Trọng Sinh Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang (Câm) - Chương 9: Thơm Quá

Cập nhật lúc: 2025-12-20 12:46:17
Lượt xem: 1,661

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gia, đồ đạc kiểm kê xong!”

Nguyên nhung dùng hết sức trong, Xuân Kiến cản cũng kịp, đó liền đối diện với ánh mắt âm trầm của thiếu gia nhà , như lột da .

Thật đáng sợ.

Bùi Tịch khẽ thở dài, chút tiếc nuối chọc vị trí lúm đồng tiền của câm nhỏ, lúm đồng tiền xinh xắn biến mất, nhưng vành tai y đỏ ửng lên.

“Nếu thu dọn xong xuôi, chúng về nhà thôi.” Bùi Tịch đ.á.n.h giá một lượt cách bài trí trong phòng ngủ.

Xem đồ đạc ở đây đều cố tình sắp đặt để oai hôm nay, như thì nhận .

“Dọn sạch luôn cả phòng ngủ .”

Theo lệnh của Bùi Tịch, chẳng mấy chốc tiểu viện của Hà Tri Liễu sạch bong, chỉ còn bàn ghế.

Sau khi chào hỏi Hà gia một tiếng, bọn họ liền khải trở về.

Nhìn sân trống , ngay cả Hà Hoành An cũng ngờ Bùi Tịch làm chuyện keo kiệt như , thật đáng tiếc cho những món đồ mà dụng tâm thêm .

Trở Bùi phủ.

Vừa gặp trưởng và phụ hạ triều trở về ngay cửa.

Ai cũng hôm nay Bùi Tịch và Hà Tri Liễu mặt, lúc mang theo vài thứ, lúc về mang nhiều đồ như ?

Hà Tri Liễu ngoan ngoãn cúi hành lễ.

Bùi Kiêu xua tay với y, liếc Bùi Tịch, nhướng mày hỏi: “Ngươi Hà gia tống tiền ? Thật bản lĩnh.”

Bên cạnh, Bùi Túc nhịn , ôn tồn : “Lão tứ tống tiền, rõ ràng là càn quét!”

“Không thèm nhắc tới lão già Hà Hoành An đó, chỉ lấy của hồi môn cắt xén của A Tri nhà thôi!” Bùi Tịch khỏi đắc ý , hỏi: “Hôm nay về sớm ?”

Bùi Túc lộ vẻ bất đắc dĩ và dung túng, : “Tam ca của ngươi khỏe, phụ cũng đau bụng, liền xin chỉ bệ hạ, đưa họ về nhà nghỉ ngơi .”

Bùi Tịch về phía phụ và tam ca Bùi Định, một cao lớn khỏe như trâu, một mặt lạnh nhạt như nước… Đâu dáng vẻ bệnh chứ?

Lời tuy nhưng cũng tiện tiếp tục tán gẫu cửa phủ, nếu đường thấy, e là sẽ chê bọn họ nhà mà dám về.

Vừa trong viện, nhị ca kể chuyện triều chính hôm nay, loanh quanh cũng chỉ mấy chuyện cũ rích, chẳng gì mới mẻ.

Ngược , hành động hôm nay của Bùi Tịch chọc cho bật , ngừng giơ ngón cái với .

“Nói cũng , dạo ngươi vẻ trưởng thành hơn nhiều đấy.” Bùi Túc vỗ vai , liếc Hà Tri Liễu đang đằng xa trông chừng hạ nhân dọn đồ, “Cuối cùng cũng phát hiện điểm của ?”

Bùi Tịch hừ hai tiếng, “Không cần phát hiện, bản y vốn . Là do đây nghĩ thông, mới khiến y chịu những uất ức đó. Y ở Hà gia sống gian nan, nếu đến Bùi phủ mà còn khổ sở nữa…”

Không dám tưởng tượng y sẽ đau khổ đến nhường nào.

Nếu y rơi cảnh như , mẫu của câm nhỏ chắc chắn sẽ lo lắng.

Bùi Túc cong môi , vẻ mặt ôn hòa, “Ngươi hiểu , dù chỉ cho y một chút thương hại cũng đủ để y sống qua ngày bình yên. Trong nhà nữ quyến nào khác, nên để y và mẫu dùng cùng nhiều hơn.”

“Không cần , y chỉ cần ngoan ngoãn ở yên là .” Bùi Tịch , những mong đợi kỳ vọng gì ở câm nhỏ.

Chỉ mong y sống thật , sống một cuộc đời bình an.

Bùi Túc kinh ngạc nhướng mày, nhưng cũng thêm gì nữa, dù tứ cũng thành gia lập thất, những chuyện tự nhiên nên để chính giải quyết.

“Vậy ngươi—”

“Không với ngươi nữa, y thúc giục !” Bùi Tịch bỏ một câu cho nhị ca đang đó, xoay chạy về phía Hà Tri Liễu, vẫn luôn lưng về phía họ.

Nụ của Bùi Túc cứng đờ, tiểu t.ử thèm bọn họ cơ chứ?!

Nghe tiếng bước chân phía , Hà Tri Liễu bất giác đầu thì Bùi Tịch ôm lấy từ đằng . Sắc mặt y tức thì đỏ bừng, đừng là giãy giụa, ngay cả động cũng dám động.

“Chờ sốt ruột ? Ta về Thanh viện với ngươi đây.” Bùi Tịch cúi , cằm tựa lên vai y, nghiêng đầu hít hà, chút say sưa, “Ngươi thơm quá…”

Gương mặt Hà Tri Liễu đỏ rực như ráng chiều, nhất thời gì, đây đều là công của nước gội đầu hương hoa mà Xuân Kiến chuẩn .

“A…”

Hơi thở phả cổ khiến y bất giác rụt .

Bùi Tịch cong cả mắt, lời mang theo ý trêu chọc: “Nước gội đầu hương hoa cũng cho dùng với, chúng tỏa cùng một mùi hương thì khác mới tình ý đôi nồng đậm, ?”

“A.” Hà Tri Liễu khẽ gật đầu.

Chuyện nhỏ như , dĩ nhiên là .

Ý mặt Bùi Tịch càng sâu hơn, nửa đẩy y nhanh về phía Thanh viện, sân thấy đầy những rương hòm, nhất thời phản ứng kịp.

“Mẹ ngươi mà để cho ngươi nhiều của hồi môn như thế, suýt chút nữa là mụ già họ Trang đó chiếm hết. Nếu ngươi cần, e là bà định để cho hai đứa con ngu xuẩn của !” Bùi Tịch mặt thì nhưng đáy mắt lóe lên hàn ý.

Hắn tiện tay mở một hộp trang sức xem, tuy câm nhỏ là tiểu ca nhi nhưng mẫu y cũng chuẩn ít vàng bạc châu báu, trang sức, dù những thứ đều thể đổi tiền.

Hửm?

Bùi Tịch thấy một cây trâm cài tóc lộng lẫy, hình phượng hoàng, từng sợi lông vũ đan bằng chỉ vàng, phần đuôi bảy màu đều đính một viên đông châu sáng ngời, trong miệng phượng hoàng còn ngậm một viên minh châu.

Trông thì đúng là lộng lẫy, nhưng cũng khá thường thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/trong-sinh-chi-doc-sung-tieu-phu-lang-cam/chuong-9-thom-qua.html.]

Điều khiến Bùi Tịch kinh ngạc là, thứ kiếp từng thấy.

Kiếp để tâm đến câm nhỏ, cũng của hồi môn của y mang theo đến Bùi gia, dù Bùi gia nay để ý những thứ , càng nghĩ đến việc dùng của hồi môn của con dâu để mưu sinh, tự nhiên cũng chuyện .

hôm nay nghĩ , kiếp câm nhỏ , cũng thấy y gây sự với Hà gia, kiếp ai giúp y đòi của hồi môn?

Nghĩ đến đây, Bùi Tịch khỏi chút bực bội.

“Khụ khụ!” Bùi Tịch ho khan một cách chiến thuật, tùy ý nghịch mấy món trang sức, hỏi một cách lơ đãng, “Mà , hình như ngươi bạn bè nào khác nhỉ? Nếu ngươi rảnh rỗi việc gì làm thì cứ tụ tập với họ cũng .”

Lời thật hào phóng ?

Hà Tri Liễu khẽ c.ắ.n môi, đây là đang cố ý sỉ nhục y ?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Một câm như y, ngay cả cũng thể, ai kết bạn với một như y chứ?

Bùi Tịch vốn luôn để ý đến vẻ mặt của y, thấy y thoáng cô đơn, chợt nhận sai, vội vàng chữa : “Đừng hiểu lầm, nghĩ chúng thành hôn cũng một tháng , cũng đến lúc gặp gỡ bạn bè. Ta sợ ngươi ở trong phủ buồn chán, nếu ngươi ngoài, chúng thể cùng .”

Hà Tri Liễu do dự lắc đầu, y mà ngoài sợ là sẽ chê , chừng còn liên lụy Bùi Tịch chế nhạo theo.

Đối phương vốn thích y, bây giờ quan hệ khó khăn lắm mới hòa hoãn, y gây sai lầm gì nữa.

“Được , chờ khi nào ngươi ngoài thì chúng .” Bùi Tịch xoa vành tai y, cảm giác rắn chắc trong tay khiến lòng vững vàng hơn nhiều.

“A.” Hà Tri Liễu khẽ đáp.

Của hồi môn nhanh dọn hết kho, danh sách cũng Xuân Kiến cất để tiện đối chiếu .

Hai trở về phòng nghỉ ngơi, ở trong một môi trường quen thuộc, Hà Tri Liễu mới thả lỏng một chút, nhưng mới nghỉ ngơi thì nhớ đến lời của nhị ca Bùi Túc lúc nãy.

Y kéo kéo tay áo Bùi Tịch, ngẩng đầu lo lắng .

*Phụ và tam ca, cần qua xem thử ?*

Đều khỏe đến mức xin nghỉ hạ triều về nhà, chắc là khó chịu lắm, Bùi Tịch thể qua xem .

Bùi Tịch suy nghĩ một lát : “Vậy qua xem một chút, ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi , bữa trưa ăn gì thì cứ dặn bọn họ làm.”

“A.” Hà Tri Liễu khẽ gật đầu, những việc đều Xuân Kiến lo .

Bùi Tịch sắp xếp cho y xong xuôi liền đến sương phòng phía đông.

Có lẽ khi về cho gọi phủ y, lúc qua đến nơi, đại phu đang bắt mạch cho phụ trưởng.

Ngón tay khô gầy của lão phủ y đặt cổ tay phụ , mí mắt nhắm hờ khẽ nhíu , đôi lông mày hoa râm cũng nhíu chặt, tay thỉnh thoảng vuốt râu, đôi lúc thở dài hai tiếng.

Tim Bùi Tịch tức khắc treo lên, tuy theo diễn biến của kiếp , sức khỏe của phụ và các trưởng vấn đề gì, nhưng cũng chắc liệu việc trọng sinh làm đảo lộn và sắp xếp chuyện .

Nếu đúng là như , thì thể coi trọng.

“Haiz.” Phủ y khẽ thở dài, giọng khàn khàn vang lên, “Tướng quân yên tâm, ăn gì thì cứ ăn, làm gì thì cứ làm !”

Rắc.

Trong khoảnh khắc, Bùi Tịch dường như thấy cả tiếng răng nghiến nát.

Hắn đột nhiên xông lên túm lấy cổ áo lão phủ y, “Lão già nhà ngươi bắt đầu bậy! Tin nhổ sạch mấy cái răng còn của ngươi , ngươi chỉ thể húp cháo thôi!”

“Hồ đồ!” Tần Ngọc Dung nhíu mày quát lớn, “Tính tình ngày càng nóng nảy!”

“Vân thuyền.” Bùi Túc ôn tồn gọi, nhưng giọng mang theo vẻ vui và áp chế nhàn nhạt, “Còn mau xin .”

Bùi Tịch nhướng mày, nhưng vẫn buông lão phủ y , thở dài một , sửa sang vạt áo cho phủ y, miệng đầy áy náy xin .

Ở Bùi phủ nhiều năm như , phủ y sớm tính nết của nhà họ Bùi, đặc biệt là vị tứ thiếu gia , tính tình vô cùng nóng nảy, nhưng chung quy .

Phủ y bắt mạch hỏi bệnh xong cũng còn việc gì khác, những chuyện vốn việc thể xen , vẫn nên để chủ nhà tự giải quyết, chỉ là xem bệnh, làm tròn chức trách là .

Sắc mặt Bùi Kiêu và Bùi Định đều chút bệnh tật, Bùi Tịch thật sự tiện làm loạn nữa, chỉ là vẫn canh cánh trong lòng lời của phủ y, căn bản đến mức nghiêm trọng như .

“Đại phu thì cứ làm , đừng nghĩ nhiều.” Tần Ngọc Dung vỗ vỗ mu bàn tay phu quân nhà , mặt lộ vẻ quan tâm, “Chỉ là dạo cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện triều đình tạm thời giao cho Cảnh Hành.”

Bùi Túc lập tức gật đầu, “Vâng.”

“Ta về nghỉ đây.”

Bùi Định nghiêng đầu ho khan hai tiếng, mặt hiện lên chút nóng, nhàn nhạt bỏ một câu rời .

Bùi Tịch khẽ “chậc” một tiếng, “Cái tính của lão tam.”

“Vân thuyền.” Bùi Túc khẽ .

“… Tam ca, ý là tam ca.”

Tần Ngọc Dung lười bọn họ đấu võ mồm, xua tay hiệu cho họ rời , Bùi Tịch và Bùi Túc liền lâu.

Ra khỏi sân sương phòng phía đông, Bùi Tịch yên tại chỗ, nghiêng đầu về phía Bùi Túc, “Này, nhị ca, phụ và tam ca chắc bệnh thật nhỉ?”

Bùi Túc nhíu mày một lát, ngay đó giơ tay sờ trán , lẩm bẩm: “Ta nghi ngươi cũng bệnh , bắt đầu mê sảng.”

Bùi Tịch: “…”

--------------------

Loading...