Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 186: Xử Lý Quách Nghĩa

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:40:15
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày đó vẫn là luyện tập Cầm nã, đủ các loại chiêu thức, khiến lượng chiêu thức đối kháng mỗi ngày cũng ngày một nhiều hơn. Thắng bại từ chỗ một chiêu phân định thắng thua lúc ban đầu, đến bây giờ mười mấy chiêu mới phân thắng bại, khiến ít cảm thấy, cứ tiếp tục thế , sắp thành cao thủ võ lâm đến nơi .

tự cho là giỏi thì cứ tự cho là giỏi, chẳng ai ngốc đến mức nghĩ rằng chút công phu mèo cào của họ thể mang biểu diễn.

Và hôm nay, còn là tự đ.á.n.h với trong đội nữa, mà là đ.á.n.h với của đội khác.

Đội thua, thể một trăm cái chống đẩy, nữ sinh giảm một nửa.

Mười hai đội, do các huấn luyện viên bốc thăm quyết định.

Vương Mân cầm mấy lá bài Tây cho các huấn luyện viên bốc, giống thì hai đội đó PK.

Đội năm của họ và đội ba là một nhóm. Mà đội ba, Quách Nghĩa.

Nữ sinh PK với nữ sinh, nam sinh PK với nam sinh. Vẫn là bốc bài Tây quyết định.

Cao Chí Bác con J bích trong tay, tự hỏi Hạ Dư Huy sẽ bốc chất và nào giống ai.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hạ Dư Huy liếc Cao Chí Bác, cho xem bài tay , là con 10 nhép. Cao Chí Bác liếc Quách Nghĩa của đội ba, , gã là mấy.

Hai vị huấn luyện viên phía , lớn tiếng hô: “2 cơ, bước !”

Sau đó hai lượt bước từ đội của , , sang một bên.

Huấn luyện viên tiếp tục hô lớn: “2 rô, bước !” Lại hai lượt bước .

Các huấn luyện viên liên tục hô và chất bài, liên tục bước từ đội của , sang một bên.

Đối thủ của Hạ Dư Huy là một trông to con cũng cao lớn, chung, tỷ lệ thắng lớn.

Còn Cao Chí Bác, ngày càng ít , liếc Quách Nghĩa vẫn đang trong hàng, khóe miệng nhếch lên một nụ , nếu như... “J bích, bước !”

Cao Chí Bác Quách Nghĩa bước từ trong hàng, trong mắt xẹt qua một tia ý vị, đây là... huấn luyện khiến hưng phấn nhất trong suốt đợt quân huấn .

Quách Nghĩa sững , với : “Chí Bác, duyên thật, .”

Cao Chí Bác đáp: “ , cũng ngờ, đông thế , hai chúng bốc trúng .” Tôi nên may mắn nhỉ, là may mắn nhỉ, là may mắn nhỉ?

Quách Nghĩa : “ , hai duyên thật, nhưng mà, lát nữa sẽ nương tay nhé!”

Cao Chí Bác mỉm , Quách Nghĩa, trong mắt mang theo ý vị : “Tôi cũng .” Sẽ nương tay.

Các đội viên đều tách , mỗi tìm thấy đối thủ của .

Vương Mân hô lớn: “Nghỉ, nghiêm! Toàn thể chuẩn !”

Tất cả lập tức căng thẳng , đối mặt với đối thủ của , suy tính xem lát nữa sẽ dùng chiêu thức nào.

“Bắt đầu!”

Cao Chí Bác nhấc chân đạp về phía Quách Nghĩa, Quách Nghĩa nghiêng né tránh, xông lên định đ.ấ.m Cao Chí Bác một cú, Cao Chí Bác nghiêng , đạp một cước bắp chân gã, Quách Nghĩa lảo đảo hai bước, vững .

Nói thật, nếu Cao Chí Bác xử lý Quách Nghĩa, cú đạp đủ khiến gã bẹp đất bò dậy nổi. , cơ hội thế , Cao Chí Bác sẽ bỏ qua ?

Ha ha... tất nhiên là thể nào.

Quách Nghĩa xoay tung một cú đá xoáy, Cao Chí Bác thuận thế nhấc chân đá tới, mặt Quách Nghĩa vặn vẹo một cái. Lùi hai bước.

Cao Chí Bác lùi hai bước, kéo giãn cách với gã. Ánh mắt liếc về phía Hạ Dư Huy, ngay từ đầu chiếm chút ưu thế, tên chắc trụ mấy chiêu sẽ Hạ Dư Huy khống chế.

Quách Nghĩa cử động chân, để cơn đau như kim châm đó dịu một chút. Sao gã cứ cảm giác, Cao Chí Bác cố tình xử lý gã . nghĩ , chắc , bình thường quan hệ của họ cũng khá , Cao Chí Bác sẽ cố tình chỉnh gã như .

Chân vẫn đau, nhưng Quách Nghĩa dám nghỉ ngơi, huấn luyện viên sang , gã đành c.ắ.n răng tiếp tục xông lên.

Lần gã học khôn , Cao Chí Bác dường như chỉ thủ chứ công, hơn nữa công phu chân của vẻ , gã sẽ chuyên tấn công phần của .

Quách Nghĩa xông lên dùng một động tác giả, quả nhiên, Cao Chí Bác định nhấc chân đá. Quách Nghĩa thầm trong lòng, lập tức đổi hướng, vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h về phía Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác ở góc độ Quách Nghĩa thấy nhếch mép lạnh, đầu nghiêng, trông vẻ như suýt soát né nắm đ.ấ.m của Quách Nghĩa, thuận tay vung quyền gạt nắm đ.ấ.m của Quách Nghĩa , lùi hai bước.

Quách Nghĩa cảm thấy cả bàn tay tê rần, đặc biệt là hổ khẩu, đau tê. Cảm giác đó khó chịu vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-186-xu-ly-quach-nghia.html.]

Cao Chí Bác liếc về phía Hạ Dư Huy, , khống chế đối phương , bây giờ đang đè đất, thở dốc kìa.

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đều là để dấu vết, nếu quá quang minh chính đại, chẳng rõ ràng là đang trêu đùa Quách Nghĩa . Nên Quách Nghĩa tự nhiên phát hiện .

Sau đó Cao Chí Bác dùng đủ cách suýt soát né tránh các chiêu thức của Quách Nghĩa, phản đòn khiến gã gần như còn chỗ nào lành lặn. Đặc biệt là cú đ.ấ.m bụng Quách Nghĩa nãy của Cao Chí Bác, càng khiến gã đau đến tối tăm mặt mũi. Hô hấp cũng chút thông.

Cao Chí Bác thực sự đ.á.n.h Quách Nghĩa một cái nào, nhưng những động tác thuận thế đ.á.n.h lên Quách Nghĩa của , nắm bắt phân lượng cực kỳ chuẩn xác, dùng xảo lực, đ.á.n.h khiến đau nhất. Dùng mấy phần lực sẽ để vết thương đối phương. Cho dù nghi ngờ , cũng kiểm tra gì. Hơn nữa Quách Nghĩa là kẻ sĩ diện, sẽ đem mấy chuyện , vì gã sẽ cảm thấy mất mặt.

Quách Nghĩa cảm thấy chỗ nào cũng đau. cụ thể là đau ở , gã cũng . Chỉ là đau, đau đến mức vô lực, mắt tối sầm.

Cao Chí Bác thấy thời gian cũng hòm hòm , dùng sức đạp một cước eo Quách Nghĩa, khiến gã ngã sấp mặt như ch.ó ăn cứt, đó lập tức dùng một chân đè gã xuống đất, khống chế chặt.

Cao Chí Bác lạnh lùng Quách Nghĩa đang chân đè chặt đất, khiến đột nhiên nhớ kiếp , lúc Quách Nghĩa trói rừng, đ.á.n.h đến mức bò dậy nổi. Gã cũng từng giẫm một chân lên mặt như thế , từ cao xuống , với vẻ mặt của kẻ chiến thắng. Còn bây giờ, Quách Nghĩa chân, Cao Chí Bác cũng làm như , nhưng hiện tại thể, chỉ chằm chằm góc nghiêng của gã, trong mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Quách Nghĩa thực sự còn sức phản kháng nữa, gã cựa quậy, bảo Cao Chí Bác đừng đè gã như , khó chịu. cử động. Lực đè của Cao Chí Bác tăng thêm vài phần. Quách Nghĩa đau đớn rên rỉ thành tiếng.

Cao Chí Bác lạnh lùng Quách Nghĩa, nhưng giọng điệu mang theo chút quan tâm: “Sao ? Làm thương ?”

Miệng thì , nhưng lực tay hề giảm mảy may.

Quách Nghĩa ngoẹo đầu, khó nhọc : “Chí Bác, , thể nới lỏng một chút , đè thế , khó chịu quá.”

Cao Chí Bác ồ một tiếng, nới lỏng lực đạo : “Ngại quá, để ý.”

Quách Nghĩa lắc đầu: “Không .” Tuy gã thua trong lòng vui, nhưng cảm thấy, thua Cao Chí Bác, thực cũng trong dự liệu.

Thực nếu ai tinh ý quan sát Cao Chí Bác sẽ phát hiện, với thực lực của , chỉ trong vài chiêu, chắc chắn thể khống chế Quách Nghĩa, nhưng làm . Mà vòng vo lãng phí ít thời gian với Quách Nghĩa. Nguyên nhân là gì, tất nhiên ai .

Quách Nghĩa là kẻ cam tâm, hoặc thể là kẻ chút tự cao tự đại, nên gã cảm thấy, Cao Chí Bác thể khống chế gã, tuy trong dự liệu. cũng chu với gã lâu như mà, nên cũng chẳng gì to tát.

Thực lực tổng thể bên phía Cao Chí Bác mạnh hơn bên phía Quách Nghĩa một chút, nên một trăm cái chống đẩy đó, rơi xuống đầu nhóm Quách Nghĩa.

Nhóm Cao Chí Bác thắng tự nhiên một bên nghỉ ngơi, Hạ Dư Huy nghiêng đầu hỏi Cao Chí Bác: “Anh, nãy cố ý đúng ?”

Cao Chí Bác lơ đãng uống một ngụm nước: “Gì cơ?”

Hạ Dư Huy chọc chọc cánh tay Cao Chí Bác : “Anh thích tên Quách Nghĩa đó?”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Cậu , tránh xa .”

Hạ Dư Huy gật đầu: “Em cũng thích lắm, ngay từ cái đầu tiên thích . nếu thích , tại còn chơi với ?”

Cao Chí Bác sững , Hạ Dư Huy thực sự từng với thích Quách Nghĩa. Xoa đầu Hạ Dư Huy hỏi: “Tại ?”

Hạ Dư Huy nhíu mày: “Không nữa, ngay từ cái đầu tiên, cảm thấy cực kỳ đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét.”

Cao Chí Bác trầm ngâm một lát, lẽ nào đây chính là hiệu ứng nhân quả? Có chút xót xa ôm Hạ Dư Huy lòng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu : “Không thích thì thích, cũng thích .”

“Vậy còn để ý đến ?” Hạ Dư Huy hiểu.

Cao Chí Bác Quách Nghĩa đang chống đẩy, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh : “Bởi vì, đối với , tác dụng lớn.” Chưa khiến kẻ đó sống bằng c.h.ế.t, thể cam tâm.

Hạ Dư Huy ồ một tiếng, chuyện công việc của Cao Chí Bác bao giờ can thiệp. Cao Chí Bác Quách Nghĩa tác dụng, thì tác dụng . Cao Chí Bác Quách Nghĩa ngã nhào mặt đất, khóe miệng nhếch lên một nụ , mấy cú đ.á.n.h tay gã nãy, đ.á.n.h , còn làm một trăm cái chống đẩy? Ha ha, khả năng ?

Quả nhiên, Quách Nghĩa thử mấy , đều thể làm trọn vẹn một cái chống đẩy nào, huấn luyện viên tức giận mắng gã vài câu. Sau đó gã gì với huấn luyện viên, liền về phía phòng y tế. Chắc là cơ thể khỏe.

Cao Chí Bác mỉm , những vết thương đ.á.n.h đều là nội thương, kiểm tra , e là khả năng.

Quả nhiên một lát , Quách Nghĩa khỏi phòng y tế, huấn luyện viên bắt gã mau chóng thành chống đẩy còn , nhưng Quách Nghĩa sống c.h.ế.t làm nửa ngày vẫn .

Huấn luyện viên hết cách, đành cho gã nghỉ ngơi một lát, chống đẩy còn ghi nợ cho gã, để tối lúc nghỉ ngơi gã làm bù. Cao Chí Bác rũ mắt, uống ngụm nước trong tay, cầm quạt tiếp tục quạt cho Hạ Dư Huy, khóe miệng để dấu vết nhếch lên một nụ .

Quách Nghĩa, mấy ngày tới, mày đừng hòng sống yên .

Cao Chí Bác sai, những ngày đó của Quách Nghĩa quả thực dễ chịu chút nào. Gã luôn miệng kêu cơ thể khỏe, nhưng quân y nào khám cũng phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Đã quân y đều vấn đề gì, huấn luyện viên tự nhiên cho rằng gã trốn tránh nhiệm vụ, đối với gã càng thêm nghiêm khắc. Chống đẩy cái nối tiếp cái tích tụ , mấy bài Cầm nã , gã cũng từng thắng thêm nào. Một ngày trôi qua chống đẩy tích lũy lên đến hàng trăm cái. Mỗi khi tối đến lúc ngủ, Quách Nghĩa huấn luyện viên lôi một góc làm chống đẩy bù cho ban ngày.

Nhìn những khác giường nghỉ ngơi, còn thì vẫn đang hì hục chống đẩy một bên, trong lòng Quách Nghĩa khỏi khó chịu đến mức nào.

Gã cũng từng nghi ngờ đối quyết đó Cao Chí Bác làm gã thương ở , nhưng quân y kiểm tra mấy , đều vấn đề gì. Nên Quách Nghĩa nghĩ, lẽ là do lượng vận động quá tải thời gian , trong lúc nhất thời bộ bộc phát , nên mới như .

Nửa đêm Cao Chí Bác tỉnh giấc, cầm t.h.u.ố.c xịt muỗi xịt một vòng quanh giường, liếc Quách Nghĩa vẫn đang chống đẩy, khóe miệng nhếch lên, ôm chặt Hạ Dư Huy lòng hơn một chút, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Loading...