Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 120: Vượt Qua Nỗi Sợ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:24
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , ít phóng viên tìm đến nhà phỏng vấn Hạ Dư Huy, nhưng đều từ chối thẳng thừng.

Cao má má : “Dương Dương nhà chúng chỉ yên tĩnh đ.á.n.h đàn. Thằng bé thích dương cầm, yêu âm nhạc. Nó tham gia thi đấu nổi tiếng thu hút sự chú ý của công chúng. Thằng bé chỉ giao lưu, học hỏi thêm kinh nghiệm và kiến thức trong lĩnh vực . Nếu cứ ngày ngày vây quanh hỏi han đủ thứ chuyện, điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc học tập cũng như luyện đàn của thằng bé. Hy vọng đừng làm phiền cuộc sống của nó. Nếu ai cố tình quấy rối, xin mời về nhà nhận giấy triệu tập của tòa án.”

Cao má má đến nước , đám phóng viên cũng tiện mặt dày bám trụ nhà họ Cao nữa, đành thất vọng rời . Lúc , Cao má má và Cao nãi nãi mới mãn nguyện xuống tivi, canh me xem buổi phát sóng cuộc thi của Hạ Dư Huy.

Cao Chí Bác bên cửa sổ, đợi đám phóng viên khuất hẳn mới dẫn Hạ Dư Huy xuống lầu.

Hôm nay đến bệnh viện tái khám. Vốn dĩ Cao má má định cùng, nhưng Cao Chí Bác từ chối. Bà tức giận càu nhàu: “Con tưởng cùng con chắc? Mẹ còn ở nhà xem phát cuộc thi của Dương Dương bảo bối nhà đây .”

Chân của thể vận động mạnh, đạp xe đạp . Điều đó đồng nghĩa với việc họ xe .

Hôm qua lúc thi, Hạ Dư Huy lo lắng nên c.ắ.n răng lên xe. Suốt dọc đường, cứ rúc chặt lòng Cao Chí Bác run rẩy, nhắm tịt mắt dám ngoài.

Cao Chí Bác liên tục thì thầm bên tai để phân tán sự chú ý của . Thêm đó, vì hôm qua là ngày thi, trong lòng ít nhiều cũng bận tâm đến chuyện thi cử, chút căng thẳng nên sự tập trung dồn việc xe. Nỗi sợ hãi cũng vơi bớt phần nào so với đây. biểu hiện của , rõ ràng vẫn thể chấp nhận việc xe .

Còn hôm nay, cuộc thi kết thúc. Hạ Dư Huy chiếc xe đạp mặt, hạ quyết tâm lớn mới kéo tay Cao Chí Bác : “Anh, để em chở nhé.”

Cao Chí Bác bật : “Em nhắm chở nổi ?” Không tin tưởng Hạ Dư Huy, mà là thực sự làm .

Đừng là quãng đường từ trấn Thanh Phong lên bệnh viện thành phố mất hơn hai mươi phút xe, chỉ với vóc dáng của Hạ Dư Huy, chở đạp năm trăm mét là kỳ tích . Huống hồ là đoạn đường dài như , khả năng ?

Hạ Dư Huy cũng thể, mặt mày ỉu xìu: “Vậy làm bây giờ?”

Cao Chí Bác : “Không , chở em. Chân cũng gần khỏi , vấn đề gì .”

Hạ Dư Huy trừng mắt Cao Chí Bác. Sao thể để đạp xe chở chứ!

“Anh... chúng xe .”

Cao Chí Bác chằm chằm Hạ Dư Huy: “Dương Dương, đừng cố quá.”

Hạ Dư Huy : “Em cố, là đang cố thì .”

“Hay là tự ? Em ở nhà nhé?”

“Em chịu! Em cùng .”

“... Thật sự xe ?”

“... Vâng, xe !”

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy: “Vậy chúng cứ thử xem , nếu thấy thì xuống xe ngay, ?”

Hạ Dư Huy gật đầu "" một tiếng. Trong lòng thầm tự động viên bản : Có gì to tát , chỉ là xe thôi mà! Hôm qua cũng đấy thôi? Mình nhất định , vì , nhất định vượt qua khó khăn .

Lúc lên xe, tay Hạ Dư Huy bám chặt lấy tay Cao Chí Bác, khẽ run rẩy.

Cao Chí Bác , lo lắng : “Hay là thôi, chúng nữa.”

Hạ Dư Huy lắc đầu, nhắm mắt , chui tọt trong xe xuống.

Cao Chí Bác lập tức lên xe ôm lòng, thì thầm bên tai: “Đừng sợ, ở đây.”

Hạ Dư Huy "" một tiếng, cả vẫn run rẩy, bám chặt lấy Cao Chí Bác buông.

Tài xế Hạ Dư Huy, chút lo lắng. Đứa bé mắc bệnh gì chứ? Lát nữa đừng c.h.ế.t xe ông nha.

Ông lo lắng hỏi: “Không chứ?”

Cao Chí Bác lạnh lùng liếc ông một cái: “Không , lái xe .”

Tài xế giật , đầu lầm bầm c.h.ử.i thề một câu nhấn ga chạy .

Hạ Dư Huy bám chặt lấy Cao Chí Bác, nhắm nghiền hai mắt.

Cao Chí Bác vỗ nhẹ lên má : “Bảo bối, mở mắt , .”

Hạ Dư Huy nắm c.h.ặ.t t.a.y , dường như thấy tiếng gọi.

Cao Chí Bác vỗ nhẹ : “Bảo bối, mở mắt , .”

Lúc Hạ Dư Huy mới dè dặt mở mắt. Đập mắt là ánh ngập tràn sự dịu dàng của Cao Chí Bác. Nỗi sợ hãi tột độ trong lòng bỗng chốc tan biến còn dấu vết.

Hạ Dư Huy nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Chí Bác, khẽ gọi: “Anh...”

Cao Chí Bác cúi đầu hôn lên trán : “Ừ, đây.”

Hạ Dư Huy vùi mặt n.g.ự.c Cao Chí Bác, hít hà mùi hương , cảm thấy dường như... cũng còn đáng sợ đến thế nữa.

Đến bệnh viện, Cao Chí Bác hỏi Hạ Dư Huy cảm thấy thế nào. Hắn tiến từng bước một, từ từ giúp xóa bỏ nỗi ám ảnh .

Trên đường , ít nhận Hạ Dư Huy. Dù thì hôm qua đài truyền hình K thị cũng phát sóng trực tiếp và phát liên tục cuộc thi dương cầm. Hôm nay nhớ mặt cũng khó.

may mắn là chỉ từ xa chỉ trỏ, bàn tán gì đó chứ hành động nào quá khích.

Chủ nhiệm Lý Cao Chí Bác hồi phục , hai ba tháng nữa là thể bình phục .

Hạ Dư Huy vui mừng khôn xiết. Tay Cao Chí Bác thể khỏi hẳn, vui nhất.

Cao Chí Bác xoa đầu Hạ Dư Huy, dắt về phía phòng bệnh tầng ba.

Hôm qua Âu Ngải Lạc lên cơn sốt, chú bảo vệ đưa viện ngay trong đêm. Nếu , tối qua họ cũng đến chúc mừng Hạ Dư Huy .

Âu Ngải Lạc thấy Hạ Dư Huy liền hớn hở: “Dương Dương, chúc mừng nha!”

Hạ Dư Huy mỉm : “Cảm ơn , đỡ hơn chút nào ?”

Âu Ngải Lạc gật đầu: “Đỡ hơn , hết sốt . Chắc hôm nay là xuất viện. Hôm qua đến chúc mừng , xin nha.”

——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-120-vuot-qua-noi-so.html.]

Hạ Dư Huy lắc đầu: “Có gì mà xin , lời chúc của là đủ , hôm qua chẳng gọi điện cho tớ .”

“Hehe, hôm qua tớ xem trực tiếp thi đấy. Đẹp trai cực!”

“Thật ?”

“Đương nhiên! Tớ tự hào về lắm, ai nhắc đến , tớ thể vỗ n.g.ự.c tự hào bảo: Cậu là bạn tớ đấy, oai !”

“Hehehehe...”

Cao Chí Bác hai đứa trẻ vui vẻ, hỏi: “Âu thúc ?”

Âu Ngải Lạc vẻ vui đáp: “Đi hút t.h.u.ố.c ạ.”

Cao Chí Bác "ồ" một tiếng, vỗ đầu Hạ Dư Huy: “Bảo bối ở đây chơi với Lạc Lạc nhé, tìm Âu thúc.”

Hạ Dư Huy "" một tiếng, xuống mép giường bệnh, hình còn gầy gò hơn cả của Âu Ngải Lạc, trong lòng chút xót xa.

“Sao sức khỏe của vẫn yếu thế ?”

Âu Ngải Lạc khổ, Hạ Dư Huy : “Chắc hồi nhỏ sống khổ quá, bác sĩ bảo cứ từ từ bồi bổ sẽ khỏe .”

Hạ Dư Huy gật đầu. Cậu Âu Ngải Lạc là do chú bảo vệ nhặt về, những ngày tháng lang thang đầu đường xó chợ chắc chắn chịu nhiều khổ cực.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Âu Ngải Lạc Hạ Dư Huy, hỏi han chuyện thi đấu hôm qua.

Hạ Dư Huy cũng kể cho , thú nhận rằng thực lúc đó căng thẳng, lúc bước lên sân khấu chân còn run rẩy. Âu Ngải Lạc phá lên, liên tục giục kể tiếp...

Cao Chí Bác bước phòng hút thuốc, chú bảo vệ thấy , : “Chúc mừng nha.”

Cao Chí Bác đáp: “Có cháu đoạt giải mà chú chúc mừng.”

“Cũng như cả thôi.” Giữa Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy vốn dĩ chẳng phân biệt .

Chú bảo vệ đưa cho một điếu thuốc: “Hút ?”

Cao Chí Bác nhận lấy, châm lửa: “Lạc Lạc thế chú?”

Chú bảo vệ thở dài: “Thì vẫn thôi, tự dưng sốt cao.”

“Sẽ khỏe thôi chú.”

“Ừ, bác sĩ bảo cứ từ từ bồi bổ. Sẽ khỏe thôi.”

“Chú thiếu tiền ?”

“Không thiếu, hôm qua cũng chẳng tốn bao nhiêu, với còn thanh toán bảo hiểm nữa, cần đến cháu .”

“Vậy , email mấy hôm cháu gửi, chú đưa cho Nhược Ngôn xem ?”

“Cháu đừng nhắc nữa, ngờ thằng nhóc nhà cháu còn nhạc cơ đấy?”

Cao Chí Bác lắc đầu. Hắn thể rằng vì kiếp Nhược Ngôn nổi đình nổi đám nhờ bài hát nên mới nhớ ... Nhược Ngôn là một ca sĩ khá nổi tiếng mà nhớ ở kiếp . Cô mắt từ năm 16 tuổi, lận đận suốt hai năm trời, đó mới bạo hồng nhờ một bài hát. Và bài hát đó chính là bản nhạc gửi email cho chú bảo vệ. Một ca khúc nhịp điệu nhanh pha chút phong cách rock.

Hồi đó bài hát nổi rần rần khắp nửa cái Z quốc, Cao Chí Bác nhớ cũng khó.

“Cô đang thu âm ạ?”

“Đang thu, thích lắm, chắc sắp xong .”

“Vâng, xong thì gửi cháu thử nhé.”

“Ừ. , cháu bảo thằng nhóc Tiểu Hướng lừa ?”

Cao Chí Bác bất đắc dĩ: “Âu thúc, gọi là lừa .”

Chú bảo vệ Cao Chí Bác : “Cháu lừa thì là gì, mấy công ty ký hợp đồng bây giờ là bọn nhóc tì, lớn một chút ai thèm đến chỗ chúng .”

Cao Chí Bác rít hai thuốc, : “Sắp , cháu sẽ khiến bọn họ nổi tiếng hết. Đến lúc đó, chúng cầu xin khác nữa .” Đợi mấy đó nổi tiếng, công ty của họ mới thực sự chỗ vững chắc.

Chú bảo vệ vứt mẩu t.h.u.ố.c lá tay, vỗ vai Cao Chí Bác: “Được! Âu thúc tin tưởng cháu.”

Cao Chí Bác đáp: “Cháu cũng tin tưởng chú.”

“Thằng nhóc thối.”

Hai phòng bệnh, thấy Hạ Dư Huy và Âu Ngải Lạc đang rôm rả.

Chú bảo vệ : “Dương Dương, chúc mừng cháu nha.”

“Cháu cảm ơn chú.”

“Hai đứa đang chuyện gì mà vui thế.” Cao Chí Bác vuốt tóc Hạ Dư Huy hỏi.

Hạ Dư Huy và Âu Ngải Lạc , đồng thanh đáp: “Không cho /chú .”

Cao Chí Bác nhướng mày, nhéo má Hạ Dư Huy: “Bảo bối bí mật nhỏ với bạn bè ?”

Hạ Dư Huy đỏ mặt: “Anh!”

Cao Chí Bác ha hả, sang hỏi chú bảo vệ: “Bao giờ Lạc Lạc xuất viện ạ?”

“Bác sĩ bảo hôm nay là , nhưng chú để thằng bé ở theo dõi thêm một ngày nữa.”

Cao Chí Bác gật đầu đồng tình.

bệnh viện thêm một lúc, Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy mới về.

Lúc về đương nhiên vẫn xe , Hạ Dư Huy vẫn rúc chặt lòng Cao Chí Bác, cúi gầm mặt.

Cao Chí Bác vuốt ve mái tóc , thì thầm hát bài hát mà Hạ Dư Huy từng hát cho . You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy.

Nghe tiếng hát trầm ấm của Cao Chí Bác, Hạ Dư Huy thầm nghĩ, vì , nhất định sẽ chiến thắng nỗi sợ hãi . Không bất cứ điều gì thể thế vị trí của Cao Chí Bác trong lòng . Ngay cả nỗi sợ hãi tột cùng cũng thể.

Loading...