Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 196: Tìm Mẹ Kế

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:41:17
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy cả đêm trăn trở về một vấn đề: nên để Hạ ba ba cưới thêm nữa, tìm cho một kế .

Cao Chí Bác trả lời trực tiếp vấn đề , chỉ thể ôm lấy , im lặng.

Cuối cùng Hạ Dư Huy suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc cũng đưa quyết định.

Cậu thể ích kỷ để Hạ ba ba sống cô độc nửa đời còn như . Cho nên quyết định, nhân lúc Hạ ba ba còn trẻ, hãy để ông tìm một khác để cùng hết quãng đời còn .

Sau khi chuyện với Cao Chí Bác, Cao Chí Bác bảo về nhà bàn bạc với Hạ ba ba xem ý ông thế nào.

Hạ Dư Huy gật đầu đồng ý, mặc dù trong lòng nghĩ đến việc bên cạnh ba sẽ phụ nữ khác, Hạ Dư Huy tuy vui, nhưng so với hạnh phúc nửa đời của Hạ ba ba, vẫn thể nhẫn nhịn .

Vừa quyết định xong chuyện , Hạ Dư Huy liền gọi điện cho Hạ ba ba, bảo ông thứ Bảy sắp xếp thời gian về nhà ăn cơm.

Hạ ba ba đương nhiên là lập tức đồng ý, con trai khó khăn lắm mới gọi ông về ăn cơm, ông kiểu gì cũng .

Sau khi gọi điện cho Hạ ba ba, Hạ Dư Huy bắt đầu đắn đo, mở lời với Hạ ba ba thế nào. Chẳng lẽ trực tiếp với ông: “Ba, ba tìm cho con một kế .” Như liệu khiến Hạ ba ba cảm thấy đang ghét bỏ ông ?

Nghĩ mất hai ba ngày vẫn nghĩ cách chuyện với Hạ ba ba. Đến mức tối thứ Sáu khi về nhà họ Cao, lông mày Hạ Dư Huy vẫn còn nhíu .

Tiểu An An thấy Hạ Dư Huy liền bò tới đòi bế, Hạ Dư Huy lơ đãng bế bé lên, trêu đùa bé như khi.

Tiểu An An tự nhiên chịu, nhảy tưng tưng trong lòng Hạ Dư Huy, hy vọng thu hút sự chú ý của ai đó. Kết quả Hạ Dư Huy để ý đến bé, tức đến mức bé vươn tay giật tóc Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy gỡ cái vuốt nhỏ đầy thịt của bé , đặt lên môi khẽ c.ắ.n một cái.

Tiểu An An khanh khách ngừng, nước miếng trong miệng đều chảy ngoài.

Hạ Dư Huy đành lấy yếm n.g.ự.c bé lau miệng cho bé.

Cao nãi nãi ở bên cạnh cầm đồ chơi trêu chọc tiểu An An, tiểu An An đầu vươn tay chộp lấy.

Hạ Dư Huy thuận thế đặt tiểu An An lòng Cao nãi nãi, dậy lên lầu. Cao Chí Bác vội vàng theo.

Cao nãi nãi lập tức lên tiếng gọi: “Bác nhi, cháu đợi chút, nãi nãi chuyện với cháu.”

Cao Chí Bác bất lực, đành cạnh Cao nãi nãi, hỏi: “Có chuyện gì nãi nãi?”

Cao nãi nãi thấy bóng lưng Hạ Dư Huy biến mất ở cầu thang, lập tức hỏi Cao Chí Bác: “Dương Dương nó làm ?”

Cao Chí Bác thở dài: “Không ạ.”

Cao nãi nãi đang bế tiểu An An tiện tay, đành dùng chân đá chân Cao Chí Bác một cái : “Cháu thật sự tưởng nãi nãi già , mắt mũi còn tinh tường nữa hả.”

Tiểu An An thấy Cao Chí Bác đánh, lập tức vui vẻ, cầm đồ chơi trong tay ném về phía Cao Chí Bác, khanh khách.

Cao Chí Bác lườm bé một cái, bất lực với Cao nãi nãi: “Thật sự chuyện gì mà nãi nãi.”

Cao nãi nãi đá Cao Chí Bác một cái nữa : “Mau , chuyện gì, cháu bắt nạt cháu dâu của !”

Tiểu An An thấy Cao Chí Bác đánh, khỏi là vui đến mức nào.

Cao Chí Bác chẳng buồn để ý đến bé, giải thích với Cao nãi nãi: “Thật sự chuyện gì mà nãi nãi yêu của cháu ơi, cháu làm nỡ bắt nạt em chứ, bà còn .”

Cao nãi nãi đương nhiên cũng tin Cao Chí Bác thể bắt nạt Hạ Dư Huy, nhưng miệng vẫn : “Ta làm chứ, vạn nhất ngày cháu nổi khùng lên bắt nạt cháu dâu thì .”

Mặt Cao Chí Bác đen , thật khâm phục trí tưởng tượng của nãi nãi nhà .

Cao nãi nãi phớt lờ vẻ mặt của Cao Chí Bác, tiếp tục : “Dương Dương nó rốt cuộc làm ? Cứ như mất hồn .”

Cao Chí Bác : “Ngày mai bà sẽ thôi ạ.”

Nói xong liền dậy lên lầu.

Cao nãi nãi chằm chằm bóng lưng Cao Chí Bác, thầm tính toán xem xác suất Cao Chí Bác nổi khùng là bao nhiêu.

Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy máy tính, cũng đang nghĩ gì, tiến gần hôn lên tai : “Vẫn nghĩ ?”

Hạ Dư Huy ừ một tiếng, cơ thể ngả , tựa lòng Cao Chí Bác : “Em mở lời thế nào, cứ cảm thấy nếu em mở lời thì với . nếu em mở lời, em thấy với ba. Anh, xem em làm bây giờ?”

Cao Chí Bác ôm lấy Hạ Dư Huy: “Chuyện gì đến cũng đến, nếu em quyết định thì đừng sợ. Dù là chuyện gì cũng sẽ ủng hộ em. Anh tin rằng cũng giống như bảo bối , cũng yêu ba như thế. Cho nên chắc chắn cũng ba sống cô độc nửa đời còn .”

Hạ Dư Huy đầu Cao Chí Bác, nghiêm túc hỏi: “Thật ? Mẹ sẽ trách em chứ?”

Cao Chí Bác âu yếm xoa đầu Hạ Dư Huy: “Tất nhiên là , thương em còn kịp, thể trách em chứ. Nếu trách thì cũng là trách thôi. Bảo bối cần lo lắng.”

Hạ Dư Huy nhíu mày: “Tại trách ?”

Cao Chí Bác mỉm , cúi đầu hôn lên môi Hạ Dư Huy, trả lời câu hỏi .

Sáng sớm hôm , Hạ ba ba sang , thực tối qua ông về nhưng vì quá muộn nên sang đây làm phiền. Sáng sớm nay ông chạy sang để gặp đứa con trai bảo bối của .

Cao ba ba hiện tại cũng cơ bản cố định hai ngày thứ Bảy và Chủ nhật ở nhà với vợ con và Cao nãi nãi. Thấy Hạ ba ba sang, ông vội vàng mời ông .

Hạ ba ba đương nhiên sẽ khách sáo, tới cạnh Cao ba ba.

Cao ba ba đang báo, tiểu An An bò đùi ông ngoan ngoãn nhúc nhích, thấy Hạ ba ba liền lập tức rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-196-tim-me-ke.html.]

Hạ ba ba bế tiểu An An lên, ôm lòng .

Không vì quan hệ với Hạ Dư Huy mà tiểu An An thích Hạ ba ba, còn thích hơn cả ba ruột của .

Thấy Hạ ba ba là bé vui mừng hớn hở chui lòng ông, Hạ ba ba cũng chiều bé, đỡ lưng bé để bé nhún nhảy n.g.ự.c , vui đến mức nhảy tưng tưng.

Cao ba ba liếc tiểu An An còn quy quy củ củ đùi , giờ Hạ ba ba nhảy nhót ngừng, với Hạ ba ba: “Chỉ ông với Dương Dương là chiều nó thôi.”

Hạ ba ba dỗ dành tiểu An An : “Đây cũng là con trai mà, đương nhiên chiều chứ.”

Cao ba ba bất lực mỉm lắc đầu, đứa trẻ tinh ranh lắm, ai chiều là mặt dày quậy phá ngay.

Cao má má làm xong bữa sáng, bày bàn, gọi mau ăn, bà lên lầu gõ cửa phòng bọn Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy thực dậy từ lâu, chỉ là Hạ Dư Huy lười chịu dậy, cũng là vì khó khăn lắm mới nghỉ là vì lý do Hạ ba ba đang ở lầu. Tóm cứ giường, nhúc nhích.

Cao má má gõ cửa bảo bọn họ mau dậy rửa mặt xuống ăn sáng. Cao Chí Bác đáp lời, nhưng vẫn tác dụng gì.

Hạ Dư Huy cũng động đậy, ôm eo Cao Chí Bác, đầu gối lên n.g.ự.c .

Cao Chí Bác cứ thế ôm lấy , xoa tóc .

Một lát , Hạ Dư Huy bỗng bật dậy, mặt mang vẻ quyết tâm như sắp chiến trường, phòng tắm rửa mặt. Cao Chí Bác lắc đầu, thực Hạ Dư Huy vẫn Hạ ba ba ở bên khác, cảm thấy nếu Hạ ba ba làm là phản bội .

bây giờ còn nữa, nếu Hạ ba ba ở bên khác, nửa đời còn của ông sẽ sống trong cô đơn và buồn chán, thì sẽ buồn bao.

Xuống lầu thấy Hạ ba ba, vẻ mặt Hạ Dư Huy đầy vẻ gượng gạo.

Hạ ba ba thấy biểu cảm đúng của Hạ Dư Huy, nhíu mày lo lắng hỏi: “Dương Dương, thế con?”

Cao má má và Cao ba ba cũng đầy vẻ lo lắng.

Cao má má vội vàng tiến lên hỏi: “Dương Dương, trong khỏe con?”

Hạ Dư Huy bàn lắc đầu, Hạ ba ba hai cái cúi đầu xuống.

Hạ ba ba Hạ Dư Huy, đầy vẻ sốt ruột, chuyện đây? Ông sang Cao Chí Bác, dậy hiệu bằng ánh mắt.

Cao Chí Bác bất lực theo.

Hạ ba ba Cao Chí Bác sốt sắng hỏi: “Bác nhi, Dương Dương nó làm ?”

Cao Chí Bác giải thích với Hạ ba ba thế nào, chỉ : “Em chuyện với chú, đang nghĩ cách mở lời với chú thế nào thôi ạ.”

Hạ ba ba ngẩn , chuyện gì mà thần bí đắn đo thế . Mấy ngày gọi điện bảo về ăn cơm, chuyện gì chứ.

Liếc Hạ Dư Huy đang lơ đãng cúi đầu ăn cơm bàn, mắt Hạ ba ba sáng lên, Cao Chí Bác hỏi: “Dương Dương nó bạn gái hả?”

Lông mày Cao Chí Bác giật giật, đột nhiên nhớ tới Mai Ánh Tuyết. Mặt đen : “Không ạ.”

Không ? Hạ ba ba Hạ Dư Huy tiếp tục hỏi: “Ở trường bắt nạt ?” Nghĩ thấy thể nào, Cao Chí Bác còn ở trường mà, những chuyện thể xảy .

“Thi đỗ?” nghĩ cũng đúng, Cao Chí Bác là "gia sư di động" ở đó, thể nào đỗ . Hạ ba ba đột nhiên sang Cao Chí Bác, nhíu mày hỏi: “Hai đứa cãi ?”

Cao Chí Bác lắc đầu: “Ba Hạ, ba đừng nghĩ lung tung nữa, con và Dương Dương vẫn lắm.”

Hạ ba ba cuống lên: “Vậy rốt cuộc là làm chứ.”

Cao Chí Bác : “Ba cũng đừng vội, thực cũng chuyện gì lớn , chuyện con tiện mở lời, để Dương Dương tự với ba. Ba cứ đợi em , đợi em nghĩ thông suốt sẽ với ba thôi.”

Hạ ba ba sốt ruột vô cùng, nhưng Cao Chí Bác ông cũng chẳng cách nào. Tính tình hai em tuy khác một trời một vực, nhưng duy nhất một điểm giống , đó là bướng! Đều bướng cả!

Cao Chí Bác nếu điều gì thì dù cạy miệng , cũng tiết lộ nửa lời.

Hạ Dư Huy cũng , nếu thì ai cũng chẳng làm gì .

Hạ ba ba bất lực, đành tới cạnh Hạ Dư Huy.

Cao má má nháy mắt với Cao Chí Bác, Cao Chí Bác đáp bằng một biểu cảm "con cũng vô năng vi lực".

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao má má chằm chằm Hạ Dư Huy, đầy vẻ lo lắng.

Cao ba ba Hạ Dư Huy, hỏi: “Dương Dương, gặp chuyện gì con?”

Hạ Dư Huy ngẩng đầu lên Cao ba ba, Hạ ba ba đang đầy lo lắng, đột nhiên nhớ tới bộ phim xem hôm đó, vành mắt bỗng đỏ lên.

Hạ ba ba lập tức cuống quýt, tiến lên ôm Hạ Dư Huy lòng hỏi: “Sao thế , chuyện gì thì với ba, đừng nhịn trong lòng, nhé.”

Cao má má cũng cuống lên, Hạ Dư Huy : “Bảo bối, con làm ? Có con bắt nạt con , đừng sợ, con với , đòi công bằng cho con!”

Cao ba ba cũng liếc Cao Chí Bác một cái, ánh mắt đó chút trách móc.

Cao nãi nãi trực tiếp phóng "nhãn đao" về phía Cao Chí Bác , nếu nhãn đao thực thể, Cao Chí Bác chắc gọt mất một lớp da. Cao Chí Bác một bên đầy vô tội, vành mắt đỏ hoe của Hạ Dư Huy mà trong lòng xót xa vô cùng.

Hạ Dư Huy tựa lòng Hạ ba ba, trong đầu ngừng hiện tình tiết bộ phim hôm đó, càng nghĩ càng sợ, cuối cùng nghẹn ngào thốt một câu: “Ba, ba tìm cho con một kế .”

Lời Hạ Dư Huy dứt, cả căn phòng trong nháy mắt, lặng ngắt như tờ...

Loading...