Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 172: Chỉ Cần Em Thích

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:57
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên , thế giới luôn một mắt như mù, còn tự cho là đúng.

Bạn xem bạn Diệp Thanh và Hướng Diệp thì cũng thôi , cho dù bạn Cao Chí Bác, cũng nhịn. Lại sống mắng Hạ Dư Huy, bạn đây là tìm c.h.ế.t .

Cao Chí Bác lạnh lùng nọ quỳ mặt đất ôm miệng, là đau, là tức đến mức run lẩy bẩy, đạo diễn Hà cũng chạy tới, ông nãy vệ sinh, kết quả liền thấy phim trường loạn thành một nồi cháo, hơn nữa Cao Chí Bác còn ở đó, sắc mặt lạnh đến mức khiến ông tự chủ mà run lên.

Gặp mặt nhiều như , đây vẫn là đầu tiên thấy Cao Chí Bác đen mặt, ơi! Đáng sợ quá.

cho dù đáng sợ thế nào, ông vẫn qua giải quyết sự việc.

“Làm thế .” Đạo diễn Hà đỡ dậy, đầu hỏi những khác: “Gọi xe cứu thương ?”

lập tức gật đầu, ai kỳ lạ tại đạo diễn Hà hỏi báo cảnh sát .

Người nọ ôm miệng, m.á.u loãng từ kẽ tay chảy đầy cả bàn tay. Nhìn qua vẻ nghiêm trọng.

Cao Chí Bác , thật tay quá nặng, m.á.u loãng của nọ là nước bọt trong miệng trộn lẫn với m.á.u chảy . Người nọ ôm miệng ư ư a a cũng đang cái gì, mấy bình thường quan hệ với gã cũng tệ lập tức thêm mắm dặm muối kể sự việc một , chung là, quy hết trách nhiệm lên đám Cao Chí Bác, bọn họ vô tội.

Đạo diễn Hà thể những đang thêm mắm dặm muối, đành : “Đưa đến bệnh viện , những chuyện , lát nữa . Chiều nay...” Đạo diễn Hà đến đây liếc Cao Chí Bác.

Thấy đưa cho một ánh mắt mới : “Chiều nay thể nhân viên nghỉ nửa ngày, ngày mai tiếp tục .”

Đạo diễn Hà lên tiếng, ít liền giải tán, cầm đồ đạc của chuẩn về khách sạn nghỉ ngơi cho khỏe.

Xe cứu thương chẳng bao lâu đến, đạo diễn Hà đưa lên xe.

Cao Chí Bác dắt Hạ Dư Huy ngoài, Diệp Thanh hỏi: “Không xem ?”

Cao Chí Bác : “Ăn cơm .”

Diệp Thanh chằm chằm lưng Hạ Dư Huy, chút hâm mộ ồ một tiếng. Trong lòng Cao Chí Bác, bất kỳ chuyện gì quan trọng hơn Hạ Dư Huy.

Giống như bây giờ, nọ đều đưa đến bệnh viện , nhưng Cao Chí Bác vẫn cảm thấy, chuyện , quan trọng bằng giờ cơm của Hạ Dư Huy.

Bắt một chiếc taxi, bảo tài xế đưa bọn họ đến một nhà hàng khá nổi tiếng ở M quốc.

Tùy tiện gọi mấy món đặc sắc, bốn liền chỗ chờ lên món.

Thời tiết nóng, Cao Chí Bác gọi cho Hạ Dư Huy một ly nước ép lạnh. Hạ Dư Huy một uống hết một nửa.

Cao Chí Bác cầm khăn giấy lau mồ hôi cho Hạ Dư Huy : “Đừng uống nhiều quá, lát nữa đau bụng.”

Hạ Dư Huy ngoan ngoãn ừ ừ hai tiếng, uống thêm một ngụm nhỏ, uống nữa.

Diệp Thanh : “Thật hâm mộ hai em các , tình cảm thật .”

Cao Chí Bác , sủng nịnh xoa đầu Hạ Dư Huy.

Hướng Diệp lập tức sán đến mặt Diệp Thanh : “Bảo bối, đối với em cũng mà.”

Diệp Thanh ha ha thành tiếng, mặt cũng tràn đầy hạnh phúc.

Rất nhanh thức ăn bưng lên, mấy cũng chuyện nữa, chuyên tâm bắt đầu ăn cơm.

Ăn cơm xong, đám Cao Chí Bác mới đến bệnh viện.

Người nọ khi kiểm tra một lượt, cũng gì đáng ngại, chính là đ.á.n.h gãy một cái răng, bụng chút vết bầm tím, tổn thương nội tạng.

Hiện tại đang truyền dịch.

Đạo diễn Hà canh giữ ở một bên.

Người nọ thấy đám Cao Chí Bác liền lập tức la lối om sòm, đòi kiện đám Cao Chí Bác tội cố ý gây thương tích, cho đám Cao Chí Bác tù vân vân.

Trong miệng còn gào thét mắng c.h.ử.i tục tĩu: “ĐM! Một lũ tạp chủng ch.ó đẻ!”

Tuy nhiên gã còn mắng xong, Cao Chí Bác ấn lên vết bầm tím bụng gã, lạnh lùng : “Mày thể mắng thêm một câu nữa thử xem.” Người nọ khuôn mặt lạnh như băng sương của Cao Chí Bác dọa sợ, cứng họng nên lời. hoãn một lúc vẫn run rẩy kiện đám Cao Chí Bác, nhưng mắng c.h.ử.i nữa.

Đạo diễn Hà đoán ý của Cao Chí Bác, một bên lời nào.

Cao Chí Bác mặt cảm xúc một bên, tiếng gào thét bất bình của nọ : “Tiền t.h.u.ố.c men, phí điều trị hậu kỳ, phí dinh dưỡng, phí tổn thất tinh thần, những chi phí mày yêu cầu tao đều thể đưa hết cho mày.”

Người nọ lập tức ngẩn , trong lòng chút vui vẻ? Người chẳng lẽ ngốc ? Thật sự đưa hết những chi phí cho gã?

Diệp Thanh cũng ngẩn , : “Dựa cái gì chứ, đây rõ ràng là đang tống tiền mà.”

Hướng Diệp kéo kéo cô, bảo cô đừng chuyện.

Cao Chí Bác thể là một để bản chịu thiệt, nhưng tuyệt đối là một nguyện ý để Hạ Dư Huy chịu uất ức.

Quả nhiên, thấy ngay đó mở miệng : “Trách nhiệm tao nên chịu tao sẽ chịu. Vậy thì trách nhiệm mày nên gánh vác, cũng nhất định gánh vác.”

Cao Chí Bác xong, liền nắm tay Hạ Dư Huy rời .

Người nọ giường bệnh vẻ mặt hiểu , bóng lưng Cao Chí Bác gào lên: “Chịu trách nhiệm gì! Mày đ.á.n.h còn ? Còn tao chịu trách nhiệm! Nằm mơ!”

Đạo diễn Hà lắc đầu bắt đầu giường c.h.ử.i bới om sòm, lắc đầu, mặc niệm cho gã ba giây. Cũng vài câu đau ngứa, rời .

Cao Chí Bác khỏi bệnh viện liền gọi điện thoại cho luật sư Vương của công ty, bảo ông chuẩn một bản hợp đồng gửi cho nọ. Lý do là, tham ô công quỹ cộng thêm công kích nhân bằng ngôn ngữ và cố ý gây thương tích cho cơ thể siêu tương lai, cùng mấy tội danh khác.

Diệp Thanh một bên đến trợn mắt há hốc mồm, còn thể như ? mà, cô vẫn : “Như , quá đáng lắm ?” Cao Chí Bác liếc sự hưng phấn đang cố gắng che giấu trong mắt cô, , gì. Nếu thật sự quá đáng, sự hả hê trong mắt cô sẽ rõ ràng như .

Hướng Diệp bên cạnh tự nhiên phát hiện , xoa đầu Diệp Thanh : “Bảo bối của ơi, em bụng thế. Lúc nãy gã mắng chúng quá đáng , bây giờ chúng chẳng qua chỉ làm những việc chúng nên làm, quá đáng. Nếu ngăn cản, xông lên đ.ấ.m gã .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-172-chi-can-em-thich.html.]

Diệp Thanh chu chu mỏ: “ em vẫn cảm thấy như .”

Hướng Diệp ôi chao : “Được , chúng nghĩ nữa, chiều nay đưa em chơi, ?”

Diệp Thanh lập tức vui vẻ gật đầu: “Được a, a, mấy ngày nay em một ở phim trường, chán c.h.ế.t .”

Hướng Diệp lập tức đau lòng ôm lấy cô : “Mấy ngày nay vất vả cho em , về nước bù đắp cho em thật , ?”

“Vâng, nhất định ở bên em nhiều hơn nhé!”

“Được.”

Cao Chí Bác kéo Hạ Dư Huy một bên, tuy rằng Hướng Diệp bọn họ liếc mắt đưa tình, nhưng ai bảo giọng hai bọn họ đều nhỏ, cũng .

Hạ Dư Huy nhíu mày kéo Cao Chí Bác, tăng nhanh bước chân.

Cao Chí Bác bóp bóp tay hỏi: “Chiều nay chơi một vòng ?”

Hạ Dư Huy lắc đầu: “Không .” Hôm nay chuyện bực quá nhiều, tâm trạng , chơi cũng chẳng thú vị.

Cao Chí Bác gật đầu, với đám Hướng Diệp một tiếng, dắt Hạ Dư Huy .

Sau khi về đến khách sạn, Hạ Dư Huy liền rúc sô pha, ỉu xìu, vui.

Cao Chí Bác tới ôm lòng, hôn lên trán : “Sao thế? Ai chọc bảo bối nhà giận , báo thù cho bảo bối.”

Hạ Dư Huy lườm Cao Chí Bác một cái: “Báo thù thế nào a?”

Khóe miệng Cao Chí Bác toét một nụ : “Đấm !”

Hạ Dư Huy ha ha thành tiếng: “Thật bạo lực.”

“Vậy bảo bối thích ?”

“Ha ha... thích.”

Dỗ dành Hạ Dư Huy xong , Cao Chí Bác vuốt tóc : “Chúng nghỉ ngơi một lát, lát nữa chơi.”

“Đi a?”

“Bảo bối ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Không .”

“Vậy chúng nghỉ ngơi một lát , nghĩ xong quyết định?”

Kết quả lên giường, nghĩ nghĩ liền ngủ .

Cao Chí Bác ngủ say, cúi đầu hôn một cái, cũng nhắm mắt ngủ.

Lúc tỉnh , trời tối đen.

Hạ Dư Huy lười biếng ngáp một cái.

Cao Chí Bác bảo mau tắm rửa, chuẩn ngoài ăn cơm.

Hạ Dư Huy hỏi: “Anh, buổi tối ăn gì a.”

“Anh đưa em đến một nơi tuyệt.”

Hạ Dư Huy tràn đầy mong đợi: “Ở a?”

“Đến nơi em sẽ .” Cao Chí Bác thần bí .

Hạ Dư Huy lập tức chạy tắm rửa.

Đến nơi, Hạ Dư Huy chằm chằm kiến trúc như chọc thủng bầu trời , nghi hoặc thôi. Đến đây làm gì?

Cao Chí Bác dắt thẳng thang máy, đây là Tháp Thiên Không của M quốc. Nếu bạn trong phạm vi trăm mét cách nó, từ lên nó sẽ cao đến mức thấy đỉnh. Mà nếu sợ độ cao, nghĩ thôi đoán chừng cũng sợ ngất .

Người tưởng nó là một kiến trúc, nhưng nó là một nhà hàng, một nhà hàng đặc sắc thể xuống bộ M quốc. Thang máy khép kín, căn bản thấy bên ngoài trông như thế nào, chỉ khiến cảm thấy thang máy , thật lâu thật lâu đợi khoảnh khắc thang máy mở , sẽ mang cho ảo giác cuối cùng cũng giải thoát.

khoảnh khắc Hạ Dư Huy bước khỏi thang máy, sợ đến mức ôm chầm lấy Cao Chí Bác bên cạnh. Kinh hô: “Anh!”

Cao Chí Bác ôm lấy , an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, bên đều là kính.”

Hạ Dư Huy lúc mới phát hiện đây là một nhà hàng, diện tích lớn, cũng chỉ hơn năm trăm mét vuông, nhưng trọng điểm là. Nó bất kể là chân, là bốn phía, hoặc là bàn ghế ăn, bộ đều chế tạo bằng kính trong suốt. Khoảnh khắc bạn bước khỏi thang máy, bạn tưởng rằng bạn sắp rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Nhân viên phục vụ sớm thấy quen mắt, rằng, sẽ sợ đến mức ngất ngay tại chỗ, hoặc là lóc kêu cứu mạng, hoặc là bò mặt đất chân mềm nhũn dậy nổi. Những tình huống tương tự như nhiều, phản ứng của Hạ Dư Huy, thật sự coi là bình tĩnh .

Dẫn đám Cao Chí Bác về phía bàn đặt .

Hạ Dư Huy căng thẳng nắm tay Cao Chí Bác, tất cả chân, cảm thấy tim đập thình thịch thình thịch liên hồi. Chân mềm nhũn, nhưng cố nhịn, thể mất mặt như .

Cao Chí Bác nắm c.h.ặ.t t.a.y , từng bước từng bước vững vàng, giống như đang với Hạ Dư Huy, cần sợ, việc gì.

Hạ Dư Huy quanh bốn phía, cảm thấy nơi thật sự thần kỳ. Nếu bạn chú ý những bàn ghế , bạn sẽ cảm thấy, những và thức ăn đó giống như đang trôi nổi giữa trung, thần kỳ vô cùng.

Cẩn thận từng li từng tí xuống, Hạ Dư Huy ngừng bốn phía, nỗi sợ hãi trong lòng cũng dần dần sự mới lạ và hưng phấn thế. Sau khi tầm mắt đảo một vòng, mới phát hiện nơi bất kể là góc độ nào cũng thể thấy bộ cảnh đêm của M quốc, vô cùng.

Cao Chí Bác hỏi: “Thích .”

Hạ Dư Huy lập tức gật đầu: “Thích.”

Cao Chí Bác hôn lên khóe miệng : “Em thích là .”

Loading...