Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 188: Cuối Cùng Cũng Về Nhà
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:17
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi về đến nhà, Cao má má và Cao nãi nãi thấy bọn Cao Chí Bác liền lập tức đón lấy.
Cao Chí Bác liếc Cao má má, Cao nãi nãi và tiểu An An đều đang vây quanh Hạ Dư Huy, liền kéo vali cùng Hạ Dư Huy chuẩn lên lầu tắm rửa quần áo.
Tiểu An An ôm chân Hạ Dư Huy, khanh khách.
Tiểu An An hiện tại lớn hơn ít, mập mạp trắng trẻo, tay chân từng khúc một như ngó sen, vô cùng đáng yêu. Đôi mắt to đen láy, khi bạn sẽ lập tức khiến tim bạn mềm nhũn .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hạ Dư Huy vội vàng bế bé lên, hôn mạnh một cái cái má phúng phính, nửa tháng gặp, thật sự chút nhớ nhung.
Tiểu An An hớn hở với Hạ Dư Huy, tay chân múa may ngớt. Nước miếng chảy ròng ròng đầy cằm, hưng phấn ghé sát mặt Hạ Dư Huy.
Cao Chí Bác vội vàng ngăn , dùng cả bàn tay bao trọn lấy khuôn mặt nhỏ của tiểu An An, cảm nhận rõ ràng sự ẩm ướt trong lòng bàn tay. Muốn bôi đống nước miếng đó lên mặt vợ , mơ !
Tiểu An An bàn tay lớn đột nhiên xuất hiện mặt, vui vung cái vuốt nhỏ định gạt . Kết quả thấy mặt là Cao Chí Bác, cái miệng nhỏ bĩu , mắt thấy sắp đến nơi. Hạ Dư Huy vội vàng ôm lấy bắt đầu dỗ dành.
Nhìn thấy Hạ Dư Huy đen ít, Cao má má xót xa vô cùng, chỉ tay Cao Chí Bác hỏi chăm sóc cho .
Cao Chí Bác bất lực Cao má má một cái, cái tên "chủ nợ" về tranh vợ với , trực tiếp bế tiểu An An từ tay Hạ Dư Huy nhét lòng Cao má má, kéo vali cùng Hạ Dư Huy lên lầu.
Tiểu An An còn kịp phản ứng thì thấy mặt đổi khác, đôi mắt đen láy ngừng đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Hạ Dư Huy. Thấy lên lầu, bé ê ê a a vươn tay quấy .
Cao má má vỗ vỗ m.ô.n.g bé bảo im lặng một chút, gọi với theo bọn Hạ Dư Huy: “Tắm xong nhanh xuống ăn cơm, làm cho các con bao nhiêu món ngon đây .”
Hạ Dư Huy đầu đáp: “Con .”
Cao má má híp mắt Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy lên lầu, mỗi Hạ Dư Huy gọi bà là , đều khiến bà vui vẻ lâu. Nhìn tiểu An An vẫn đang quấy , Cao má má dỗ bé: “Bảo bối, gọi .”
Tiểu An An ê ê a a đang gì, vung cái vuốt nhỏ vỗ mặt Cao má má, nước miếng thuận theo khóe miệng chảy xuống.
Cao má má lấy yếm lau sạch cho bé, nhéo cái má nhỏ: “Đồ thỏ con, chẳng lời gì cả.”
Tiểu An An vẫn ê ê a a vung vẩy tay chân đ.á.n.h loạn xạ, Cao má má vội vàng đặt bé xuống đất. Nhìn bé bò về phía cầu thang, trong lòng thầm nghĩ nhà họ Cao ai cũng thích Hạ Dư Huy thế nhỉ. nhớ đến lúc Hạ Dư Huy gọi , bà liền vui vẻ bếp bận rộn.
Tiểu An An đạp đôi chân ngắn bò đất, bò đến chân cầu thang, mới nhấc chân lên ngã chổng vó. Cao nãi nãi hì hì bế bé lên, trêu: “Cháu tranh với cháu , nhóc con gan to gớm nhỉ.”
Tiểu An An vùng vẫy, Cao nãi nãi ê ê a a chuyện, đang phản bác lời bà . tiếc, ai hiểu ngôn ngữ tự chế của bé.
Vào đến phòng, Cao Chí Bác xả nước, Hạ Dư Huy lấy quần áo.
Ở bãi tập hơn nửa tháng, tắm rửa cứ như đ.á.n.h trận, căn bản tắm t.ử tế nào.
Hạ Dư Huy từ nhỏ quen ngâm bồn, tuy đến mức ngày nào cũng ngâm, nhưng nhiều nhất là ba ngày ngâm một . Nửa tháng nay ngâm bồn t.ử tế, thật sự là nhịn đến phát bực .
Cao Chí Bác nhỏ một ít tinh dầu bồn tắm, đó mới để Hạ Dư Huy ngâm. Đương nhiên, cũng cởi quần áo ngâm cùng Hạ Dư Huy.
Hai trong bồn tắm, Hạ Dư Huy tựa Cao Chí Bác, nhắm mắt tận hưởng cảm giác nước ấm bao bọc lấy cơ thể.
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, cúi đầu nghiêng khuôn mặt , so với phần cơ thể quần áo che chắn phơi nắng thì đúng là đen nhiều. mặt nạ của Cao má má hiệu quả, để da Hạ Dư Huy tổn thương, còn tác dụng làm trắng nhất định.
Nắm lấy tay Hạ Dư Huy tỉ mỉ quan sát, trắng hơn tay nhiều. Cao Chí Bác đây vốn trắng, trong đợt quân huấn nắng hun thành màu lúa mạch, khiến ít thầm ghen tị. Người khác phơi nắng là đen thui, phơi nắng cái màu thế .
Tuy nhiên, màu da mặt và cơ thể khớp lắm, da vì quần áo che chắn nên vẫn giữ màu cũ, Cao Chí Bác thầm tính toán, tìm lúc nào đó phơi cho đều màu mới .
Đang nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên cảm thấy Hạ Dư Huy cẩn thận cử động, dậy xoay , bò lên Cao Chí Bác, ôm lấy cổ .
Cao Chí Bác thuận thế ôm lấy eo Hạ Dư Huy, mắt mở một khe nhỏ hỏi: “Sao thế?”
Hạ Dư Huy chằm chằm Cao Chí Bác, nửa tháng nay bên cạnh vô đôi mắt , khiến cùng Cao Chí Bác mật một chút cũng . Lần nào cũng là lén lút hôn một cái tách , cứ như ăn trộm , khiến uất ức.
Bây giờ rời xa những ánh mắt đó, Hạ Dư Huy tự nhiên nhịn hôn Cao Chí Bác.
Ghé sát hôn lên khóe miệng Cao Chí Bác, thấy Cao Chí Bác vẫn lim dim mắt, hai tay vuốt ve lưng , vẻ mặt đầy hưởng thụ.
Sự vuốt ve lưng giống như lời khuyến khích khiến Hạ Dư Huy càng thêm táo bạo, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ môi Cao Chí Bác, luồn trong khoang miệng hé mở, cảm nhận hương vị của .
Hôn một hồi, Hạ Dư Huy cảm thấy cả như một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy ngày càng mãnh liệt.
Thở hổn hển buông Cao Chí Bác , đang nheo mắt , ánh mắt sâu thấy đáy như nuốt chửng bụng. Thân nhiệt Cao Chí Bác cũng dần tăng cao, Hạ Dư Huy vươn tay sờ lên cơ thể , cảm nhận những khối cơ bắp săn chắc hơn ít, đột nhiên nghiêng đầu, khóe miệng nở một nụ tà mị. Cậu lên đùi Cao Chí Bác, để cơ thể hai dán chặt một kẽ hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-188-cuoi-cung-cung-ve-nha.html.]
Hạ Dư Huy ôm cổ Cao Chí Bác, khẽ cọ xát, vươn đầu lưỡi l.i.ế.m liếm vành tai , giọng đầy mê hoặc gọi: “Anh ơi...”
Cao Chí Bác chỉ cảm thấy một luồng điện chạy khắp , tê tê dại dại, ngứa ngáy đến phát điên.
Tay ôm Hạ Dư Huy bỗng siết chặt, đầu ngậm lấy vành tai hỏi: “Bảo bối, em đang làm gì ?”
Hạ Dư Huy ôm cổ Cao Chí Bác, cúi đầu l.i.ế.m liếm: “Em đang... quyến rũ mà.” Nói xong còn sợ c.h.ế.t mà l.i.ế.m thêm một cái.
Hạ Dư Huy nhấn mạnh hai chữ “ ơi” vô cùng dụ hoặc, mỗi Cao Chí Bác gọi như đều sẽ cảm giác đặc biệt. Nhất là trong chuyện t.ì.n.h d.ụ.c , chỉ cần gọi , chắc chắn sẽ chịu nổi.
Quả nhiên, đáp là việc Cao Chí Bác kéo đầu lên, mãnh liệt hôn xuống. Bàn tay lớn bắt đầu châm lửa khắp nơi , xoa nắn. Hạ Dư Huy lim dim mắt cảm nhận, thoải mái khó chịu.
Trận tắm đương nhiên là lâu, đợi đến lúc Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy xuống lầu, Cao má má dùng ánh mắt như lăng trì Cao Chí Bác đến nơi.
Cao Chí Bác mặt cảm xúc, chọn cách phớt lờ.
Tiểu An An thấy Hạ Dư Huy liền lập tức bò về phía . Hạ Dư Huy bế bé lên đặt đùi, dạy bé .
Tiểu An An hì hì nhảy tưng tưng, ngừng nhún nhảy đùi Hạ Dư Huy. Vui đến mức nước miếng nhỏ cả lên quần Hạ Dư Huy.
Cao Chí Bác bên cạnh với vẻ mặt đầy ghét bỏ.
nể tình tâm trạng đang , thèm chấp cái tên "chủ nợ" nữa.
Lúc ăn cơm, tiểu An An nhất quyết đòi ở Hạ Dư Huy, ai đến bế cũng . Hạ Dư Huy chiều bé, cứ để bé ở , cầm thìa đút cho bé món bột mà Cao má má đặc biệt làm riêng.
Cao Chí Bác thấy Hạ Dư Huy chỉ lo đút cho tiểu An An mà bản chẳng ăn mấy miếng, xót xa cũng vội vàng đút cho Hạ Dư Huy.
Cứ thế, Hạ Dư Huy đút cho tiểu An An, Cao Chí Bác đút cho Hạ Dư Huy. Cao má má và Cao nãi nãi ba đứa lớn nhỏ , bất lực mỉm , cúi đầu ăn cơm.
Cả buổi chiều, Cao má má và Cao nãi nãi cứ túm lấy Hạ Dư Huy hỏi chuyện trong thời gian qua, Hạ Dư Huy kể vô cùng sinh động những chuyện xảy trong quân doanh, Cao má má và Cao nãi nãi đến say sưa. Thỉnh thoảng Hạ Dư Huy kể những chuyện thú vị, hai ha ha.
Cao Chí Bác một bên bọn họ, thỉnh thoảng cũng theo.
Buổi tối Cao ba ba và Hạ ba ba về, Hạ ba ba nửa tháng gặp Hạ Dư Huy, nhớ con vô cùng, sofa nhiều chuyện với .
Hạ Dư Huy cũng nhớ Hạ ba ba, kể cho ông nhiều chuyện trong quân huấn.
Hạ ba ba con trai , xoa mặt : “Đen nhiều .”
Hạ Dư Huy gật đầu : “Anh còn đen hơn con nữa, tối nào cũng bắt con đắp mặt nạ, ba , bao nhiêu nhạo con. đến lúc mặt bọn họ nắng phơi đến tróc cả da thì hỏi xin con mặt nạ đấy, hừ, lúc làm gì , con chẳng thèm cho.”
Hạ ba ba cũng bật , vỗ đầu Hạ Dư Huy đầy cưng chiều.
Cả nhà ăn cơm xong quây quần trò chuyện thêm một lúc, đó mới ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Hạ Dư Huy trong lòng Cao Chí Bác, mãi ngủ .
Cao Chí Bác xoa lưng , để bình tĩnh .
Bên tai còn những tiếng ngáy vang trời, Hạ Dư Huy nhất thời chút quen. Cậu rúc lòng Cao Chí Bác : “Anh, buổi tối chẳng thấy nữa .”
Cao Chí Bác ừ một tiếng.
“Cũng còn lũ muỗi đáng ghét nữa.”
“Cũng còn tiếng ngáy làm mất ngủ nữa.”
“Cũng còn mùi hôi chân hun c.h.ế.t nữa.”
“Ừ.”
“Anh...”
Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên đỉnh đầu : “Sau nếu thăm, sẽ cùng em.”
Hạ Dư Huy rúc sâu lòng Cao Chí Bác thêm chút nữa, ừ một tiếng. Thực những thứ đó cũng chẳng , chỉ là mười mấy ngày qua đều ở trong môi trường như , đột nhiên đổi khiến chút hoài niệm mà thôi.
Cậu chỉ cần vòng tay của Cao Chí Bác luôn ở đó là đủ , những thứ khác, đều cần.