Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 168: Giận Dỗi Vu Vơ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:52
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tầm mắt của Cao Chí Bác che khuất, căn bản thấy Hạ Dư Huy.
Ngược mấy đang cụng rượu bên cạnh thấy , hỏi: “Em trai nhỏ, tìm ai thế?”
Hắc T.ử ngẩng đầu lên, gã từng gặp Hạ Dư Huy, cũng quan hệ giữa và Cao Chí Bác. Lúc thấy khuôn mặt trầm xuống của , liếc Cao Chí Bác đang vây quanh uống rượu bên , thầm nghĩ, hai về nhà chắc chắn sẽ ầm ĩ một trận.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác nhíu mày đẩy bên cạnh , đó một khác dán lên.
Tức đến mức xông lên đ.á.n.h , nhưng may mà nhịn , trong phòng nhiều như , vẫn giữ chút mặt mũi. Đi thẳng về phía Cao Chí Bác, gạt một đang vây quanh , chằm chằm Cao Chí Bác đang trợn mắt há hốc mồm .
Thật trong lòng Cao Chí Bác cũng bực bội, mấy phụ nữ vây quanh, đủ loại mùi nước hoa xộc mũi, đừng nhắc tới bao nhiêu buồn nôn. Người phụ nữ bên cạnh cũng ngừng dán lên , thật sự hất bỏ . mấy ít nhiều đều chút bối cảnh, tuy rằng đến chuyện lợi dụng, nhưng cũng đáng để đắc tội.
Tuy nhiên khi đang đẩy một nữa sắp dán lên , xuất hiện mắt khiến tim thót lên một cái. Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, lạnh lùng : “Còn uống nữa ?”
Cao Chí Bác còn kịp phản ứng tại Hạ Dư Huy đột nhiên xuất hiện ở đây, thì thấy giọng lạnh lùng kìm nén lửa giận của .
Dọa cho bộ não chút hỗn độn của Cao Chí Bác nháy mắt tỉnh táo .
“Cậu là ai ?”
“Chí Bác, đây là ai thế?”
Hạ Dư Huy lửa giận bốc lên ba trượng, gọi mật thật đấy!
“Em trai nhỏ trông cũng đấy chứ, chơi cùng chị ?”
Mắt thấy bàn tay sắp chạm mặt Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác soạt một cái dậy chộp lấy, khuôn mặt lạnh như băng tràn đầy vẻ giận dữ: “Đừng chạm em .”
Người nọ Cao Chí Bác dọa giật , tay cũng run lên.
Những khác đồng loạt lùi về một bước, trong lòng cũng thót tim đ.á.n.h trống liên hồi.
Hạ Dư Huy Cao Chí Bác một cái, đầu cũng ngoảnh mà bỏ .
Cao Chí Bác lập tức đuổi theo, ngay cả thời gian chào hỏi Kim Duệ cũng .
Cao Chí Bác , trong phòng ngoại trừ Kim Duệ và Hắc T.ử quan hệ giữa Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, những khác đều vẻ mặt hiểu .
Kim Duệ nghĩ đến dáng vẻ lo lắng của Cao Chí Bác, còn cả khuôn mặt đen sì của Hạ Dư Huy.
Liếc con trai đang bóp chân cho bên cạnh, một cước đá văng .
Hành động dọa cho đám ngơ ngác.
Người phụ nữ bên cạnh sợ đến mức run lẩy bẩy, yếu ớt gọi: “Kim, Kim thiếu.”
Kim Duệ cũng thèm cô một cái, dậy, phủi phủi quần áo của , : “Các chơi tiếp , về đây.” Nói xong cũng mặc kệ biểu cảm của những khác, trực tiếp rời .
Hắc T.ử cũng lập tức dậy, theo Kim Duệ khỏi cửa phòng.
“Thiếu gia, ?”
“Về nhà.” Con thú quật cường tự làm thương tích đầy , đoán chừng đang co ro trong góc một l.i.ế.m láp vết thương đấy.
Cao Chí Bác chạy lên , một phen nắm lấy tay Hạ Dư Huy: “Bảo bối.”
Hạ Dư Huy mạnh mẽ hất , tiếp tục về phía .
Cao Chí Bác tiến lên kéo : “Vợ nhỏ.”
Hạ Dư Huy vẫn hất , thèm để ý đến .
Cao Chí Bác cuống cuồng tiến lên ôm chặt lấy Hạ Dư Huy.
Hạ Dư Huy giãy giụa càng dữ dội hơn.
Cao Chí Bác ôm : “Bảo bối, bảo bối, em .”
Hạ Dư Huy c.ắ.n một cái lên vai Cao Chí Bác, dùng ít sức lực.
Cao Chí Bác đau đến mức vai giật giật, nhưng miệng vẫn dỗ dành Hạ Dư Huy: “Cắn , c.ắ.n , cho hả giận, cho hả giận nhé.”
Hạ Dư Huy vẫn c.ắ.n chặt Cao Chí Bác, lên tiếng.
Ánh mắt của những xung quanh đều đổ dồn hai bọn họ, thậm chí còn dừng bước xem.
Cao Chí Bác nhíu mày, một phen bế bổng Hạ Dư Huy lên, đỡ lấy m.ô.n.g , tránh xa tầm mắt của những .
Hạ Dư Huy giãy giụa, Cao Chí Bác bóp bóp m.ô.n.g : “Ngoan, chúng về nhà .”
Hạ Dư Huy tức giận c.ắ.n vai Cao Chí Bác lực đạo càng lớn hơn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cao Chí Bác bất lực, nghiêng mặt hôn lên má Hạ Dư Huy, vẫy tay bắt một chiếc taxi, về nhà.
Tài xế thấy Cao Chí Bác ôm một nhỏ hơn bao nhiêu, cảm thấy kỳ lạ vô cùng.
Còn nữa, các ôm như thế thấy khó chịu ? Hơn nữa thời tiết oi bức thế , các ôm như thấy nóng ?
Tuy rằng tài xế nhiều điểm phàn nàn, nhưng ông vẫn ngậm miệng lên tiếng.
Cao Chí Bác một đường ôm về đến nhà, giày lên sô pha, xoa đầu Hạ Dư Huy : “Bảo bối.”
Hạ Dư Huy nhả miệng , đẩy để xuống khỏi , nhưng bất lực Cao Chí Bác ôm quá chặt, thoát .
Cao Chí Bác cảm thấy nửa bên vai mất cảm giác , nhưng tay ôm Hạ Dư Huy hề lơi lỏng chút nào.
“Bảo bối, bảo bối, giận nữa ?”
Hạ Dư Huy thoát cũng mặc kệ, vẫn sức giãy.
Cao Chí Bác ôm vội vàng dỗ dành: “Vợ nhỏ, vợ nhỏ, giận nữa . Nói chuyện với mà, hửm?”
Hạ Dư Huy vẫn đang giãy giụa, để ý đến , cũng chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-168-gian-doi-vu-vo.html.]
Cao Chí Bác lo lắng ôm lấy Hạ Dư Huy, để thoát khỏi vòng tay .
“Anh sai , sai . Em đ.á.n.h cho hả giận nhé?”
Nói xong, Cao Chí Bác liền nắm lấy tay Hạ Dư Huy tự đ.á.n.h mặt .
Hạ Dư Huy phòng , bốp một cái đ.á.n.h mặt Cao Chí Bác, ngẩn .
Cao Chí Bác còn nắm tay tiếp tục đ.á.n.h mặt , Hạ Dư Huy lập tức cứng đờ tay cho tiếp tục, tức giận quát: “Buông tay!”
Cao Chí Bác buông, vẫn nắm lấy tay Hạ Dư Huy đ.á.n.h mặt , dỗ dành : “Không buông, em hả giận, sẽ buông.”
Hạ Dư Huy tức đến mức thật sự tát cho Cao Chí Bác một cái, nhưng nỡ, cái tát phòng , đến bây giờ tim vẫn còn đau đây .
Tay Cao Chí Bác nắm lấy, thoát , Hạ Dư Huy tức giận c.ắ.n một cái lên vai Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác hì hì thành tiếng, xoa đầu Hạ Dư Huy : “Cắn , c.ắ.n , mạnh chút. Cắn chúng hết giận, ?”
Hạ Dư Huy c.ắ.n vai Cao Chí Bác, rõ tiếng: “Không... ưm...”
Cao Chí Bác phối hợp ừ ừ ừ: “Là hổ, bảo bối sai. Anh ở chỗ bảo bối bao giờ cần mặt mũi cả.”
Hạ Dư Huy phì một tiếng.
Cao Chí Bác lập tức càng hổ hơn, sán hôn lên mũi Hạ Dư Huy : “Cắn thêm hai cái nữa, thêm hai tiếng nữa ?” Hạ Dư Huy hừ một tiếng, đẩy Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác sán hôn môi Hạ Dư Huy. Hạ Dư Huy c.ắ.n một cái môi của .
Cao Chí Bác nhân cơ hội vươn lưỡi l.i.ế.m môi Hạ Dư Huy.
Mặt Hạ Dư Huy đỏ lên, buông miệng Cao Chí Bác . Liếm l.i.ế.m môi , mùi của khác.
Cao Chí Bác híp mắt động tác nhỏ của Hạ Dư Huy, xoa xoa đầu : “Không giận nữa nhé?”
Hạ Dư Huy hừ một tiếng: “Giận!”
Cao Chí Bác đưa miệng qua: “Vậy c.ắ.n thêm hai cái nữa?”
Hạ Dư Huy ngửa , vẻ mặt ghét bỏ.
Cao Chí Bác Hạ Dư Huy: “Không giận nữa nha, ngoan.”
Hạ Dư Huy vẻ mặt cao ngạo chằm chằm Cao Chí Bác : “Em gọi điện thoại cho , tại ?”
Cao Chí Bác ngẩn , ? Điện thoại vẫn luôn để ở ghế sô pha lưng, nếu reo thì chắc chắn . Duy nhất lúc nhận , chỉ lúc vệ sinh thôi.
Hạ Dư Huy , liền Cao Chí Bác chắc chắn là , lập tức khó chịu : “Không thấy đúng ?”
Cao Chí Bác lập tức giải thích: “Anh vệ sinh, thấy.”
Hạ Dư Huy hừ lạnh: “Em thấy là bận tiếp mấy cô gái chơi đùa, thời gian điện thoại chứ gì.”
Cao Chí Bác lập tức lắc đầu, chứng minh sự trong sạch của : “Anh tiếp bọn họ, bọn họ là bạn của Kim Duệ, tìm uống rượu, tiện từ chối. Anh tuyệt đối chơi cùng bọn họ.”
Hạ Dư Huy hừ lạnh: “Không tiện từ chối? Vậy bọn họ dán lên , cũng tiện từ chối? Nhiều phụ nữ như , ôm hết ? Ai dáng hơn hả?”
Cao Chí Bác lúc thật sự mắng một lượt mấy phụ nữ nãy dán lên .
“Không ! Tuyệt đối ! Anh chạm cũng chạm bọn họ một cái! Anh ngay cả thẳng cũng cho một cái, bọn họ trông như thế nào, .”
Thật Hạ Dư Huy cũng thấy, nếu cũng thể chỉ là tức giận, giận dỗi vu vơ đơn giản như .
Cao Chí Bác thấy khuôn mặt rõ ràng còn giận lắm của Hạ Dư Huy, lập tức sán : “Được , bảo bối giận nữa ? Em xem thời gian muộn thế , ngày mai còn học, chúng tắm rửa ngủ ?”
Hạ Dư Huy hừ một tiếng, chuyện nữa.
Cao Chí Bác lập tức bế về phía phòng tắm. Hạ Dư Huy trong bồn tắm, Cao Chí Bác đang định : “Hôi c.h.ế.t !” Cao Chí Bác sửng sốt, lập tức hiểu , vội vàng chạy đến vòi hoa sen xối một lượt, đó mới bồn tắm.
Hỏi: “Còn hôi ?”
Hạ Dư Huy ngửi ngửi, còn mấy mùi nước hoa linh tinh nữa, miễn cưỡng gật đầu, tha cho .
Cao Chí Bác lập tức từ đầu đến chân tỉ mỉ hầu hạ một lượt, mát xa bóp chân, làm cho Hạ Dư Huy thoải mái híp mắt rên hừ hừ.
Cao Chí Bác thấy tâm trạng Hạ Dư Huy tệ, xoa chân : “Bảo bối, còn nhớ khi khỏi cửa gì với em ?” Chân Hạ Dư Huy cứng đờ, khẽ hừ một tiếng, chuyện.
Cao Chí Bác tiếp tục xoa: “Anh , tùy tiện khỏi cửa. Đêm hôm khuya khoắt thế , nếu xảy chuyện gì, thì làm ?”
Hạ Dư Huy mở mắt một khe hở, chằm chằm Cao Chí Bác: “Em là ngày xưa nữa.”
, Hạ Dư Huy hiện tại Cao Chí Bác huấn luyện thể cũng tệ, thủ cũng tàm tạm.
Hai rảnh rỗi ở nhà liền luyện quyền cước, mấy năm nay, Hạ Dư Huy một đ.á.n.h mười, nhưng hai ba , vẫn thành vấn đề.
“Anh bảo bối bây giờ lợi hại, nhưng bây giờ cũng nhiều thứ khiến ngờ tới mà. Em quên tin tức hôm , một cô gái tan học về nhà, gặp một ông chú, chính là vỗ vai một cái, đó liền mất ý thức. Sau khi tỉnh mới phát hiện cưỡng h.i.ế.p ?”
Hạ Dư Huy cố gắng tranh luận: “ em là con trai.”
Cao Chí Bác ừ ừ ừ: “Vậy chúng , tin tức mạng . Cũng là một đàn ông đường về nhà, mạc danh kỳ diệu liền ngất , lúc tỉnh phát hiện thận của trộm mất, chuyện giả chứ?”
Hạ Dư Huy hừ hừ hai tiếng : “Anh còn trách em, nếu điện thoại, em sẽ ngoài muộn thế ?”
Cao Chí Bác gật đầu, thừa nhận lầm của : “Chuyện là đúng, nhận sai. Xin làm bảo bối lo lắng. Loại sai lầm cấp thấp tuyệt đối sẽ phạm nữa, ?”
Hạ Dư Huy hừ một tiếng, chuyện.
Cao Chí Bác chằm chằm tiếp tục : “Vậy còn bảo bối thì ?”
Hạ Dư Huy cử động chân, chu miệng : “Em sai , muộn thế sẽ một ngoài, làm lo lắng.” Cao Chí Bác lập tức rộ lên, sán hôn lên miệng Hạ Dư Huy: “Ngoan.”
Hạ Dư Huy hừ hừ hai cái, cử động chân : “Nhanh lên, em ngủ .”
Cao Chí Bác dáng vẻ cao ngạo của Hạ Dư Huy khẽ thành tiếng: “Tuân lệnh, bệ hạ của .”
Hạ Dư Huy nhắm mắt , khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ .