Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 51: Tiền kiếp - "Thế thì anh đeo nhẫn cho em đi."
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:43:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên kim cương trong hộp lớn đến mức trông cứ như thể tốn tiền mua , sắc đỏ rực rỡ chói lọi đến mức suýt chút nữa làm lóa cả mắt .
Nguyễn Ngôn ngẩn ngơ một lát, ngước mắt lên Tưởng Thính Nam.
Lần đầu tiên Tưởng Thính Nam thấy căng thẳng đến thế, lòng bàn tay dường như lấm tấm mồ hôi. Anh nín thở, định mở lời nhưng chẳng nên gì.
Cuối cùng, dường như ngắm nghía đủ, Nguyễn Ngôn mới chậm rãi lên tiếng:
"Tưởng Thính Nam, bình thường ngoài còn mang theo cái , thấy nặng ?"
Giọng Tưởng Thính Nam khàn :
"Không , hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng , sợ..."
"Sợ cái gì?"
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Chẳng lẽ sợ em sẽ tỏ tình với đấy chứ?"
Trong lòng Tưởng Thính Nam dâng lên một nỗi xót xa. Nghe , ý tứ quá rõ ràng . Anh nở một nụ gượng gạo đến khó coi, đưa tay :
"Đưa cho , bé cưng."
Thôi .
Tưởng Thính Nam thầm tự an ủi , để tìm cơ hội khác . Vẻ ngoài trông vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trái tim vỡ vụn thành trăm mảnh từ lâu .
Nguyễn Ngôn gì, nhét chiếc hộp nhẫn trở túi áo của Tưởng Thính Nam. Chuyện cứ như thể chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ mà thôi. đối với Tưởng Thính Nam thì .
lúc soát vé, điện thoại của nhân viên bên cạnh bỗng vang lên, âm thanh lớn đến mức cứ vang vọng mãi:
"Tất cả đều là bọt biển..."
Sắc mặt Tưởng Thính Nam tối sầm thêm một bậc. Biết thế thì bao trọn phòng chiếu cho !
Anh nghiêng đầu Nguyễn Ngôn, thấy bé cưng nhà hề tỏ vui, vẫn đang mải mê bốc bỏng ngô bỏ miệng, hào hứng chờ soát vé. Trái tim Tưởng Thính Nam lập tức mềm nhũn . Tuy rằng vẫn danh phận chính thức, nhưng chỉ cần ở bên cạnh , muộn phiền, lo âu đều tan biến hết.
Bộ phim là phim mới công chiếu nên rạp khá đông . Chỗ của Nguyễn Ngôn và Tưởng Thính Nam ở chính giữa. Sau khi xuống, Nguyễn Ngôn tiện tay bốc một ít bỏng ngô đưa đến bên môi :
"Nếm thử ."
Tưởng Thính Nam vốn thích đồ ngọt, nhưng vì là đồ vợ đút tận miệng, gần như chẳng cần suy nghĩ mà há miệng ăn ngay.
Không là vô tình hữu ý, ngón tay của Nguyễn Ngôn chậm một giây mới rời , khiến môi của Tưởng Thính Nam chạm nhẹ ngón tay . Cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay khiến một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể , thậm chí còn cảm thấy da đầu ngứa ran.
Hơi thở của trở nên nặng nề hơn, vô thức đưa lưỡi l.i.ế.m môi, đôi mắt thâm trầm dán chặt Nguyễn Ngôn. Thế nhưng ngay ngắn như chuyện gì xảy , còn cầm điện thoại lên chụp ảnh vé xem phim.
Tưởng Thính Nam nhịn mà lên tiếng:
"Vị cũng khá ngon, bé cưng ơi, còn nữa ?"
Nguyễn Ngôn liền nhét cả xô bỏng ngô lòng .
Tưởng Thính Nam: "..."
Thứ ăn là bỏng ngô mà!!
Anh hậm hực thu hồi tầm mắt, ôm lấy xô bỏng ngô trong lòng. So với vẻ ngoài lạnh lùng cứng nhắc của , trông bộ dạng chút buồn .
Trong rạp chiếu phim quá tối, nên ngay cả bản Tưởng Thính Nam cũng thấy đôi tai đỏ ửng của Nguyễn Ngôn, cùng với những ngón tay đang vô thức cử động bên sườn .
Phim nhanh chóng bắt đầu. Đó là một bộ phim thương mại ngọt ngào điển hình, nhưng từ khi làm, Nguyễn Ngôn mấy thời gian xem phim, nên xem chăm chú và thích thú.
Ngược , Tưởng Thính Nam thấy hối hận. Bé cưng bên cạnh ngay hàng thẳng lối, chẳng thèm dựa dẫm chút nào. Biết thế chọn phim kinh dị cho .
Trong lòng ngứa ngáy khó chịu. Bỗng nhiên, thấy cánh tay của Nguyễn Ngôn khẽ cử động, đưa tay về phía , trái tim Tưởng Thính Nam mềm nhũn, vội vàng nắm chặt lấy tay , mười ngón tay đan chặt .
Nguyễn Ngôn - vốn chỉ định bốc bỏng ngô: "..."
Cậu nhịn mà nghiêng đầu , thấp giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-51-tien-kiep-the-thi-anh-deo-nhan-cho-em-di.html.]
"Buông tay ."
Tưởng Thính Nam lấy hết can đảm buông. Dù cũng đang ở bên ngoài, chẳng lẽ Nguyễn Ngôn đ.á.n.h ? Vả ... đ.á.n.h cũng lỗ.
Nguyễn Ngôn tượng trưng rút tay một chút, thấy rút nên cũng từ bỏ, mặc cho làm gì thì làm. Thế là trong suốt phần còn của bộ phim, cả hai xem với một tư thế vô cùng kỳ quặc. Nhìn bên thì ai nấy đều ngay ngắn nghiêm túc, nhưng thực chất bên đang bí mật nắm tay .
Bộ phim kết thúc bằng cảnh hôn của hai nhân vật chính trong đám cưới. Tưởng Thính Nam mà vô cùng ngưỡng mộ, thầm nghĩ đến bao giờ mới thể kết hôn với Nguyễn Ngôn đây...
Người trong rạp về gần hết, Nguyễn Ngôn mới lên tiếng:
"Anh thể buông tay ?"
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối , luyến tiếc nỡ rời mà buông tay .
Bước khỏi rạp chiếu phim, trời bắt đầu sập tối.
Tưởng Thính Nam dĩ nhiên cứ thế để Nguyễn Ngôn về nhà ngay: "Đi ăn tối nhé bé cưng."
Cứ ngỡ Nguyễn Ngôn sẽ từ chối, nào ngờ chỉ suy nghĩ một lát gật đầu: "Được thôi. để em mời, theo em đấy."
Thế thì còn gì để nữa . Tưởng Thính Nam chiều theo ý tất.
Dưới sự chỉ dẫn của Nguyễn Ngôn, chiếc xe rẽ qua mấy khúc cua cuối cùng dừng ở một con hẻm nhỏ gần căn hộ của .
"Trong một quán cơm rang, hồi còn học em thường xuyên ghé đây ăn."
Nguyễn Ngôn tiến về phía hai bước, đột nhiên đầu hỏi Tưởng Thính Nam: "Tưởng tổng chắc là sẽ ăn quen những thứ chứ?"
Dù bà xã chỉ đang trêu chọc , nhưng trong lòng Tưởng Thính Nam vẫn khỏi dâng lên một nỗi xót xa. Nguyễn Ngôn quên sạch .
Cậu quên mất rằng hồi ở trường, hai từng thoáng gặp vài . Cậu quên mất đôi bàn tay lớn từng đỡ lấy khi leo tường, và cũng quên luôn cả viên kẹo bạc hà mà nhét cho năm .
Tưởng Thính Nam rủ mắt, giọng trầm xuống: "Sẽ ."
Anh cũng chẳng sinh giàu sang phú quý. Cái thời nghèo khổ nhất khi còn làm thuê, ngay cả cái bánh màn thầu giá một đồng cũng chẳng nỡ mua, chỉ điên cuồng uống nước lã để lấp đầy cái bụng đói.
Bước quán, điều bất ngờ là nơi vô cùng sạch sẽ. Nguyễn Ngôn gọi hai suất cơm rang, bà chủ quán dường như quen nên đưa thêm hai chai nước ngọt. Tiếng bật nắp lon vang lên giòn giã như giai điệu đặc trưng của mùa hè.
Nguyễn Ngôn gọi cơm rang thập cẩm, nhưng thích ăn cà rốt, thế là cứ thế nhặt từng miếng một bỏ sang bát của Tưởng Thính Nam. Nếu là bình thường, chắc chắn dỗ dành, khuyên bảo ăn một chút, nhưng hôm nay dù cũng là buổi hẹn hò đầu tiên, cố nhịn nhiều, cứ thế đón nhận hết chỗ cà rốt mà bé cưng đưa sang.
Sức ăn của Nguyễn Ngôn nhỏ, cơm chỉ ăn một nửa nhưng lãng phí, thế nên dứt khoát đẩy sang cho Tưởng Thính Nam. Dù thời gian qua cũng quen , Tưởng Thính Nam ăn cơm thừa canh cặn của những giận mà ngược còn thấy vui vẻ lắm cơ.
Tưởng Thính Nam ăn sạch phần thuần thục cầm lấy phần của Nguyễn Ngôn, chỉ vài miếng là hết veo.
Bà chủ quán tới dọn bàn, : "Tiểu Ngôn, giờ bạn trai ăn giúp , cháu cần đóng gói mang về nữa nhé."
Nguyễn Ngôn híp mắt: "Anh là đại vương bụng phệ mà."
Hai thanh toán xong rời khỏi quán. Vì nơi khá gần căn hộ của Nguyễn Ngôn nên Tưởng Thính Nam quyết định bộ tiễn về.
Đi nửa đường, Tưởng Thính Nam chợt nhận điều gì đó. Anh khựng , giọng run run: "Ngôn Ngôn, em... em là ý gì?"
Nguyễn Ngôn cố ý hỏi : "Cái gì cơ?"
Tưởng Thính Nam cuống quýt: "Bà chủ quán là bạn trai em, mà em hề phủ nhận!"
"Ồ —" Nguyễn Ngôn kéo dài giọng, "Thế ý là ? Muốn em đó phủ nhận một chút ?"
"Không , ..."
Tưởng Thính Nam chẳng gì, sợ nhiều thì hỏng việc. Nguyễn Ngôn cũng dừng bước theo, ánh đèn đường, quầng sáng bao phủ lấy khiến cả như trắng đến phát quang.
"Tưởng Thính Nam, làm bạn trai em ?"
Nghe câu , Tưởng Thính Nam rõ ràng là hoảng hốt. giây tiếp theo, thấy Nguyễn Ngôn đưa tay mặt .
"Vậy thì thôi."
"Thế thì đeo nhẫn cho em ."
Nguyễn Ngôn cong cong đôi mắt, mỉm lên tiếng.