Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 122: Dạy Dỗ Hà Đại Tráng
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:27
Lượt xem: 153
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Chí Bác tiện tay đóng sầm cửa , thuận thế khóa trái từ bên trong.
Hà má má và Hà nãi nãi đập cửa ầm ầm, hoảng hốt gào thét: “Con trai (Cháu đích tôn), con chứ. Mở cửa! Cao Chí Bác, cháu mở cửa !”
Hà ba ba cũng vội vàng chạy tới ngoài cửa quát: “Mở cửa!”
Cao Chí Bác vọng qua cánh cửa: “Dì, chú, hai yên tâm, cháu sẽ làm gì , cháu chỉ chuyện với một lát thôi, cứ yên tâm.”
Người nhà họ Hà trợn tròn mắt kinh ngạc. Cậu mới đá bay con trai chúng ngay mặt chúng , giờ bảo sẽ làm gì nó, chỉ chuyện thôi, nghĩ ai tin nổi ?
Hà má má sang Cao má má, tức giận : “Cao phu nhân, xin chị lập tức, ngay bây giờ, bảo con trai chị mở cửa .”
Cao má má cũng chút ngơ ngác, vội vàng gõ cửa gọi: “Bác Nhi, con mở cửa .”
“Mẹ, yên tâm, con sẽ làm gì . Dì, chú, nếu hai lên thì cho cháu năm phút. Nếu , cháu sẽ mở cửa ngay lập tức.”
Người nhà họ Hà lộ vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn chọn tin tưởng lời Cao Chí Bác, cho năm phút.
Hà má má với Cao má má: “Nếu lát nữa con trai mệnh hệ gì, tuyệt đối tha cho kẻ làm tổn thương nó.”
Cao má má gượng, trong lòng thầm mắng Cao Chí Bác xối xả. Con đ.á.n.h thì cũng đừng đ.á.n.h mặt ba chứ, con ngốc . Thực Cao Chí Bác cũng chẳng đá bay Hà Đại Tráng mặt nhà họ Hà, chủ yếu là lúc thấy Hà Đại Tráng lao tới, phản ứng đầu tiên của là giơ chân đá, đó là bản năng, thể trách .
Hà Đại Tráng bệt đất ôm bụng, ho sặc sụa.
Cao Chí Bác mặt Hà Đại Tráng, lạnh lùng gã hỏi: “Cậu còn nhớ cảnh cáo điều gì ?”
Tiếng ho của Hà Đại Tráng bỗng chốc im bặt, gã trừng lớn mắt Cao Chí Bác với vẻ khó tin: “Sao đến đây!”
Cao Chí Bác chằm chằm Hà Đại Tráng, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh: “Tôi hỏi , còn nhớ cảnh cáo điều gì ?”
Ánh mắt Hà Đại Tráng chút né tránh, nhưng vẫn chịu thua trừng Cao Chí Bác: “Anh tưởng là ai, lời đều nhớ chắc!”
Cao Chí Bác bật : “Được! Vậy bây giờ sẽ giúp nhớ xem gì với .”
Nói xong, nhân lúc Hà Đại Tráng kịp phản ứng, túm lấy đầu gã ấn mạnh xuống giường. Nắm lấy bả vai gã, "rắc" một tiếng, tháo khớp vai gã .
Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Hà Đại Tráng lập tức vang lên, nhưng vì mặt úp chặt chăn nên tiếng hét nghẹn , bên ngoài phòng căn bản thể thấy.
Hà Đại Tráng đau đớn c.h.ử.i thề: “Đệt cụ mày! Buông tao !”
Khóe môi Cao Chí Bác nhếch lên một nụ lạnh, túm tóc Hà Đại Tráng kéo lên: “Đệt cụ ? Lông cánh còn mọc đủ mà đòi đệt cụ ai, hở tí là c.h.ử.i thề, ai dạy hả!”
Nói xong, vớ lấy cốc nước bên cạnh, bóp cằm gã đổ ực miệng: “Tôi rửa miệng cho , để ngày ngày ăn sạch sẽ một chút.”
Hà Đại Tráng giãy giụa, nước uống bao nhiêu nhưng sặc nhẹ, ho sù sụ liên hồi.
Cao Chí Bác đổ hết cốc nước xong ấn đầu gã xuống chăn, bóp chặt cánh tay tháo khớp của gã : “Cậu ngay cả một chút sức lực phản kháng cũng , mà còn dám ngoài lêu lổng? Muốn c.h.ế.t ?”
Hà Đại Tráng ho đau, tức giận gào lên: “Không cần... cần quản... khụ khụ khụ...”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Không cần quản? Cậu tưởng quản cái mớ rắc rối của chắc? Nếu đến tận nhà tìm chúng , tưởng rảnh rỗi sinh nông nổi quản ? Đừng ngày ngày việc gì làm kiếm chuyện! Cậu trở nên mạnh mẽ thì tìm cách cho đàng hoàng, đừng nó ngoài đàn đúm với đám lưu manh gì. Tôi cho , loại ghét nhất chính là đám lưu manh cặn bã đó. Nếu cũng lăn lộn cùng bọn chúng, thì nó cút khuất mắt cho sớm. Bằng , nếu để thấy lảng vảng quanh Dương Dương, tin bẻ gãy bộ xương cốt .”
Hà Đại Tráng gào lên: “Tôi chơi với ai cần đồng ý chắc, là cái thá gì của , chuyện của liên quan ch.ó gì đến !”
Cao Chí Bác đ.ấ.m thẳng một cú mặt Hà Đại Tráng: “Đừng nó nể mặt mà điều. Nếu nể mặt Dương Dương, tưởng nhúng tay chuyện rách nát của ? Dương Dương coi là bạn, đừng làm em buồn.”
Chỉ một câu , Hà Đại Tráng lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn.
Cao Chí Bác buông gã , bên giường : “Quay trường học đàng hoàng cho . Thứ thì tự dùng đôi tay mà giành lấy, chứ dựa dẫm kẻ khác. Học dăm ba cái trò mèo của đám lưu manh đó thì tính là bản lĩnh gì.”
Nói xong, Cao Chí Bác nắn khớp vai cho Hà Đại Tráng, đá gã một cái bảo: “Đứng dậy, ngoài với .”
Hà Đại Tráng c.ắ.n răng bò dậy, hai mắt đỏ ngầu Cao Chí Bác, gằn từng chữ: “Sẽ một ngày thắng .”
Cao Chí Bác nhạt: “Tôi đợi, nhưng hy vọng bằng mấy thủ đoạn hạ lưu đó.”
Hà Đại Tráng nghiến răng nghiến lợi Cao Chí Bác, thẳng cửa.
Cao Chí Bác theo bóng lưng Hà Đại Tráng, bất lực thở dài.
Nghe những lời Hà má má ban nãy, mới hiểu những điều đây luôn thắc mắc.
Thực , Hà Đại Tráng thích Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác cảm thấy chi bằng đó là sự cam lòng. Hạ Dư Huy là thứ đầu tiên gã nhưng , nên gã mới cố chấp đến .
Có lẽ gã thấy hình bóng thuở nhỏ của , còn Hạ Dư Huy trở thành hiện của đứa em trai khuất của gã.
Còn bản , mặt đều áp đảo gã, cũng khiến gã cam lòng. Gã hiếu thắng, nên mới đ.á.n.h bại .
Bất kể là đối với Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, trong lòng Hà Đại Tráng, sự cố chấp phần nhiều xuất phát từ tính hiếu thắng, từ khao khát kiểm soát. cả hai họ đều để gã toại nguyện, nên gã mới cảm thấy cam lòng, mới mãi buông bỏ .
Người nhà họ Hà ngoài cửa, liên tục đồng hồ treo tường, cảm thấy năm phút mà trôi qua chậm chạp đến thế.
Trong phòng lấy một tiếng động, càng khiến họ thêm sốt ruột.
"Cạch" một tiếng, cửa mở.
Hà má má thấy Hà Đại Tráng ở cửa, lập tức ôm chầm lấy gã hỏi: “Con trai, con trai, ? Có thương ở . Để xem nào.”
Hà Đại Tráng Hà má má ôm chặt, bả vai Cao Chí Bác tháo khớp đau nhói khiến gã run rẩy liên hồi. May mà mùa đông mặc nhiều áo, Hà má má đang kích động sờ nắn khắp nên phát hiện .
Hà Đại Tráng c.ắ.n răng lắc đầu: “Không ạ.”
Hà nãi nãi cũng vội vàng kéo gã xem xét: “Lúc nãy đá trúng chỗ nào , để bà xem nào.”
Hà Đại Tráng né tránh bàn tay của Hà nãi nãi, c.ắ.n răng nhẫn nhịn để lộ vẻ chật vật. “Bà nội, cháu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-122-day-do-ha-dai-trang.html.]
Hà ba ba một bên Hà Đại Tráng, gì, nhưng ánh mắt vẫn luôn dò xét gã.
Cao Chí Bác từ trong phòng bước , mỉm với nhà họ Hà: “Cậu hứa với cháu sẽ trường học đàng hoàng, cần lo lắng nữa ạ.”
Hà má má lộ vẻ khó tin. Rõ ràng bà nhớ Hà Đại Tráng luôn xoay quanh Hạ Dư Huy, đáng lẽ lời Hạ Dư Huy nhất mới đúng, bây giờ thành Cao Chí Bác ?
suy nghĩ chỉ xẹt qua trong đầu một giây Hà má má ném đầu.
Bà kéo tay Hà Đại Tráng, kích động hỏi lớn: “Thật ? Đại Tráng, thật chứ?”
Hà Đại Tráng "" một tiếng: “Mẹ, con sai , từ nay con sẽ học đàng hoàng.”
Hà má má cảm động đến mức ôm chầm lấy Hà Đại Tráng nức nở, Cao Chí Bác liên tục cảm ơn.
Hà Đại Tráng Hạ Dư Huy đang một bên, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn gì.
Hà nãi nãi cũng ôm Hà Đại Tráng rơi nước mắt.
Hà ba ba tuy gì, nhưng vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm tố cáo cảm xúc của ông.
“Cảm ơn .” Ông Cao má má và Cao Chí Bác .
Cao má má xòa: “Không gì, ban nãy Bác Nhi nhà cũng chỗ , mong bỏ qua cho.”
Hà ba ba xua tay: “Thằng nhóc đó da dày thịt béo, chịu đòn giỏi lắm, .”
Cao má má gượng: “Nếu chuyện gì nữa thì chúng xin phép về , việc gì cứ liên lạc nhé.”
Hà ba ba giữ : “Ở ăn bữa cơm tối hẵng về.”
“Dạ thôi, cũng đấy, nhà chúng còn già, về chăm sóc bà cụ nữa.”
“Vậy , hôm khác sẽ đến nhà thăm hỏi.”
“Khách sáo quá. Vậy chúng về nhé.”
“Được, để bảo tài xế đưa về.”
“Vậy phiền quá.”
“Nên làm mà.”
Trên đường về, Hạ Dư Huy kéo tay Cao Chí Bác hỏi: “Anh, gì với Hà Đại Tráng thế?”
Cao má má cũng thắc mắc, nhưng vẫn Cao Chí Bác trách móc: “Con xem con kìa, đá bay Đại Tráng ngay mặt ba . May mà , lỡ chuyện gì thật, xem con thu dọn tàn cuộc thế nào.”
Hạ Dư Huy cũng hùa theo: “ đó , lúc nãy làm em sợ c.h.ế.t khiếp. Tự dưng đá làm gì.”
Cao Chí Bác ho khan một tiếng, che giấu sự bối rối: “Thuận chân thôi.”
Cao má má tức giận đập một cái rõ kêu lên lưng Cao Chí Bác: “Con thì thuận chân , con và Dương Dương ở ngoài lo lắng cho hai đứa thế nào , thằng nhóc thối !”
Cao Chí Bác , xoa đầu Hạ Dư Huy: “Con chừng mực mà, đòn nhẹ hều .”
Cao má má lập tức hét lên: “Thế mà gọi là nhẹ? Con đá bay cả ngoài, thế mà nhẹ ?”
“Con dùng xảo kình, làm thương thật . Cùng lắm là để vết bầm, vài ngày là tan thôi.”
Nghe Cao Chí Bác , Cao má má cũng bám riết lấy chuyện nữa, hỏi tiếp: “Vậy hai đứa gì trong phòng? Con đ.á.n.h Đại Tráng ?”
Cao Chí Bác mặt biến sắc đáp: “Không ạ.” Hắn đ.á.n.h Hà Đại Tráng, chỉ tháo khớp vai gã thôi, cái tính là đánh.
Cao má má bán tín bán nghi liếc Cao Chí Bác, thấy thể tìm chút sơ hở nào mặt đành bỏ cuộc, tiếp tục hỏi: “Vậy con gì với nó mà chỉ một loáng khiến nó ngoan ngoãn lời thế?”
“Không gì cả, chỉ bảo học cho đàng hoàng, đừng đàn đúm với đám lưu manh gì nữa.”
“Chỉ thôi?”
“Chỉ thôi ạ.”
“Không còn gì khác?”
“Không còn gì khác ạ.”
Cao má má rõ ràng tin, chằm chằm Cao Chí Bác.
Cao Chí Bác mắt mũi, mũi tim, biểu cảm hề đổi.
Cao má má bất lực thở dài: “Thôi bỏ , chuyện giải quyết xong là , nấu cơm đây.”
Đợi Cao má má khuất, Hạ Dư Huy mới hỏi Cao Chí Bác: “Anh... gì với ? Sao lời ? Trước đây lời nhất ?”
Cao Chí Bác ôm Hạ Dư Huy, tì cằm lên đỉnh đầu , lười biếng đáp: “ bây giờ .”
“Vậy tại bây giờ ?”
“Vì vật tay với , cá cược xem ai thắng thì lời. Kết quả là thua, nên đành lời thôi.”
“Thật ?”
“Thật.”
“Em cóc tin.”
“Hehe...”