so với giá cũ. Hơn nữa còn cho phép những công ty yên tâm thể tự tuyển , đó gửi đến ‘Trừng An’ để chúng hỗ trợ huấn luyện. Vấn đề phí huấn luyện hiện vẫn quyết định.”
Cao Chí Bác gật đầu: “Quyết định , phí huấn luyện cứ để nội bộ tự quyết định, cháu can thiệp.”
Sau khi chú bảo vệ và Cao Chí Bác trao đổi thêm nhiều việc, hai thong thả sofa xem tivi, thỉnh thoảng liếc hai đang thì thầm to nhỏ đằng . Thấy bộ dạng tràn ngập sắc hồng của hai đứa nhỏ, hai đàn ông đều hận thể vểnh tai lên xem chúng đang gì mà mặt mày thẹn thùng đến thế, mà thấy... rạo rực cả .
Mà lúc , Âu Ngải Lạc đang đỏ mặt Hạ Dư Huy : “Thì là cái đó... cái đó đó!”
Hạ Dư Huy tuy ngại ngùng nhưng vẫn giả vờ ngây thơ hỏi: “Cái đó là cái đó nào?”
Âu Ngải Lạc liếc chú bảo vệ đang cách đó xa , mặt đỏ bừng lên, cảm giác như tâm tư đều đối phương thấu hiểu khiến thấy hổ. Dường như những gì , những gì đang nghĩ, đều thấu hết .
Âu Ngải Lạc lập tức xoay Hạ Dư Huy , để cả hai cùng lưng về phía Cao Chí Bác và chú bảo vệ. Cảm giác bịt tai trộm chuông dường như mới làm vơi sự hổ trong lòng .
Hạ Dư Huy buồn vẻ mặt đỏ gay của Âu Ngải Lạc, cũng định trêu thêm nữa, ghé tai nhỏ: “Anh một tháng cũng chỉ làm với một hai thôi, thỉnh thoảng sẽ nhiều hơn một , nhưng tối đa cũng chỉ ba . Anh bảo bây giờ còn nhỏ, làm nhiều quá .”
Âu Ngải Lạc đỏ mặt, nghĩ đến chuyện gì mà Hạ Dư Huy đầy mong đợi hỏi: “Vậy hai làm đến bước cuối cùng ?”
Lần đến lượt Hạ Dư Huy ngượng ngùng, tuy Cao Chí Bác bao giờ với về những chuyện , nhưng , những gì họ làm thường ngày đều thể coi là sự kết hợp . Cao Chí Bác tưởng , nhưng thực lén dùng điện thoại lên mạng tra cứu, nên bước cuối cùng là như thế nào. Cũng chuyện l..m t.ì.n.h giữa đàn ông với là làm . Cậu Cao Chí Bác đang đợi trưởng thành, nên vội. Sớm muộn gì cũng là của Cao Chí Bác, mà Cao Chí Bác cũng chỉ thuộc về một . nghĩ đến những chuyện đó, Hạ Dư Huy vẫn thấy ngượng ngùng vô cùng, lắp bắp : “Chưa, .”
Âu Ngải Lạc lập tức trợn tròn mắt: “Hai ngày nào cũng ngủ chung mà vẫn ?”
Hạ Dư Huy lườm Âu Ngải Lạc một cái: “Cái gì mà vẫn , bảo đợi trưởng thành mới .”
Âu Ngải Lạc vẻ mặt thể tin nổi: “Đợi trưởng thành, còn đợi hơn hai năm nữa cơ .”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, đầu Cao Chí Bác một cái, nhanh chóng thẹn thùng : “Mười lăm năm còn đợi , đợi thêm hai năm nữa thì thấm tháp gì.”
Âu Ngải Lạc lời của Hạ Dư Huy làm cho bật , đúng , Cao Chí Bác đợi Hạ Dư Huy mười lăm năm , đợi thêm hai năm nữa thì xá gì.
Hạ Dư Huy xong cũng bắt đầu vặn hỏi Âu Ngải Lạc, hùng hổ : “Cậu hỏi nhiều thế, vẫn cho , và chú bảo vệ cũng làm cái đó ? Chẳng lẽ làm đến bước cuối cùng ?”
Mặt Âu Ngải Lạc đỏ bừng lên, nhưng nhớ tới chuyện gì đó chút buồn bã: “Làm gì , cũng mà, là thích chú , đến giờ vẫn rõ chú đồng ý ở bên là vì tình vì tình yêu. mặc kệ là vì loại nào, chú cũng là của !
Bước cuối cùng á, cũng lắm chứ, lúc nào cũng sẵn sàng , nhưng ba đồng ý. Hai chúng đến giờ vẫn thực sự làm chuyện đó. Nếu chú tiếp khách uống quá chén, bám lấy chú , thì cũng chẳng hóa ba cũng thích . cuối cùng vẫn thành công, vì ba đẩy . Chú bảo bây giờ , đợi lớn thêm chút nữa mới thể. Haizz, buồn quá .”
Hạ Dư Huy phì : “Nếu chú Âu bảo đợi hai năm nữa, thì chắc chắn sẽ thực sự ở bên mà, đừng lo.”
Âu Ngải Lạc ừ một tiếng, mân mê ngón tay : “Thực luôn trong lòng ba vẫn quên đó, cũng lúc ba nhặt về là vì trông giống . quan tâm ba coi là thế , ba tiếp nối tình yêu dành cho đó lên . Tôi chỉ là yêu ba, nên chú . Dù là thế tiếp nối cũng , tóm bây giờ ba là của một , ai thể cướp . Tôi tin một sống sờ sờ như thắng nổi một khuất nhiều năm. Sẽ ngày đó trở thành quá khứ, còn mới là tương lai của ba.”
Hạ Dư Huy câu chuyện về chú bảo vệ và yêu cũ của chú, tuy cũng thấy tiếc nuối khi yêu của chú hy sinh tính mạng vì chú, nhưng vẫn mong chú bảo vệ và Âu Ngải Lạc thể ở bên . Dù cũng chẳng gì về , nhưng Âu Ngải Lạc là bạn của . Con ai cũng ích kỷ, đương nhiên mong bạn hạnh phúc.
“Ừ, sẽ ngày trở thành tất cả của chú Âu.”
Âu Ngải Lạc lập tức nở nụ , thế đó, nhưng sẽ vượt qua đó. Trở thành sự tồn tại quan trọng nhất của ba.
Buổi tối khi ăn cơm xong, trò chuyện thêm một lát chú bảo vệ và Âu Ngải Lạc về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-224-kim-due-den.html.]
Hạ Dư Huy lau cho Hà Đại Tráng, bảo Hà Đại Tráng đến nhà hai ngày mà vẫn lau , như cho việc hồi phục vết thương.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác lập tức đen mặt, Hạ Dư Huy nghiến răng : “Em mà dám , sẽ tống về nhà họ Kim ngay lập tức!”
Hạ Dư Huy thấy dáng vẻ giận dỗi của Cao Chí Bác, cảm thấy trong lòng ngọt ngào vô cùng. Cậu làm thể lau cho Hà Đại Tráng , chỉ xem dáng vẻ ghen tuông của Cao Chí Bác mà thôi.
Cao Chí Bác thấy vẻ mặt nửa nửa của Hạ Dư Huy là mắc mưu, túm lấy Hạ Dư Huy ôm lòng, cúi đầu c.ắ.n lên môi của .
Hơi đau, Hạ Dư Huy khẽ rên một tiếng.
Cao Chí Bác : “Bảo bối gan càng ngày càng lớn nhỉ, dám trêu cả cơ ?”
Hạ Dư Huy nhe răng hì hì , lầm bầm: “Đâu , em thật mà, Hà Đại Tráng lau cho sạch, nếu sẽ cho việc hồi phục vết thương, đó là kiến thức cơ bản đấy. Nếu em , .”
Cao Chí Bác véo m.ô.n.g Hạ Dư Huy một cái: “Em cơ thể khác ?”
Hạ Dư Huy nhíu mày: “Không .”
“...”
“ bây giờ là thời kỳ đặc biệt, chắc mặc nội y mà, đừng cởi là .”
“Vạn nhất mặc thì .”
Hạ Dư Huy nhíu mày gì nữa, vạn nhất thực sự mặc thì nhỉ. “Vậy làm thế nào.”
Cao Chí Bác vui khi thấy ham chiếm hữu của Hạ Dư Huy đối với , xoa xoa cái m.ô.n.g nhỏ của : “Để Kim Duệ đến.”
Hạ Dư Huy trợn tròn mắt: “Không !”
Cao Chí Bác trấn an: “Em yên tâm, sẽ trao đổi với , hơn nữa làm cũng giúp quan hệ giữa bọn họ dịu phần nào.” Hạ Dư Huy vẫn nhíu mày, vẻ mặt vui: “Như ?”
“Thử xem chẳng sẽ .”
Cao Chí Bác gọi điện cho Kim Duệ, dặn dò vài câu mới cúp máy.
Kim Duệ đến ngay đó, Hạ Dư Huy thấy nhịn với Cao Chí Bác: “Hay là chúng mời khác đến .”
Cao Chí Bác xoa đầu an ủi: “Đừng sợ, , vả em nghĩ Kim Duệ đồng ý ?”
Hạ Dư Huy im lặng, Kim Duệ thành thạo lấy nước ấm, cầm khăn sạch bước phòng Hà Đại Tráng. Hà Đại Tráng đang giường xem tivi, cầm ly nước định uống, đầu thấy Kim Duệ ở cửa, ly nước trong tay lập tức cầm vững rơi xuống giường, ga giường màu xanh nhạt ướt một mảng lớn.
Kim Duệ bưng chậu nước liếc Hà Đại Tráng một cái, tới đặt chậu lên tủ đầu giường, từ cao xuống Hà Đại Tráng.
“Đã khá hơn chút nào ?”
Toàn Hà Đại Tráng run rẩy nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn quật cường Kim Duệ, lạnh lùng mỉa mai: “Sao, mới thế nhịn ? Xin nhé, hai ngày nay vẫn còn đang chảy m.á.u đấy, nếu thấy tởm thì cứ việc nhào vô.”
Kim Duệ thèm để ý đến , nhúng khăn nước vắt khô, đó bắt đầu cởi áo Hà Đại Tráng.
Mặc dù Hà Đại Tráng vẫn sợ đến mức run cầm cập, nhưng vẫn im động đậy, lạnh lùng Kim Duệ, ánh mắt tràn đầy hận thù: “Cần giúp cởi đồ ? Hay mặc cả quần áo mà làm ? Sát vách là Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy đấy, rên to một chút là im lặng?”
Kim Duệ gì, cởi áo , dùng khăn nhẹ nhàng lau cho , những vết thương cơ thể Hà Đại Tráng, dù đau lòng nhưng hề hối hận.
Hà Đại Tráng Kim Duệ thể nhân lúc mà làm gì , hết là vì cái xác rệu rã hiện tại chịu nổi, nữa là mỗi Kim Duệ hành hạ đến mức liệt giường mấy ngày, Kim Duệ đều sẽ chạm trong một thời gian dài. Còn về lý do đây là nhà Cao Chí Bác, hừ... Kim Duệ là hạng xưa nay chỉ làm theo ý , bảo nghĩ đến cảm nhận của khác thì thật sự là chuyện tưởng.
Cho nên cũng chỉ mỉa mai vài câu để xem phản ứng của thế nào. Hạ Dư Huy Cao Chí Bác và Kim Duệ chuyện với . Nói chuyện gì thì , nhưng bảo Kim Duệ sẽ kiềm chế tính khí, đối xử với .
Hà Đại Tráng những lời đó mà bật , đối xử với ? Bọn họ Kim Duệ đối xử với , đừng mơ nữa. Kim Duệ biến thái đến mức nào, ai rõ hơn . Bản trong mắt chỉ là một món đồ chơi, đ.á.n.h thì đánh, mắng thì mắng, làm thì làm. Còn về lời hứa của Kim Duệ với Cao Chí Bác mà Hạ Dư Huy kể, Hà Đại Tráng thực sự xem biểu cảm của khi kích động sẽ như thế nào.
Còn hiện tại, đối với việc Kim Duệ bỏ ngay lập tức nổi giận mà bồi thêm cho vài vết thương nhỏ như , trong lòng Hà Đại Tráng cũng chỉ là nhạo vài tiếng.
Một Kim Duệ như thế thể duy trì bao lâu? Một , hai ? Vốn dĩ là một con sư t.ử dễ nổi giận, giả vờ làm một con mèo nhỏ giấu móng vuốt, hừ, việc gì khổ thế chứ.