Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 112: Xin Anh Tha Thứ

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:38:14
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay, Cao má má về nhà hầm canh cho Cao Chí Bác, còn Cao ba ba thì đến công ty xử lý công việc. Trong phòng bệnh chỉ còn hai Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy.

Cao Chí Bác giường bệnh, bát cháo đưa đến tận miệng, nuốt xuống, “Ngon lắm.”

Hạ Dư Huy Cao Chí Bác, múc một thìa cháo nữa đưa đến bên môi , há miệng ăn.

Lớp gạc tay trái của tháo , chỉ cũng cắt. Cậu thể cử động một cách gượng gạo.

Vết thương lưng cũng dưỡng một thời gian, ngày nào cũng sấp khi ngủ khiến Cao Chí Bác khó chịu vô cùng.

Còn tay trái vẫn đang bó bột, bác sĩ một tháng rưỡi nữa mới tháo , đó còn phối hợp vật lý trị liệu, hồi phục mất hơn nửa năm.

Hạ Dư Huy đến trường, ngày ngày ở bên cạnh Cao Chí Bác, ai khuyên cũng vô dụng.

Cậu ở bên Cao Chí Bác, đợi bình phục.

Kẻ dụ Cao Chí Bác lúc đầu vẫn tìm , trong lòng Cao Chí Bác vẫn thể yên tâm. Vì , tán thành việc Hạ Dư Huy đến trường.

Hạ Dư Huy một khi bướng bỉnh thì ai làm gì , ngày nào cũng ở bệnh viện chăm sóc Cao Chí Bác.

Kể từ vụ bắt cóc, Hạ Dư Huy nhiều hơn , điều khiến Cao Chí Bác ngạc nhiên.

Thực Hạ Dư Huy chỉ cảm thấy, những gì nghĩ trong lòng cho Cao Chí Bác kịp thời, nếu lỡ xảy chuyện tương tự, sẽ hối hận vì tình yêu của dành cho .

Hơn nữa, bây giờ cũng thể tự chăm sóc bản .

Hà Đại Tráng từ lúc thể xuống giường thì thường xuyên chạy sang phòng bệnh của Cao Chí Bác. Giờ phút thấy Hạ Dư Huy đút cháo cho Cao Chí Bác, tuy trong lòng vô cùng khó chịu nhưng cuối cùng vẫn gì.

Trải qua chuyện , Hà Đại Tráng cảm nhận sâu sắc cách giữa và Cao Chí Bác. Trước khi đủ mạnh để vượt qua Cao Chí Bác, quyết định sẽ đối đầu với nữa.

Nhìn Cao Chí Bác và Hạ Dư Huy, Hà Đại Tráng : “Tiểu Ngư Nhi, mai xuất viện .”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng, đầu : “Vậy về nhà nghỉ ngơi cho .”

Đối với việc Hà Đại Tráng vì nhập viện, trong lòng Hạ Dư Huy thực sự cảm kích. Vì thái độ của đối với Hà Đại Tráng cũng chút đổi.

Hà Đại Tráng cảm thấy vô cùng phấn khích sự quan tâm của Hạ Dư Huy, liền sáp gần gật đầu: “Tôi sẽ chăm sóc cho bản , Tiểu Ngư Nhi đừng lo cho .”

Hạ Dư Huy “ừm” một tiếng, tiếp tục đút cơm cho Cao Chí Bác.

Hà Đại Tráng thêm vài câu bên cạnh, thỉnh thoảng Hạ Dư Huy cũng đáp đôi lời.

Mãi cho đến khi nhịn nữa qua bắt về, Cao Chí Bác mới cảm thấy thế giới trở nên yên tĩnh.

Đối với Hà Đại Tráng, thái độ của Cao Chí Bác cũng đổi ít, quan trọng nhất là nhẫn nhịn hơn nhiều. Nếu là đây, Cao Chí Bác sớm đuổi , làm gì chuyện để Hà Đại Tráng lải nhải ở đây lâu như .

Ăn cơm xong, Cao Chí Bác gắng gượng tựa đầu giường, Hạ Dư Huy đang bên cạnh cầm khăn lau tay cho , sự dịu dàng trong mắt gần như tràn ngoài.

“Bảo bối, đây, ôm một cái.”

Hạ Dư Huy nắm lấy tay Cao Chí Bác, “Đợi chút, em lau tay xong , sắp xong .”

Cao Chí Bác “ừm” một tiếng, mỉm Hạ Dư Huy. Dương Dương của đang dần vươn những chiếc xúc tu của , bắt đầu chạm thế giới . Lau tay xong, Hạ Dư Huy nhẹ nhàng tựa lòng Cao Chí Bác, “Có đè lên vết thương ?”

Cao Chí Bác ôm chặt lòng, hôn một cái, “Không .”

Hạ Dư Huy ngẩng đầu lên hôn môi Cao Chí Bác, ôm , nhắm mắt hưởng thụ.

Cửa phòng bệnh đột nhiên mở , Cao Chí Bác ngước mắt sang, là một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i quen .

Người phụ nữ đó xách một giỏ trái cây, rụt rè về phía Cao Chí Bác.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Xin hỏi, là Cao Chí Bác ?”

Cao Chí Bác chằm chằm cô trả lời, “Cô là ai?”

Người đó dè dặt hỏi: “Tôi là vợ của Dương Tùng, xin hỏi thể ?”

Cao Chí Bác nheo mắt , đến. Dương Tùng, chính là kẻ dụ , đến giờ cảnh sát vẫn bắt , ngờ vợ gã tự tìm đến cửa.

Cao Chí Bác hừ lạnh một tiếng, “Có chuyện gì?”

Người phụ nữ ở cửa, nên nên lùi, cuối cùng như lấy hết can đảm, bước phòng bệnh.

Thấy Cao Chí Bác ý phản đối, cô cẩn thận đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường, đó cúi gập mặt .

“Xin .”

Bụng cô chắc cũng bảy tám tháng, việc cúi trông khó khăn, nhưng cô vẫn cúi một góc hơn chín mươi độ.

Cao Chí Bác mặt cảm xúc, ôm Hạ Dư Huy, kín đáo kéo xa phụ nữ một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-112-xin-anh-tha-thu.html.]

“Tôi và cô quen , cô xin làm gì?”

Thân hình phụ nữ khựng , từ từ thẳng dậy, nước mắt giàn giụa khắp mặt.

“Xin , hai ngày nay mới chuyện , ngờ Dương Tùng làm chuyện như . Tôi mặt xin .”

Cao Chí Bác còn kịp , Hạ Dư Huy biến sắc, lập tức gầm lên: “Cút ngoài! Chúng gặp cô!”

Cao Chí Bác Hạ Dư Huy đang kích động, vỗ vỗ đầu , “Dương Dương, vô lễ như .”

Hạ Dư Huy trừng mắt, mặt đầy phẫn nộ, “Anh! Bọn họ hại nông nỗi ! Dựa mà em lễ phép với họ!”

Cao Chí Bác vỗ lưng Hạ Dư Huy, vuốt giận cho , “Cô sai, sai là chồng cô . Chúng thể đổ của chồng cô lên , như chẳng chúng cũng giống như Mã lão bản ?”

mà!”

“Không nhưng nhị gì cả, , đừng giận nữa.”

“Anh!”

Cao Chí Bác dỗ dành Hạ Dư Huy xong, đầu phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i bên cạnh, lạnh: “Cô mặt gã xin ? Thế gã ?”

Người phụ nữ sững sờ, ngờ Cao Chí Bác lạnh lùng đến , giống một đứa trẻ mười mấy tuổi, hơn nữa khí chất lạnh lùng đó khiến cô chút sợ hãi.

“Anh tiện…”

“Không tiện? Là đang trốn ở nhà sợ hãi dám ngoài chứ gì.”

“Không… .”

“Gã trốn ở nhà né tránh trách nhiệm, để cô đến đây xin ? Là lấy lòng thương hại, để tha thứ cho gã đúng ?”

“Không… …”

“Không ? Vậy một … ừm, một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i như cô đến tìm , còn xin , là vì cái gì? Chẳng lẽ để tha thứ cho gã, để chuyện cho qua?”

Người phụ nữ ngờ Cao Chí Bác đoán suy nghĩ của , nhất thời chút luống cuống.

Cao Chí Bác lạnh: “Cô nghĩ là một đứa trẻ mười bốn tuổi dễ chuyện, cô rơi vài giọt nước mắt, vài câu ho là thể mềm lòng tha thứ cho các ? Gã để một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i như cô đến xin , còn cho , gã thực là một sắp làm cha, nên đại phát từ bi mà bỏ qua cho gã? Huống hồ gã cũng gây tổn thương thực chất nào cho , nên thực trách nhiệm cũng lớn đến thế?”

Người phụ nữ hổ đỏ mặt cúi đầu gì. Bọn họ đúng là nghĩ như .

Cao Chí Bác tiếp tục : “Vậy gã từng nghĩ, lúc bọn họ lên kế hoạch bắt cóc, mà họ bắt cóc cũng cha , cũng là một đứa trẻ ? Lúc bọn họ vì tiền tài mà suýt nữa lấy mạng , gã từng nghĩ, cũng chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi ? Dù gã gây tổn thương thực chất cho , nhưng gã vụ bắt cóc sắp xảy . Những chuyện gã đều nghĩ tới, nhưng gã vẫn làm. Bây giờ cô tha thứ cho gã, cô nghĩ, thể ?”

Cả khuôn mặt phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đỏ bừng, Cao Chí Bác mà nước mắt cứ tuôn rơi, “Tôi là chúng đúng, nhưng… nếu chúng thật lòng xin , bồi thường cho thật , thể tha thứ cho ? Tôi xin , cũng là ma xui quỷ khiến mới làm những chuyện hồ đồ , nếu thật sự tù, cuộc sống của con làm đây. Anh thể… thể nể mặt đứa bé chào đời trong bụng , mà bỏ qua… bỏ qua cho ?”

Người phụ nữ xong chính cũng cảm thấy hổ, cúi đầu dám Cao Chí Bác.

Cao Chí Bác cảm thấy thật nực , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà bật khanh khách, “Nể mặt đứa bé chào đời? Con cô và quan hệ gì? Là quan hệ với một tên bắt cóc suýt nữa đẩy em trai địa ngục, là quan hệ với một kẻ đồng lõa suýt nữa lấy mạng ? Đừng là nó đời, cho dù bây giờ nó mặt , cô nghĩ nó bao nhiêu mặt mũi chứ?

Cuộc sống của con cô thì liên quan gì đến ? Chẳng lẽ cô còn bụng giúp đỡ các ? Trên đời bao nhiêu nghèo hơn cô, cần giúp đỡ hơn cô, nếu nhiều lòng thương hại như , giúp xuể ?

Gã ma xui quỷ khiến? Vậy g.i.ế.c cũng thể dùng một câu ‘ ma xui quỷ khiến’ để giải quyết vấn đề ? Nếu xin tác dụng, cần cảnh sát làm gì? Làm sai chuyện, trực tiếp xin là xong, cần gì pháp luật quy định, cần gì tù?

Cô chắc chắn gã trốn tránh trách nhiệm, mà là thật lòng ?”

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i một tràng lời của Cao Chí Bác làm cho cứng họng, mà chỉ , “Xin … xin …”

Cao Chí Bác lười tiếp tục với cô , “Xin , nghỉ ngơi.”

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i Cao Chí Bác, hồi lâu, thấy đối phương thực sự tiếp tục chuyện với .

‘Bịch’ một tiếng, cô quỳ xuống đất, níu lấy nệm giường bên cạnh Cao Chí Bác : “Tôi xin , bỏ qua cho ? Chỉ cần… chỉ cần truy cứu trách nhiệm của , chúng sẽ làm trâu làm ngựa cho , báo đáp cả đời.”

Cao Chí Bác đang quỳ đất, thật sự cảm thấy cạn lời. Kẻ làm sai thì trốn ở nhà, để một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i chạy đến quỳ để lấy lòng thương hại, loại đàn ông như , đúng là khốn nạn!

“Cô đừng như , nếu cô thật sự cho gã, thì bảo gã mau tự thú . Như tòa án cũng thể xem xét tình tiết tự thú mà xử nhẹ.”

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ngờ quỳ xuống mà Cao Chí Bác vẫn hề lay chuyển, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo một tia oán trách và hận thù.

Cao Chí Bác đầu , ôm Hạ Dư Huy lòng che tầm mắt phía .

“Phiền cô mang đồ của , cần nghỉ ngơi.”

Dù thế nào nữa, Cao Chí Bác cũng sẽ nhượng bộ. Đừng hôm nay đến là một phụ nữ mang thai, cho dù là một già cả, cũng sẽ hề lay chuyển.

Làm sai thì chịu trách nhiệm cho hành vi của , để khác cầu xin tha thứ, như mấy phần thành ý?

Huống hồ chuyện là nhắm Hạ Dư Huy, Cao Chí Bác càng thể dễ dàng bỏ qua cho bất kỳ ai. Nếu chỉ nhắm , lẽ nể mặt phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i , sẽ tha cho gã một mạng, nhưng liên lụy đến Hạ Dư Huy… thể nào!

Người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mấp máy môi, chằm chằm bóng lưng Cao Chí Bác hồi lâu, chậm chạp dậy, rời . Cô mang giỏ trái cây .

Hạ Dư Huy chằm chằm bóng lưng của phụ nữ đó, mãi đến khi cô ngoài, tức giận chạy xuống giường khóa trái cửa phòng, đầu liền ném giỏ trái cây tủ đầu giường xuống đất, cầm chiếc ghế bên cạnh đập mạnh, trút hết cơn thịnh nộ trong lòng ngoài.

Loading...