Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 119: Ăn Mừng Chiến Thắng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:23
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, bất kể là ai thì hiển nhiên đều sẽ động lòng giải thưởng ICPC. Phải rằng, mấy chục năm trôi qua kể từ cuối cùng Z quốc đoạt giải tại ICPC. Và cho đến tận bây giờ, vẫn một Z quốc nào giành ngôi vị quán quân tại giải đấu .

Thế nên Lã Lương mới kích động đến khi thấy Hạ Dư Huy. Nếu Hạ Dư Huy thực sự thể đoạt giải tại ICPC, đó sẽ là một sự kiện chấn động lòng đến nhường nào.

Hạ Dư Huy chắc chắn cũng động tâm. Đó là sự công nhận cao quý nhất dành cho . Chỉ khi đỉnh cao nhất, mới thể kề vai sát cánh cùng trai .

Về đến nhà, điều khiến Cao Chí Bác kinh ngạc là bắt gặp Hà Đại Tráng - kẻ lâu gặp. Từ năm ngoái, Hà Đại Tráng ít khi đến nhà họ. Cao Chí Bác hỏi lý do, Hà Đại Tráng cũng chẳng buồn .

Thế nên hiện tại thấy Hà Đại Tráng, chỉ Cao Chí Bác mà cả Cao má má và đều chút ngạc nhiên.

Hà Đại Tráng Hạ Dư Huy với vẻ mặt hớn hở, ôm bó hoa hồng đỏ rực bên cạnh đưa cho , : “Tiểu Ngư Nhi, chúc mừng !”

Đây là đầu tiên trong đời Hạ Dư Huy tặng hoa, chút ngẩn ngơ.

Cao Chí Bác bó hoa hồng chừng 99 đóa mặt, mặt biến sắc vươn tay nhận lấy, với Hà Đại Tráng: “Cảm ơn.”

Hà Đại Tráng trừng mắt Cao Chí Bác, mặt đầy oán hận. Rõ ràng là tặng cho Tiểu Ngư Nhi, giành giật cái quái gì chứ. cuối cùng gã vẫn gì.

Cao má má bó hoa hồng Hà Đại Tráng tặng Hạ Dư Huy, nhịn hỏi: “Tráng Tráng, cháu đến đây?”

Hà Đại Tráng kích động Hạ Dư Huy: “Cháu xem Tiểu Ngư Nhi biểu diễn tivi, nhịn nên chạy tới đây ạ.”

Cao má má kỳ quái hỏi: “Hôm nay thứ Tư ? Cháu học ?”

Nụ môi Hà Đại Tráng cứng đờ. Dạo gã cúp học như cơm bữa, đến mức quên béng mất hôm nay là thứ Tư, ngày gã đến trường.

“Sáng nay cháu thấy mệt nên xin cô giáo nghỉ ạ.”

Cao má má bán tín bán nghi dẫn nhà.

Hà Đại Tráng lẽo đẽo theo Hạ Dư Huy, mặt mày hớn hở: “Tiểu Ngư Nhi, ban nãy đàn quá mất, tớ mà say mê luôn. Sao cho tớ hôm nay thi, hại tớ xem biểu diễn trực tiếp.”

Hạ Dư Huy đầu Hà Đại Tráng, đáp: “Cuộc thi là do thầy hiệu trưởng sắp xếp.”

Hà Đại Tráng bĩu môi, chút vui: “Thế cũng báo cho tớ một tiếng chứ, hại tớ xem từ đầu.”

Hạ Dư Huy : “Có phát mà.”

Hà Đại Tráng "ồ" một tiếng, bó hoa trong tay Cao Chí Bác hỏi: “Hoa tớ tặng, thích ?”

Hạ Dư Huy liếc bó hoa Cao Chí Bác đặt sang một bên, : “Cảm ơn .”

Hà Đại Tráng bật : “Cậu còn khách sáo với tớ làm gì.”

Hạ Dư Huy cúi đầu lên tiếng. Một lúc , thấy Cao má má và đều về, hàng xóm láng giềng xung quanh cũng kéo đến chúc mừng. Ai nấy đều tấm tắc khen Hạ Dư Huy đàn dương cầm quá, những lời khen ngợi tuôn như suối mất tiền mua.

Cả nhà vui vẻ khép miệng, mặt ai cũng hiện rõ vẻ tự hào, dường như đang : Đây chính là con trai nhà chúng đấy. Cao má má càng ôm chặt Hạ Dư Huy buông, hôn liên tiếp mấy cái, tự hào : “Con trai là cừ nhất!”

Cao nãi nãi cũng nắm tay Hạ Dư Huy, miệng ngớt lời: “Đây là cháu ngoan bảo bối của bà.”

Khiến đều phá lên.

Trên tivi bắt đầu phát sóng những tin tức hậu trường của cuộc thi. Vì là chương trình trực tiếp nên cảnh thi đấu ban nãy kết thúc từ lâu. Muốn xem thì chỉ thể tìm bản phát .

điều chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng của cả nhà.

Hạ ba ba một bên con trai , hốc mắt bỗng đỏ hoe. Ông lập tức dậy nhà vệ sinh. Nhìn trong gương, ông mỉm lẩm bẩm: “Phương Phương, em thấy , con trai chúng xuất sắc đến nhường nào.”

Hạ Dư Huy lo lắng theo hướng Hạ ba ba rời , Cao Chí Bác bên cạnh đưa tay xoa đầu .

Hạ Dư Huy dậy tìm Hạ ba ba.

Hạ ba ba thấy Hạ Dư Huy, ôm chầm lấy , nghẹn ngào : “Con trai ngoan.”

Hạ Dư Huy ôm Hạ ba ba, lời nào.

Hướng Diệp, Lâm Hữu, tư và đều gọi điện đến. Còn cả những quen cũng gọi điện chúc mừng. Cao Chí Bác đều mặt cảm ơn từng một.

Hạ ba ba nhờ đặt một nhà hàng thành phố để ăn mừng cho Hạ Dư Huy. Ông mời tất cả những đến chúc mừng, nhân tiện bảo Cao Chí Bác gọi cả Hồng Đồng Đồng cùng, hôm nay cô bé cũng giúp đỡ ít.

Hồng Đồng Đồng nhận điện thoại, tiếng hét chói tai suýt đ.â.m thủng màng nhĩ Cao Chí Bác. Cô bé lập tức đồng ý lia lịa: “Em , em , em !”

Cao Chí Bác cúp máy, tiện thể gọi luôn cả Hướng Diệp và Lâm Hữu.

Cả nhà vây quanh Hạ Dư Huy một lúc lâu, đó cùng đến nhà hàng Hạ ba ba đặt để ăn mừng.

Hồng Đồng Đồng đợi sẵn bên ngoài nhà hàng từ sớm. Vừa thấy nhóm Hạ Dư Huy, cô bé vui sướng chạy ào tới gọi: “Hạ Dư Huy, chúc mừng !”

Hạ Dư Huy mỉm : “Cảm ơn .”

Hồng Đồng Đồng đưa cho một hộp quà bọc cẩn thận, : “Lúc nãy đông quá, tớ kịp chúc mừng , bây giờ chắc muộn chứ?”

Hạ Dư Huy vươn tay nhận lấy: “Cảm ơn .”

“Cảm ơn gì chứ, tớ quyết định , từ nay về , chính là thần tượng của tớ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-119-an-mung-chien-thang.html.]

Hạ Dư Huy kinh ngạc cô bé.

Hồng Đồng Đồng lớn: “Đừng tớ như thế, tuy nhỏ hơn tớ bốn tuổi, nhưng tớ thật sự sùng bái nha. Sự sùng bái phân biệt tuổi tác, quốc tịch giới tính .”

Cao Chí Bác kéo Hạ Dư Huy trong, đột nhiên thấy hối hận vì gọi Hồng Đồng Đồng.

Lúc thi đấu, luôn sân khấu nên để ý đến , ngờ cô bé ... thiếu đ.á.n.h đòn như .

Hà Đại Tráng và Hồng Đồng Đồng dường như mắt, chính xác hơn là Hà Đại Tráng Hồng Đồng Đồng mắt.

Gã thầm nghĩ, một Cao Chí Bác đủ khó đối phó , giờ thêm một Hồng Đồng Đồng nữa. Gã cảm thấy tinh lực của đang cạn kiệt nghiêm trọng. Tiểu Ngư Nhi của gã quá nhiều nhòm ngó, thật sự đau đầu.

Còn Hồng Đồng Đồng thì cảm thấy Hà Đại Tráng cứ như hận thể năm chữ " thù với cô" lên mặt , vô cùng khó chịu.

Cô bé đẩy mạnh Hà Đại Tráng khỏi Hạ Dư Huy, vui vẻ với .

Bên trái Hạ Dư Huy là Cao Chí Bác, bên ... là Hà Đại Tráng và Hồng Đồng Đồng đang ngừng chen lấn xô đẩy .

Cuối cùng, Cao Chí Bác dứt khoát ôm Hạ Dư Huy lòng, dịch sang một bên, tránh xa hai kẻ đang ghen tuông tranh giành .

Hà Đại Tráng quá quen với những hành động mật của Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, nhưng Hồng Đồng Đồng vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, nghĩ thì họ là em, như cũng chẳng gì to tát.

Một lúc , Hướng Diệp dẫn theo Lâm Hữu và Mạnh Hạo đến. Vừa thấy Hạ Dư Huy, Hướng Diệp tuôn một tràng dài những lời chúc mừng. Hạ Dư Huy chỉ dùng đúng hai chữ để đáp : “Cảm ơn.”

Lâm Hữu cũng Hạ Dư Huy với khuôn mặt rạng rỡ: “Chúc mừng .”

Hạ Dư Huy "ừ" một tiếng: “Cảm ơn .”

Hướng Diệp vui: “Anh bao nhiêu là lời, em chỉ đáp hai chữ 'cảm ơn'. Tên ngốc ba chữ, em cũng đáp ba chữ 'cảm ơn '.”

Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy hẹn mà cùng liếc một cái, chọn cách phớt lờ.

Hướng Diệp tức tối, vươn tay vò đầu bứt tai, nhéo má Lâm Hữu mấy cái mới thấy hả đôi chút.

Quay đầu thấy Hồng Đồng Đồng một bên, Hướng Diệp nhướng mày: “Yo, cô cũng ở đây .”

Hồng Đồng Đồng thấy Hướng Diệp liền hừ lạnh, trừng mắt : “Sao! Tôi ở đây ?”

Hướng Diệp phịch xuống cạnh Hồng Đồng Đồng. Cô bé lập tức bật dậy, trừng mắt quát: “Anh cạnh làm gì!”

Hướng Diệp nhún vai: “Chỗ ai , cạnh cô chắc?”

Hồng Đồng Đồng nghiến răng nghiến lợi Hướng Diệp.

Cao Chí Bác nhướng mày, gì. Hắn suýt quên mất, Hồng Đồng Đồng một bạn , quen Hướng Diệp đầy một tháng đá. Thảo nào luôn cảm thấy Hồng Đồng Đồng chút địch ý nho nhỏ với , hóa nguyên nhân là đây.

Hồng Đồng Đồng hừ lạnh một tiếng, xuống , đầu thèm để ý đến Hướng Diệp nữa.

Lâm Hữu xuống cạnh Hướng Diệp, ngẩng đầu liếc Hồng Đồng Đồng, gì.

Sau khi Cao ba ba phát biểu vài lời cảm ơn, bữa tối mới chính thức bắt đầu.

Bàn của nhóm Cao Chí Bác hầu hết là học sinh và già. Hàng xóm láng giềng cũng Hạ Dư Huy là trầm tính, ít nên ai đến chúc rượu . Bọn họ chạy thẳng đến chỗ Cao ba ba và Hạ ba ba.

Cao Chí Bác bóc vỏ tôm đút tận miệng Hạ Dư Huy, há miệng ăn ngay.

Hà Đại Tráng cũng nịnh nọt bóc một con tôm, bỏ đĩa của Hạ Dư Huy.

Hạ Dư Huy con tôm vài giây, gắp lên ăn: “Cảm ơn.”

Hà Đại Tráng vui sướng tột độ, gắp thêm mấy con tôm bát, cơm cũng chẳng thèm ăn, chuyên tâm bóc tôm cho Hạ Dư Huy.

Hồng Đồng Đồng con tôm Cao Chí Bác đút tận miệng Hạ Dư Huy, con tôm Hà Đại Tráng bỏ đĩa , bỗng cảm thấy Hà Đại Tráng thực cũng đáng ghét lắm, ngược còn chút đáng thương.

Hướng Diệp cũng bóc một con tôm cho Lâm Hữu, nhéo má một cái xem như trả công.

Mạnh Hạo Hướng Diệp với vẻ mặt khinh bỉ: “Anh, em là em trai là em trai ? Từ nhỏ đến lớn từng thấy bóc cho em con tôm nào.”

Hướng Diệp liếc Mạnh Hạo một cái, như cố ý chọc tức , lấy thêm một con tôm bóc vỏ đưa cho Lâm Hữu. Không quên nhéo má thêm cái nữa, : “Mày ngoan ngoãn lời như Tiểu Hữu ? Nếu mày cũng để tao nhéo một cái, làm chắc chắn cũng sẽ bóc tôm cho mày.”

Mạnh Hạo c.h.ử.i thề một tiếng, Hướng Diệp khinh khỉnh: “Nằm mơ !”

Quay sang Lâm Hữu bên cạnh, : “Cái đồ ngốc , chỉ để bắt nạt, thật vô dụng! Không chỉ là con tôm thôi ? Tự bóc , tay chắc?”

Lâm Hữu cúi đầu lên tiếng, nhưng mặt dần đỏ bừng.

Hướng Diệp bên cạnh ha hả. Mạnh Hạo bất lực Lâm Hữu: “Nói một câu là đỏ mặt, xem bên cạnh vui vẻ kìa. Anh chỉ thích xem trò của thôi, còn ngốc nghếch hùa theo!”

Lâm Hữu cúi gầm mặt, mặt càng đỏ hơn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hướng Diệp gắp thêm thức ăn cho Lâm Hữu, xoa đầu : “Ăn cơm , đừng để ý đến nó.”

Lâm Hữu gì, ngoan ngoãn cầm đũa lên ăn cơm.

Mạnh Hạo trừng mắt bộ dạng vô dụng của Lâm Hữu, tức giận đầu , cầm một cái đùi gà lên bắt đầu gặm nhồm nhoàm. Hồng Đồng Đồng sang Lâm Hữu, cảm thấy thật đáng thương, vớ cái tên khốn khiếp Hướng Diệp chứ? Cậu rốt cuộc Hướng Diệp là loại cặn bã đến mức nào !

Và vài năm , Lâm Hữu Hồng Đồng Đồng cũng tự hỏi với nụ tự giễu. Sao vớ cái tên cặn bã Hướng Diệp cơ chứ?

Loading...