Trọng Sinh Để Yêu Em Thêm Lần Nữa - Chương 10: Đón Em Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:34:27
Lượt xem: 370

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Dư Huy ở trong lồng ấp một tháng, lúc ngoài tuy rằng qua vẫn nhỏ yếu hơn trẻ sơ sinh bình thường nhiều, nhưng ít nhất qua cũng hư nhược như , động một chút là cấp cứu gì đó.

Cao Chí Bác cứ cách ba bữa đến bệnh viện điểm danh, nào cũng ồn ào đòi thăm vợ nhỏ, hôm nay tin Hạ Dư Huy rốt cuộc thể khỏi lồng ấp, càng là làm nũng bán manh bắt ba Cao đưa tới bệnh viện.

Hắn tận mắt chứng kiến mỗi quá trình trưởng thành của Hạ Dư Huy, nhiều một phút thiếu một giây cũng .

Lúc Cao Chí Bác đến, Hạ Dư Huy đang y tá bế từ trong lồng ấp , cũng vì rời khỏi cảnh quen thuộc , Hạ Dư Huy oa oa lớn. Thân thể vốn yếu ớt càng đến thượng khí tiếp hạ khí, thở nổi, mặt đều nghẹn tím tái.

Cao Chí Bác bên ngoài cửa sổ cách ly mà sốt ruột c.h.ế.t, kéo góc áo Cao cũng đang nóng nảy như lửa đốt : “Mẹ, Tiểu Bác bế vợ nhỏ, vợ nhỏ .”

Mẹ Cao cũng tiếng nháo của Hạ Dư Huy làm cho chút kinh hãi, thể Hạ Dư Huy vốn , nếu thật sự đến tắt thở, thì làm , trong cái lồng ấp lâu nữa .

Nhìn vẻ mặt tự tin của con trai , nghĩ đứa bé Hạ Dư Huy hình như thích nó, Cao cảm thấy thể thử xem, liền đồng ý, gọi bác sĩ tới, để Cao Chí Bác mặc quần áo cách ly, bước đôi chân ngắn .

Hạ Dư Huy quấy dữ dội, y tá hết cách, đành đặt trong lồng ấp, nhưng Hạ Dư Huy cũng dọa , trong lồng ấp vẫn cứ mãi. Cả khuôn mặt đỏ bừng, y tá bên cạnh mà nơm nớp lo sợ, sốt ruột đến mức làm cho .

Cao Chí Bác phòng giữ ấm, bước đôi chân ngắn chạy về phía Hạ Dư Huy, Hạ Dư Huy co thành một đoàn trong lồng ấp, Cao Chí Bác đau lòng c.h.ế.t, nhóc con một tháng mà chẳng thấy lớn thêm chút nào, rõ ràng những đứa trẻ trong phòng giữ ấm đa đều là sinh non, chỉ một qua hư nhược như chứ.

Thảo nào từ nhỏ đến lớn thể đều , mỗi thấy , đều cảm thấy gió thổi qua là bay mất, cho nên hồi nhỏ cũng dám chơi với , luôn cảm thấy quá yếu ớt, nếu chú ý, sẽ giống như đồ dễ vỡ đụng là nát. Đến lúc đó về nhà chắc chắn ăn đòn. Sau lớn lên tự nhiên cũng chút mâu thuẫn trong lòng với , cảm thấy con trai cường tráng, giống như Hạ Dư Huy, ngay cả con gái cũng bằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-de-yeu-em-them-lan-nua/chuong-10-don-em-ve-nha.html.]

Hạ Dư Huy oa oa lớn, Cao Chí Bác lên phía đặt ngón tay bàn tay nhỏ đang múa may loạn xạ của Hạ Dư Huy, Tiểu Dư Huy giống như c.h.ế.t đuối vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nắm chặt lấy tay Cao Chí Bác, giống như dùng hết bộ sức lực của .

Cao Chí Bác tiếng nhỏ dần, ghé sát hôn lên khuôn mặt nhỏ của Hạ Dư Huy, dán mặt : “Vợ nhỏ , tới đón em về nhà.”

Cũng Hạ Dư Huy là vì cảm nhận mùi hương quen thuộc, là vì nụ hôn của Cao Chí Bác, hoặc là vì câu của Cao Chí Bác, tóm , thật sự trong nháy mắt nữa.

Cao Chí Bác đang nhắm mắt nhưng vẫn nắm chặt ngón tay , đầu về phía y tá bên cạnh: “Chị y tá, em thể bế em ?”

Y tá vẻ mặt ngây thơ của Cao Chí Bác làm cho manh đến đầy mặt máu, nhưng vẫn lo lắng hỏi: “Em bế nổi ?”

Cao Chí Bác , lộ một nụ rạng rỡ: “Được ạ.” Nói xong vươn tay bế Hạ Dư Huy trong lồng ấp.

Lúc Hạ Dư Huy sinh mới hơn bốn cân một chút, đến bây giờ hơn một tháng , cũng thấy mọc thêm chút thịt nào. Bế lên tuy rằng chút trọng lượng, nhưng Cao Chí Bác nghĩ, từ lúc sinh đến khi lớn lên hóa đều cùng một dạng, yếu ớt giống như bóp một cái là vỡ, nhẹ đến mức gió thổi một cái là bay.

Mẹ Cao ở bên ngoài con trai bế Hạ Dư Huy nhỏ hơn nó hai tuổi, đột nhiên cảm thấy một màn qua ấm áp. Bà nghĩ, nếu đợi chúng nó lớn lên, cũng giống như bây giờ, tương trợ tương thành, thì bao.

nhiều năm , khi bà nhớ tới lời nguyện cầu bà hứa lúc , đột nhiên hỏi, ông trời hiểu lầm ý của bà , cái bà là tương trợ tương thành, cũng là hai trái với luân thường đạo lý mà ở bên .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

khi bà hướng ông trời thu hồi nguyện vọng , muộn ……

Loading...