Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 149: Tôi Tới Dạy Em

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:39:28
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương cầm của Lưu Ý Hằng ngoài dự đoán, nhận tiếng vỗ tay nhiệt liệt của trường.

Sau khi Lưu Ý Hằng xuống đài, vẻ mặt tươi , điểm là 9.85, so với còn cao hơn một chút.

Hạ Dư Huy Lưu Ý Hằng đương nhiên tiếp nhận ánh mắt sùng bái của tất cả đối với , vẻ mặt kiêu ngạo. Hạ Dư Huy cảm thấy, m.á.u trong dường như bắt đầu chậm rãi bùng cháy, làm cho loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Mấy lên đài phía , cũng một đàn tồi, nhưng so với Lưu Ý Hằng, thì kém hơn nhiều, nhưng cũng nhận một điểm cao 9.67.

Rốt cuộc khi dẫn chương trình đến tên , khóe miệng Hạ Dư Huy gợi lên một nụ , dậy về phía đài.

Cao Chí Bác vẫn ở vị trí , mỉm , tiếng động cố lên với .

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, hít sâu một , xuống. Cậu chuẩn một khúc nhạc yên tĩnh, tên gọi là "An Tĩnh". Đây là một khúc nhạc thích hợp cho thời gian rảnh rỗi, hưởng thụ thời gian một , thả lỏng.

Thật khúc nhạc dễ đàn, nhưng Hạ Dư Huy lựa chọn nó. Nhắm mắt dường như đều thể phím đàn ở , thêm một chút phong cách cải biên, nhắm mắt theo khúc nhạc đàn cùng rơi trong thế giới yên tĩnh.

bất tri bất giác nhắm hai mắt , tự giác theo điệu nhạc nhẹ nhàng đung đưa. Khúc nhạc vốn dĩ yên tĩnh chỉ thể làm cho thả lỏng , tay Hạ Dư Huy làm cho càng thêm thoải mái, loại cảm giác làm cho triệt để rơi trạng thái buông lỏng suy tư.

Cho nên khi âm điệu cuối cùng rơi xuống, còn nhiều phản ứng , Cao Chí Bác dậy, chậm rãi vỗ tay, theo tiếng vỗ tay của vang lên, ngay đó tiếng vỗ tay bắt đầu vang vọng trường.

Tiếng vỗ tay vang dội, thậm chí so với lúc Lưu Ý Hằng diễn tấu , còn mãnh liệt hơn.

Khóe miệng Hạ Dư Huy giương lên một nụ kiêu ngạo, Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác , vẫn tiếng động : “Bảo bối thật tuyệt!”

Dường như trong dự liệu, ngoài dự liệu, điểm của Hạ Dư Huy so với Lưu Ý Hằng cao hơn một chút, 9.87, mắt thứ nhất.

Cao má má màng hình tượng hưng phấn tiếng, Hạ ba ba cũng che giấu ý , hiệu trưởng và Lã Lương kích động đến mức cả đều đang run rẩy.

Sau khi Hạ Dư Huy xuống đài, hưng phấn vọt tới mặt Cao Chí Bác nhảy lên , cao hứng gào lên: “Anh! Anh!”

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đ.â.m đến lui về phía hai bước mới ôm vững , hôn một cái lên mặt Hạ Dư Huy. Vẻ mặt tán dương : “Bảo bối thật tuyệt!”

Hạ Dư Huy vui vẻ đến mức cứ nhảy nhót lung tung.

Cao Chí Bác nhéo nhéo cái m.ô.n.g nhỏ đang đỡ hai tay : “Thế nào? Anh , em tin tưởng chính .”

Hạ Dư Huy sức gật cái đầu nhỏ, ghé qua hôn một cái lên mũi Cao Chí Bác to: “Anh là tuyệt nhất!”

Cao Chí Bác ha ha tiếng: “Anh tuyệt! Anh cũng lợi hại như bảo bối!”

Hạ Dư Huy che giấu vẻ mặt kiêu ngạo.

Cao Chí Bác vỗ vỗ m.ô.n.g Hạ Dư Huy: “Ngoan, xuống nào.”

Hạ Dư Huy lập tức nhảy xuống khỏi Cao Chí Bác, lôi kéo nhảy nhót ngoài.

Sau đó chút ngoài ý , ai điểm vượt qua Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy trong trận đấu 20 chọn 10, xứng đáng vinh dự giành hạng nhất.

Làm cho Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy nghĩ tới chính là, giữa đường Lưu Ý Hằng chặn .

Lưu Ý Hằng Hạ Dư Huy, ánh mắt chút khinh thường, nhưng chút ghen ghét. Giọng điệu chút trào phúng : “Tôi vẫn luôn cho rằng cuộc thi một ai thể làm cho nghiêm túc, mà … Hạ Dư Huy, thành công khơi dậy ý chí chiến đấu của . Đừng đắc ý, hạng nhất, là của .”

Lưu Ý Hằng xong, liền xoay .

Hạ Dư Huy chằm chằm lưng , lên tiếng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cao Chí Bác xoa xoa đầu Hạ Dư Huy : “Tin tưởng chính , hửm?”

Hạ Dư Huy với Cao Chí Bác, gật đầu.

Buổi sáng thi đấu kết thúc, thời gian thi đấu buổi chiều quy định lúc ba giờ.

Cao má má thấy Hạ Dư Huy liền trực tiếp xông lên ôm lấy liên tiếp hôn nhiều cái, ôm hưng phấn thôi.

Hạ ba ba cũng cao hứng, Hạ Dư Huy, vẻ mặt kiêu ngạo. Đây là con trai !

Trên mặt hiệu trưởng và Lã Lương kích động thôi, theo xu thế , top 3, thành vấn đề a!

Hà Đại Tráng Hạ Dư Huy, cũng cao hứng .

Đột nhiên cảm giác lưng một luồng khí tức băng lãnh bao vây lên, đầu Kim Duệ tủm tỉm chằm chằm , Hà Đại Tráng run run, cảm thấy khóe miệng đều chút run rẩy.

Gần đó mở một cửa hàng bán dương cầm, hiệu trưởng hỏi Hạ Dư Huy khi ăn cơm xong luyện tập một chút .

Hạ Dư Huy gật đầu , cũng Lưu Ý Hằng khơi dậy ý chí chiến đấu, cũng mặt đối phương : Hạng nhất, là của .

Hiệu trưởng hưng phấn vội vàng dẫn đám Hạ ba ba bọn họ tìm một nhà hàng ăn cơm, khi gọi món xong nhanh chóng bảo phục vụ lên món, sợ chậm trễ một phút nửa giây.

Lã Lương Hạ Dư Huy nếu buổi chiều cũng thể giống như , phóng thích hào quang của chính , như top 3, nhất định thể lấy một cái.

Hạ Dư Huy hỏi: “Thầy cũng cảm thấy em đủ tự tin ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-149-toi-toi-day-em.html.]

Lã Lương nghĩ nghĩ, gật đầu : “Thầy lấy ví dụ thế cho em. Ví dụ như minh châu, đều nó đáng giá. nếu minh châu phát quang tỏa sáng, nó cho dù đáng giá hơn nữa, cũng làm cho cảm thấy, đáng. Mà em, giống như là viên minh châu, hiểu em đều giá trị của em. em luôn tản ánh sáng như như , giống như sợ phát hiện, sợ . Chính vì em luôn cẩn thận dè dặt như , tản hào quang của chính , làm cho giá trị vốn của em giảm nhiều, làm cho cảm thấy, cho dù em giá trị, cũng quý báu nổi.”

Hạ Dư Huy "ồ" một tiếng, gật gật đầu : “Em hiểu .”

Lã Lương gật đầu.

Cơm nước xong, Hạ Dư Huy trực tiếp tới cửa hàng bán dương cầm , ông chủ phỏng chừng là thấy bên cạnh chính là đại sảnh diễn tấu thi đấu dương cầm, chỉ bán dương cầm, còn chuyên môn sửa sang nhiều phòng nhỏ, bên trong đặt một cây dương cầm, cung cấp cho các tuyển thủ thi đấu dùng để luyện tập.

Nộp phí, Hạ Dư Huy một một gian phòng nhỏ, đó triệt để trầm mê trong thế giới của riêng .

Kim Duệ đủ loại kiểu dáng dương cầm trong tiệm, vươn tay ấn lên phím đàn, phát một tiếng ‘tùng’, khóe miệng gợi lên một nụ , xoay về phía Hà Đại Tráng.

Lông tơ Hà Đại Tráng soạt một cái dựng lên, dấu vết lui về phía hai bước.

Cao Chí Bác , với Kim Duệ: “Hôm nay xong việc, bọn dạo B thị, các ?”

Kim Duệ : “Đi chứ, cố ý ngoài chơi mà.”

“Ừ, buổi tối các ?”

“Ha ha, đặt phòng xong , ngay sát vách các .”

“Được.”

Cao má má bảo Cao Chí Bác qua đó, đổi đàn dương cầm cho Hạ Dư Huy , còn bảo Lã Lương tham khảo tham khảo.

Kim Duệ đầu trả tiền cho ông chủ, cũng bao một gian phòng nhỏ. Vươn tay kéo cổ tay Hà Đại Tráng trong.

Hà Đại Tráng trừng lớn mắt, lập tức giãy giụa: “Anh làm gì!”

Kim Duệ đầu về phía Hà Đại Tráng: “Em thích khúc nhạc dương cầm ? Dù hiện tại nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, dạy em.” Hà Đại Tráng lắc đầu, vẻ mặt kháng cự: “Không! Tôi thích! Cũng cần dạy!”

Kim Duệ nheo mắt , chằm chằm Hà Đại Tráng, tiếng: “Em cần dạy, chẳng lẽ Hạ Dư Huy dạy ? Cậu e rằng… .”

Nói xong nắm c.h.ặ.t t.a.y Hà Đại Tráng, trực tiếp kéo gian phòng, rầm một cái đóng cửa , Hà Đại Tráng kinh hoảng Kim Duệ, cúi đầu lui về phía .

phòng chỉ lớn như , thể lui .

Kim Duệ một phen kéo Hà Đại Tráng qua, ấn lên đàn dương cầm, tiếng đàn rầm một cái vang lên, Hà Đại Tráng cảm thấy thanh âm giống như đ.á.n.h tim , trầm thấp.

Kim Duệ sờ lên mặt Hà Đại Tráng, nắm tay để ghế đàn dương cầm : “Nào, dạy em.” Hà Đại Tráng giãy giụa, rụt tay về, Kim Duệ tuyệt đối khả năng bụng như dạy cho mấy cái .

Kim Duệ nắm chặt gắt gao, ngón tay giống như gãy, đau đến mức mặt trắng bệch. Cậu , nếu tiếp tục giãy giụa, Kim Duệ sẽ ngại tay gãy, ngược sẽ càng vui vẻ, chính là một biến thái như .

Vì tay của , Hà Đại Tráng tiếp tục giãy giụa nữa.

“Đây là Đồ, đây là Rê, đây là Mi, đây là Pha, đây là Son, đây là La, đây là Si. Đồ Rê Mi Pha Son La Si nhớ kỹ ?”

Quả nhiên, ngay đó liền thấy : “Không nhớ cũng , sẽ làm cho em nhớ kỹ mấy cái .”

Nói xong Kim Duệ liền tùy tiện lật một trang nhạc phổ giá đàn, đó với Hà Đại Tráng: “Nào, chúng tới luyện tập khúc nhạc .”

Hà Đại Tráng lắc đầu, chạy, Kim Duệ một phen giữ chặt, bóp cổ hỏi: “Muốn ?”

Hà Đại Tráng lắc đầu giãy giụa.

Kim Duệ từng món từng món bắt đầu lột quần áo : “Chạy cái gì, khúc nhạc còn bắt đầu học mà?”

Hà Đại Tráng giãy giụa càng dữ dội hơn, ánh mắt chằm chằm Kim Duệ, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t .

Kim Duệ đôi mắt Hà Đại Tráng: “Chính là ánh mắt , làm cho mỗi đều nhịn hung hăng thương yêu thương yêu em!” Hà Đại Tráng trừng lớn mắt lắc đầu giãy giụa: “Không…”

“Đừng lộn xộn nha, bằng … bên ngoài nhiều như , cũng bảo đảm, em bộ dạng ngoài, khác sẽ em thế nào .” Quả nhiên, Hà Đại Tráng giãy giụa nữa, Kim Duệ tuyệt đối là thì làm . Cho nên chỉ hung hăng trừng mắt Kim Duệ. Kim Duệ một cước đá gót chân Hà Đại Tráng, Hà Đại Tráng hề phòng quỳ xuống. Kim Duệ vẫn vẻ mặt ý : “Ngoan, chúng tới bắt đầu học tập khúc nhạc . Còn nhớ dạy em phương pháp hầu hạ như thế nào ? Hôm nay chúng tới luyện tập luyện tập, thuận tiện học một chút khúc nhạc.”

Hà Đại Tráng chằm chằm đũng quần Kim Duệ lắc đầu, trốn, nhưng Kim Duệ nắm chặt gắt gao: “Tôi tới dạy em, Đồ là liếm, Rê là ngậm, Mi là mút, Pha là nhanh, Son là chậm, La là sâu, Si là nông. Nhớ kỹ ? Lát nữa nếu sai , chính là chịu trừng phạt đấy.”

Hà Đại Tráng ngẩng đầu Kim Duệ, trong mắt tràn đầy sợ hãi: “Cầu xin , đừng như .”

Kim Duệ tủm tỉm sờ mặt Hà Đại Tráng, bóp cằm bắt ngẩng đầu : “Gọi là gì?”

Hà Đại Tráng bắt ngẩng đầu Kim Duệ, khó thể mở miệng.

“Không ?”

“…Chủ… nhân…”

“Đừng như , ?”

“Em lời chút .” Rõ ràng là, .

Hà Đại Tráng Kim Duệ gào to: “Kim Duệ! Đồ c.h.ế.t biến thái ! Sẽ một ngày! Tôi g.i.ế.c !”

Kim Duệ vẫn như cũ, mạnh mẽ ấn đầu Hà Đại Tráng háng : “Tôi chờ.”

Loading...