Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 212: Phải Nghe Lời
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:49
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn xong bữa sáng, Hạ Dư Huy với Cao Chí Bác, hôm qua Cao nãi nãi gọi điện cho . Kể cuộc đối thoại giữa và Cao nãi nãi cho Cao Chí Bác một lượt, đó gọi điện cho Cao nãi nãi, để bà cụ yên tâm.
Điện thoại kết nối, Cao nãi nãi bắt máy. Có thể tưởng tượng , Cao nãi nãi chắc là đang canh bên điện thoại.
Cao Chí Bác lập tức gọi: “Bà nội.”
Cao nãi nãi lo lắng hỏi: “Chí Bác, cháu chứ?”
Cao Chí Bác : “Cháu làm chuyện gì chứ bà nội, ạ, chỉ thương nhẹ thôi, đáng ngại ạ.”
Cao nãi nãi lời Cao Chí Bác, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống. Hừ một tiếng: “Chỉ dọa bà nội, các cháu cẩn thận thế hả, ví tiền mất thì mất, hà tất liều mạng với chứ.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác bất lực : “Chứng minh thư vẫn còn trong ví mà, đuổi theo lấy thì cháu về nước kiểu gì, bà nội cháu cả đời ở H quốc ạ?”
“Nói bậy, đừng tưởng bà nội cái gì cũng hiểu.”
“Ha ha, bà nội đừng lo cho cháu nữa, bà ở nhà một ạ?”
“Không, Hữu Hữu đang ở nhà với bà, nửa đêm qua nó đến . Bây giờ đang ở cạnh bà đây, các cháu chuyện ?”
Cao Chí Bác còn lên tiếng, giọng Lâm Hữu lập tức truyền đến: “Chí Bác, ... ?”
“Rất mà. Mọi đừng lo lắng vớ vẩn.”
Lâm Hữu chuyện Cao Chí Bác trúng đạn, nhưng dám hỏi, đành : “Cậu dưỡng thương cho , khỏi , hãy về.”
Cao nãi nãi cũng ở bên cạnh : “ đấy, cháu cứ thành thật ở H quốc dưỡng thương cho , lén lút chạy về, xem bà xử lý cháu thế nào.”
“Vâng ! Cháu nhất định dưỡng thương thật , tuân thủ mệnh lệnh của thủ trưởng đại nhân.”
Lại với Cao nãi nãi ít chuyện, Cao Chí Bác bảo Lâm Hữu chăm sóc Cao nãi nãi và bé An An, Cao nãi nãi dặn dò vài câu, mới cúp điện thoại.
Cao Chí Bác thở phào nhẹ nhõm, bất lực Hạ Dư Huy và Ba Hạ một cái.
Ba Hạ lắc đầu định gì đó, điện thoại liền vang lên, liếc Hạ Dư Huy, ngoài phòng bệnh máy. Nhìn cảnh sát canh ngoài cửa cả ngày, gật đầu thiện, điện thoại.
Người gọi là Hội trưởng Lã, hỏi Ba Hạ bọn họ đến ICPC , ông đang đường tới đó.
Từ tối qua đến tối nay, Ba Hạ vẫn kịp chuyện Cao Chí Bác bọn họ gặp chuyện cho Hội trưởng Lã, quyết định sáng nay của Hạ Dư Huy cũng kịp thông báo cho ông.
Bây giờ Hội trưởng Lã như , Ba Hạ mới chút áy náy với Hội trưởng Lã: “Xin Hội trưởng Lã, tối qua Dương Dương bọn nó gặp chút chuyện, bây giờ đang ở bệnh viện, cuộc thi hôm nay, e là... .”
“Cái gì!” Giọng kinh ngạc của Hội trưởng Lã truyền đến từ đầu dây bên . Ba Hạ nghĩ, ông đặt quá nhiều kỳ vọng Hạ Dư Huy, bây giờ chắc chắn há hốc mồm nhỉ.
Thực tối qua khi xảy chuyện đó, Hạ Dư Huy chắc chắn coi là an . Dù Hạ Dư Huy cũng đại diện cho Z quốc tham gia thi đấu, nếu thực sự xảy chuyện gì, thì kẻ màn tối qua sẽ đối đầu với cả Z quốc. Không ai ngu ngốc đến mức độ , trừ khi thế lực của thể đối đầu với một quốc gia, nhưng nếu thực sự như , cũng thể vì một giải thưởng lớn ICPC mà đẩy tình cảnh nguy hiểm như thế.
Mặc dù nghĩ như chút khoa trương, nhưng dù Hạ Dư Huy cũng đại diện cho Z quốc, với năng lực hiện tại của Hạ Dư Huy, chừng giải quán quân ICPC sẽ rơi tay . Vậy thì, đến lúc đó, sẽ giành một vinh quang cho Z quốc, mà Hạ Dư Huy , cũng sẽ là một niềm tự hào của Z quốc.
Cho nên bất luận thế nào, cho dù chuyện hôm qua thực sự là một “tai nạn”. Vậy thì hôm nay, cũng nhất định sẽ xảy bất kỳ t.a.i n.ạ.n nào nữa.
“Tai nạn” hôm qua thể khiến Hạ Dư Huy thương, thể khiến Hạ Dư Huy vì t.a.i n.ạ.n thương mà thể tham gia thi đấu. tiền đề là thực sự thương trong tình huống đó. Mà bây giờ, , thì loại t.a.i n.ạ.n , cũng sẽ thể xảy nữa. Bởi vì t.a.i n.ạ.n nhiều quá, sẽ trở thành do con làm .
cho dù là còn nguy hiểm, Hạ Dư Huy cũng định . Chuyện chỉ ông nghĩ đến, Hạ Dư Huy và Cao Chí Bác chắc chắn cũng rõ. Cho nên trong điều kiện bọn họ đều hiểu rõ, vẫn lựa chọn từ bỏ, Ba Hạ cũng chẳng còn cách nào.
Ông ngay từ đầu, chỉ hy vọng Hạ Dư Huy vui vẻ mà thôi. Cho nên giải thưởng lớn ICPC, đối với ông mà , Hạ Dư Huy vui vẻ, chính là . Không vui vẻ, cho dù nó thể trở thành vinh dự quốc gia, ông cũng thèm.
Hội trưởng Lã sẽ lập tức xe tới, Ba Hạ ông chắc chắn cam tâm, đành địa chỉ cho ông , để ông tự tới. Vừa cúp điện thoại, bác sĩ và y tá đến. Ba Hạ lập tức theo .
Bác sĩ phẫu thuật chính hỏi tình hình sức khỏe của Cao Chí Bác, xem xét trạng thái tinh thần của , đó dặn dò một điều cần chú ý, rời .
Bác sĩ , viên cảnh sát canh bọn họ cả đêm qua liền , viên cảnh sát là con lai Z quốc và H quốc, cho nên một tràng tiếng Z lưu loát.
Nhìn Cao Chí Bác và Ba Hạ bọn họ, tự giới thiệu : “Chào , là cảnh sát Lake, cũng thể gọi là cảnh sát Thẩm. Bởi vì là Z quốc, cho nên tên Z quốc của theo họ bà .”
Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy với : “Chào , cảnh sát Thẩm, là Cao Chí Bác, là Hạ Dư Huy, vui quen .”
Cảnh sát Thẩm , khuôn mặt yếu ớt của Cao Chí Bác áy náy : “Xin , bây giờ cơ thể khó chịu, nhưng đây là việc công, mong các phối hợp. Như mới thể nhanh chóng bắt nghi phạm, trừng trị theo pháp luật.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng: “Anh cứ hỏi.”
Cảnh sát Thẩm lập tức thu biểu cảm mặt, trở nên nghiêm túc, Cao Chí Bác hỏi nguyên do và khởi đầu sự việc. Cao Chí Bác kể chuyện khi gặp Lake một lượt, cũng kể sơ qua hiện trường công trường bỏ hoang hôm qua một lượt, đó mới : “Tôi chuyện là tai nạn, là cố ý làm . , chúng đại diện Z quốc đến quý quốc tham gia thi đấu, mà may gặp chuyện , nếu quý quốc đưa chút thành ý đối với việc . E là sẽ ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị giữa hai nước.”
Cảnh sát Thẩm tối qua tìm hiểu một thông tin về quá trình sự việc , cũng phận của Hạ Dư Huy là đại diện Z quốc đến H quốc tham gia cuộc thi piano ICPC. Hơn nữa thành tích của còn khá , hôm nay sẽ tham gia chung kết. Chưa đến việc thể thực sự thuận lợi đoạt giải , chỉ là đại diện Z quốc đến H quốc bọn họ, khiến chuyện trở nên tế nhị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-212-phai-nghe-loi.html.]
Nếu đoạt giải, xảy chút chuyện ở H quốc, cũng chỉ thể trách là do H quốc bọn họ quản lý kém khiến thương, là chuyện nhỏ. nếu thể đoạt giải, thì khả năng biến thành do H quốc bọn họ quản lý kém, mà khiến Z quốc mất một vinh quang. Vậy thì đây sẽ trở thành chuyện lớn của hai nước. Hơn nữa chuyện hôm qua là t.a.i n.ạ.n thì còn đỡ, nhưng nếu là do con làm , thì sẽ trở thành chuyện giữa ba nước . Dù xảy chuyện ở H quốc, bọn họ mối quan hệ thể chối bỏ. Cho nên chuyện thể lớn thể nhỏ, thể nặng thể nhẹ, phức tạp.
Mà bây giờ, Cao Chí Bác như , cảnh sát Thẩm cũng trả lời thế nào, đành đáp . Sau đó hỏi thêm vài câu, chạy trối c.h.ế.t. Anh chẳng qua chỉ là một cảnh sát nhỏ. Quan hệ hữu nghị giữa hai nước gì đó, thật sự hiểu . Vẫn là giao loại chuyện tốn tế bào não cho đội trưởng đại nhân .
Cảnh sát Thẩm , Cao Chí Bác còn kịp thở phào, Hội trưởng Lã đến.
Nhìn thấy Cao Chí Bác giường, vẻ mặt kinh ngạc: “Chuyện là đây?”
Cao Chí Bác chuyện nữa, Ba Hạ liền đóng vai máy ghi âm, lặp những lời Cao Chí Bác với cảnh sát Thẩm một lượt, đó Hội trưởng Lã đang thịnh nộ, gì nữa.
Hội trưởng Lã tức đến mức cả run rẩy: “Sao chuyện như xảy , đám đó cũng quá vô pháp vô thiên , dám làm loại chuyện , quá đáng! Quá đáng lắm! Dương Dương, tay con thương thế nào? Còn thể... tham gia thi đấu ?” Cao Chí Bác sa sầm mặt, rũ mắt, đang nghĩ gì.
Hạ Dư Huy sờ mặt Cao Chí Bác, ngay cả đầu cũng ngẩng lên một cái : “Không thể tham gia thi đấu, cho dù , cũng thể lấy hạng nhất.”
Hội trưởng Lã lập tức như già vài tuổi, Hạ Dư Huy, vẻ mặt đầy thất vọng.
Thành tích hôm qua của Hạ Dư Huy chính là đầu trường, chuyện truyền đến tai ít trong nước, ít đều cổ vũ động viên cho . Hội trưởng Hiệp hội Âm nhạc Quốc gia thậm chí hôm qua còn đích gọi điện cho , hỏi tình hình hiện tại của Hạ Dư Huy thế nào, bảo cố gắng lên, tranh thủ mang vinh quang về cho đất nước. Mà bây giờ chuyện xảy , sẽ khiến bao nhiêu đau lòng thất vọng đây. Đó chính là cuộc thi ICPC, cuộc thi ICPC năm năm một . Cuộc thi ICPC mà bao nhiêu mơ ước. Cứ thế lãng phí cơ hội một cách vô ích, còn là cách chỉ còn một bước là đến chức vô địch. Là bạn, bạn cam tâm ?
Hội trưởng Lã tức đến mức gầm lên, chỉ Hạ Dư Huy cam tâm, ông cũng cam tâm. Lập tức cầm điện thoại gọi cho Hội trưởng Hiệp hội Âm nhạc Quốc gia gọi cho ông hôm qua. Kể sự việc một lượt, đồng thời nghiêm túc , chuyện chắc chắn là cố ý làm . Hội trưởng Hiệp hội Âm nhạc Quốc gia im lặng giây lát, với Hội trưởng Lã rằng, chuyện ông sẽ tìm điều tra, nếu Hạ Dư Huy thương , chức vô địch cuộc thi ICPC cũng coi như vô duyên với Z quốc bọn họ. Bảo Hạ Dư Huy dưỡng thương cho , viện phí, quốc gia sẽ thanh toán.
Hội trưởng Lã cũng sự thất vọng của đối phương, nhưng thất vọng nữa thì làm gì, chuyện xảy , cuộc thi thể vì bọn họ mà dừng . Cho nên ICPC , vẫn cứ vô duyên với bọn họ.
Hội trưởng Lã với Ba Hạ ông truyền chuyện về trong nước, hy vọng thể khiến bọn họ coi trọng, để cảnh sát nhanh chóng tìm kẻ màn, cũng coi như trả cho Hạ Dư Huy một sự công bằng. Bảo Hạ Dư Huy nghỉ ngơi cho , ông sang phía cảnh sát xem tiến độ hiện tại thế nào, thuận tiện ngóng tin tức.
Hội trưởng Lã , Cao Chí Bác đột nhiên lên tiếng, giọng chút khô khốc gọi Hạ Dư Huy: “Bảo bối.”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, rũ mắt sờ mặt Cao Chí Bác, khẽ : “Em hối hận , mà, ai quan trọng hơn .”
Cao Chí Bác nắm lấy tay Hạ Dư Huy đưa lên miệng hôn: “Xin .” Không bảo vệ cho em.
Khóe miệng Hạ Dư Huy nhếch lên một nụ , trong mắt tràn đầy dịu dàng: “Anh với em, vĩnh viễn với em. Những thứ đó em đều quan tâm, thật đấy. Em chỉ cần , chỉ cần thôi.”
Cao Chí Bác ừ một tiếng, nắm tay Hạ Dư Huy áp lên môi , hồi lâu .
Bầu khí trong phòng bệnh chút trầm lắng, Ba Hạ lấy t.h.u.ố.c mỡ với Hạ Dư Huy: “Dương Dương, t.h.u.ố.c bác sĩ bôi ngày ba , hai ngày là tiêu sưng . Con làm ba làm?”
Hạ Dư Huy nhận lấy t.h.u.ố.c trong tay Ba Hạ: “Để con làm cho, ba nghỉ ngơi một lát ạ.”
Ba Hạ ừ một tiếng, chuẩn rời khỏi phòng bệnh chút áp lực .
Cao Chí Bác gọi ông : “Ba. Thuốc của con khoan hãy bôi, ba đưa Dương Dương t.h.u.ố.c tay cho em .”
Hạ Dư Huy cầm t.h.u.ố.c mỡ : “Bôi cho xong cũng như .”
Cao Chí Bác nhíu mày: “Em , chỗ của bôi lúc nào cũng ngại.”
Hạ Dư Huy để ý đến , nặn t.h.u.ố.c mỡ, vén chăn lên bôi t.h.u.ố.c lên vết thương Cao Chí Bác, hôm qua y tá giúp bôi một , đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn còn sưng đỏ.
Ba Hạ thấy Hạ Dư Huy dường như tức giận, vội vàng : “Chí Bác , con để Dương Dương bôi t.h.u.ố.c cho con , xong ba sẽ đưa nó thuốc. Ba ngoài hút điếu t.h.u.ố.c .”
Ba Hạ , Cao Chí Bác Hạ Dư Huy, gọi: “Bảo bối?”
Hạ Dư Huy ừ một tiếng, tiếp tục động tác tay, nhưng Cao Chí Bác lấy một cái.
Cao Chí Bác gọi: “Bảo bối?”
Hạ Dư Huy vẫn ừ một tiếng, khi bôi xong nửa cho Cao Chí Bác, cởi chiếc quần mà sáng nay khó khăn lắm mới mặc cho Cao Chí Bác.
Có một vết thương kéo dài đến tận mặt trong đùi, hơn nữa còn là chỗ bẹn đùi. Hạ Dư Huy đành ghé cả đầu bôi t.h.u.ố.c cho .
Cao Chí Bác cảm nhận thở giữa hai chân, nghiêng cổ cả cái đầu Hạ Dư Huy sắp chôn trong đùi , bàn tay bôi t.h.u.ố.c nhẹ nhàng như đang vuốt ve trêu chọc . Toàn lập tức nóng ran, thở cũng nặng nề hơn một chút.
Mặt đùi Cao Chí Bác cũng thương, Hạ Dư Huy ngẩng đầu lên liền thấy Cao Chí Bác với ánh mắt đầy d.ụ.c vọng. Mặt cảm xúc đỡ cẩn thận nghiêng , bôi phía cho .
Kết quả chân Cao Chí Bác lật qua, liền lộ “Tiểu Chí Bác” đang tinh thần phấn chấn. Hạ Dư Huy cuối cùng vẫn nhịn , tai đỏ bừng lên. Thầm nghĩ đều là lúc nào , còn tinh thần như .
Cao Chí Bác bất lực Hạ Dư Huy, cũng , nhưng nãy lúc Hạ Dư Huy bôi t.h.u.ố.c cho , tình cảnh đó. Bạn xem nếu phản ứng, thì mới gọi là kỳ lạ .
Giọng khàn khàn gọi: “Bảo bối.”
Hạ Dư Huy chằm chằm “Tiểu Chí Bác”, liếc “Đại Chí Bác”, hừ một tiếng thèm để ý đến . Mắt thẳng bôi t.h.u.ố.c lên vết thương đùi Cao Chí Bác, coi cái thứ một cột chống trời tồn tại.
Cao Chí Bác cúi đầu Hạ Dư Huy bôi a bôi, động a động đùi . Sâu sắc cảm thấy, lời vợ nhỏ, thịt ăn. Câu đúng đắn bao nhiêu a...