Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 50: Tiền kiếp - Hẹn hò
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:42:40
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Ngôn bỗng chùa.
Cậu bảo đại phật bước xuống để lên đó luôn cho .
Nếu thì thể lương thiện và mềm lòng đến thế cơ chứ... Đến khi sực tỉnh , lỡ hứa sẽ ăn trưa cùng Tưởng Thính Nam mất .
Than ôi, đúng là hối hận kịp.
Nguyễn Ngôn cau mày, tự giận mà thiếu định lực thế . Cậu khẽ hừ một tiếng giục: "Anh mau ký tên , còn mang về nữa."
Nhìn cảnh , chẳng ai mới thực sự là tổng giám đốc.
Cừu miệng sói , làm gì chuyện để thoát dễ dàng như .
Tưởng Thính Nam kìm mà bước tới hai bước, nắm lấy tay vợ , khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay : "Sắp đến trưa , em đừng về nữa, cứ ở đây một lát ."
"Không thèm!"
Nguyễn Ngôn từ chối ngay lập tức cần suy nghĩ. Cậu định rút tay , nhưng Tưởng Thính Nam siết chặt.
Người đàn ông dùng sức mạnh mẽ, chen từng ngón tay kẽ tay Nguyễn Ngôn để mười ngón tay đan chặt .
"Anh làm cái gì !"
Nguyễn Ngôn lườm , lo đột nhiên xông văn phòng thấy, cuống quýt giận.
Thế nhưng đột nhiên, Tưởng Thính Nam khẽ kéo một cái, lôi lòng ôm thật chặt.
Có lẽ Nguyễn Ngôn cũng ngờ Tưởng Thính Nam táo bạo đến thế, sững sờ trong thoáng chốc.
Tưởng Thính Nam ôm chặt lấy , cúi xuống, đặt cằm lên vai Nguyễn Ngôn.
"Bé cưng, làm việc mệt quá, cho ôm một lát ."
Nguyễn Ngôn hình. Phản ứng đầu tiên của là gọi là "bé cưng" nữa , ngay đó, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c Tưởng Thính Nam nóng hổi như thiêu đốt, khiến cảm giác như sắp tan chảy.
Hơi thở nóng rực của phả ngay bên tai, tê tê ngứa ngứa, làm tim Nguyễn Ngôn bỗng chốc đập nhanh một cách lạ thường.
Cậu tự nhủ nên dùng sức đẩy Tưởng Thính Nam , đó tát cho một cái.
Nguyễn Ngôn dám.
Không sợ dám đ.á.n.h Tưởng Thính Nam.
Mà là cảm thấy với cái độ biến thái của , tám phần là sẽ làm mấy trò kiểu như l.i.ế.m lòng bàn tay mất.
May mà Tưởng Thính Nam lấn tới quá mức.
Anh ôm vợ , nghiêng đầu, hít một thật sâu mới lưu luyến buông .
"Em cạnh , như sẽ tập trung làm việc hơn."
Nguyễn Ngôn nhịn mà lạnh: "Tác dụng của lớn ? Thế thì cuối năm Tưởng tổng chia hoa hồng cho mới ."
"Được chứ." Tưởng Thính Nam đồng ý ngay tắp lự, "Về nhà sẽ sắp xếp mấy cái thẻ ngân hàng của đưa hết cho em."
"..."
Nguyễn Ngôn dám ho he gì nữa, sợ thêm câu nào nữa là giao luôn cả tập đoàn cho , ngày mai thành tổng giám đốc luôn mất.
Nghĩ đến thôi thấy đáng sợ .
Thế là Nguyễn Ngôn nửa dỗ dành nửa ép buộc ở văn phòng tổng giám đốc. Có điều kiên quyết cùng chỗ với Tưởng Thính Nam mà tự xuống phía ghế sofa đối diện.
Thôi thì... cũng .
Tưởng Thính Nam chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy vợ đang ngoan ngoãn đối diện nghịch điện thoại, cảm giác trái tim như nhũn vì ngọt ngào.
Mới chằm chằm đầy hai giây, Nguyễn Ngôn đột nhiên ngẩng đầu lên, hung dữ lườm một cái.
"Làm việc cho hẳn hoi ! Đừng !"
Tưởng Thính Nam buồn .
lúc , tiếng gõ cửa.
Sắc mặt Tưởng Thính Nam sa sầm ngay lập tức. Anh cau mày, thiếu kiên nhẫn về phía cửa: "Vào !"
Một quản lý cấp cao ôm tập tài liệu đẩy cửa bước .
Chính là hôm nọ Tưởng Thính Nam mắng cho một trận.
Ông vẫn còn ám ảnh tâm lý, run rẩy bước tới đưa tài liệu: "Tưởng tổng, đây là bản kế hoạch sửa ..."
Lúc ông mới chú ý đến đang sofa. Gương mặt trông khá lạ, nhưng thẻ nhân viên thì chắc cũng là của Thịnh Ngôn, dám thản nhiên trong văn phòng tổng giám đốc như ?
Vừa chăm chú hai cái, phía vang lên giọng âm u: "Ông cái gì đấy?"
Vị quản lý giật b.ắ.n , sực tỉnh , vội vàng đầu: "Tưởng tổng..."
Tưởng Thính Nam mất kiên nhẫn lên tiếng: "Cứ để đồ ở đây , xem xong sẽ bảo mang sang cho ông."
"Vâng."
Đợi khỏi, Tưởng Thính Nam nhịn nữa, dậy về phía Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn thấy tới là chạy, nhưng nắm chặt cổ tay: "Anh tới là em ?"
Nguyễn Ngôn nhịn mà hỏi: "Tưởng Thính Nam, chứng khát khao đụng chạm ?"
Sao mà lúc nào cũng ôm ấp thế .
Tưởng Thính Nam nghiêm túc đáp: "Có lẽ là thật đấy, bé cưng giúp chữa trị ."
Nguyễn Ngôn đẩy : "Anh đừng gọi như thế, cũng đừng ôm ."
Tưởng Thính Nam nhịn đến mức khó chịu.
Giống như một con sói bỏ đói nhiều ngày, mặt đặt một miếng thịt ngon nhưng chỉ chứ ăn.
Ai mà chịu cho nổi.
Bữa trưa do thư ký mang lên.
Tưởng Thính Nam dặn đầu bếp ở biệt thự làm gửi đến, món ăn thanh đạm gọn gàng, đa phần đều là những món Nguyễn Ngôn thích.
Nguyễn Ngôn thấy thì khựng : "Ngay cả thích ăn gì cũng luôn ?"
Tưởng Thính Nam đang múc canh cho : "Anh đoán thôi, chắc là tâm linh tương thông đấy."
Nguyễn Ngôn tức đến phồng cả má.
Trông giống kẻ ngốc lắm ?
Tưởng Thính Nam ăn nhiều, cứ liên tục gắp thức ăn, bóc tôm cho Nguyễn Ngôn, làm thấy mất tự nhiên. Hồi ở nhà, cũng chẳng đối xử với đến mức .
Hơn nữa, việc gắp thức ăn của Tưởng Thính Nam tâm. Món nào Nguyễn Ngôn ăn nhiều hơn vài miếng, sẽ gắp đúng món đó. Cá lọc sạch cả những chiếc xương nhỏ nhất, một bát thịt tôm bóc sẵn đặt ngay cạnh tay .
Nguyễn Ngôn bao giờ ăn một bữa cơm thoải mái đến thế. Vì Tưởng Thính Nam múc canh từ sớm nên đến lúc uống thì độ ấm vặn, cực kỳ dễ ăn.
Cậu cảm thấy Tưởng Thính Nam nếu làm tổng giám đốc thì làm giúp việc cũng .
Thái độ phục vụ đúng là điểm mười.
Thấy Nguyễn Ngôn đặt đũa xuống, Tưởng Thính Nam hỏi: "Em ăn no ?"
Anh cứ chằm chằm cái bụng nhỏ của Nguyễn Ngôn, vẻ đưa tay lên xoa thử một cái.
Nguyễn Ngôn lau miệng, gật gật đầu.
Ăn no xong là buồn ngủ, ngáp một cái, dụi dụi mắt.
Tưởng Thính Nam đúng lúc đưa lời mời: "Ngủ một lát ở đây , phía phòng nghỉ đấy."
Nguyễn Ngôn định từ chối ngay.
kịp mở miệng, Tưởng Thính Nam bắt đầu mô tả: "Anh , em cứ đó mà ngủ. Nệm trong phòng nghỉ là hàng đặt riêng, mềm mại và thoải mái lắm. Ở đó sẵn đồ ngủ dùng một và dép trong nhà, ai làm phiền em cả, cứ giường đ.á.n.h một giấc thật ngon, ?"
Chẳng làm công ăn lương nào từ chối nổi lời đề nghị .
Lúc Nguyễn Ngôn chạy phòng họp trống để ngủ, đó thì mua một cái giường gấp để ngay chỗ làm việc, nhưng giường gấp bé tí, gò bó, ngày nào ngủ dậy cũng đau lưng mỏi gáy.
Cậu nghẹn lời, trái tim bỗng rung động một cách đáng hổ.
Mười phút , Nguyễn Ngôn đồ xong và leo lên giường trong phòng nghỉ.
như lời Tưởng Thính Nam , giường thực sự mềm và êm. Cậu vùi nệm, đắp chăn, thoải mái thở phào một .
Bỗng nhiên, nhận gì đó .
Nguyễn Ngôn kéo chăn lên mặt, giống như một con thú nhỏ, cúi đầu ngửi thử.
Là mùi hương Tưởng Thính Nam.
KHOAN ĐÃ... Phòng nghỉ là của Tưởng Thính Nam, nghĩa là bình thường vẫn nghỉ ngơi ở đây. Vậy cái giường đang , cái chăn đang đắp, đều là của Tưởng Thính Nam hết...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-50-tien-kiep-hen-ho.html.]
Mặt Nguyễn Ngôn bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín.
Thế thì khác gì đang chung giường với Tưởng Thính Nam cơ chứ!!
Tưởng Thính Nam biếng nhác ghế, khẽ nhắm mắt, chỉ riêng việc tưởng tượng thôi cũng đủ khiến rạo rực.
Cách một bức tường, bé cưng của đang ngay bên trong. Yết hầu Tưởng Thính Nam lên xuống phập phồng, cảnh tượng cứ quẩn quanh trong tâm trí xua . Anh chẳng dùng đến bao nhiêu nghị lực mới thể kiềm chế để xông thẳng trong.
Thật thoải mái.
Đây là đầu tiên kể từ khi làm, Nguyễn Ngôn một giấc ngủ trưa dễ chịu đến thế.
Lúc đầu còn lầm bầm mắng thầm Tưởng Thính Nam, ai ngờ mắng một hồi ngủ quên mất lúc nào . Không giống như khi ngủ ở văn phòng tiếng động của đồng nghiệp làm thức giấc, giấc ngủ của Nguyễn Ngôn vô cùng sảng khoái, thậm chí còn tự tỉnh dậy. Đến khi lồm cồm bò dậy cầm điện thoại lên xem, ngây .
Trời đất ơi, muộn hơn một tiếng đồng hồ !
Tưởng Thính Nam quả nhiên mà!
Cứ thế mà để mặc ngủ, chẳng thèm gọi lấy một câu!
Nguyễn Ngôn vội vội vàng vàng đồ chạy vọt ngoài.
Vừa đẩy cửa, hét lớn: "Tưởng Thính Nam, gọi dậy!"
Căn phòng bỗng chốc im bặt.
Nguyễn Ngôn ngơ ngác Trịnh Lâm đang trong văn phòng. Hắn đang cầm tài liệu thảo luận gì đó với Tưởng Thính Nam, cả hai lẽ đều tiếng hét bất thình lình làm cho kinh ngạc, đồng loạt sang .
Trong nháy mắt, mặt Nguyễn Ngôn đỏ bừng lên như gấc chín.
Tưởng Thính Nam phản ứng nhanh hơn, dậy bước tới: "Muộn thì muộn, em vội cái gì. Có dùng chiều ? Ăn xong hãy về làm việc."
Nguyễn Ngôn vì dậy quá gấp nên quần áo mặc xộc xệch, Tưởng Thính Nam giúp chỉnh cổ áo, còn định xoa đầu nhưng Nguyễn Ngôn né tránh.
Đáng ghét thật!
Cậu là heo chứ? Hết ăn ngủ, ngủ xong ăn.
Nguyễn Ngôn năng lúng túng: "Không cần , về đây, cảm ơn Tưởng tổng."
Cậu gật đầu chào Trịnh Lâm: "Chào Trịnh giám đốc."
Trịnh Lâm hình, mắt chữ O mồm chữ A hai .
Đợi đến khi Nguyễn Ngôn vội vã rời , mới nhịn mà thốt lên: "Uầy, Tưởng Thính Nam, tốc độ của kinh khủng thật đấy, giỏi thật sự. Hai các thế là..."
Lúc Tưởng Thính Nam bắt đầu vẻ.
Anh khẽ ho một tiếng, thản nhiên : "Nghĩ cái gì đấy, chỉ là cho em ngủ nhờ trong phòng nghỉ một lát thôi."
"..." là đồ làm màu.
Trịnh Lâm nhân cơ hội bồi thêm: "Đang đà tiến triển , cần hiến cho thêm vài diệu kế ?"
Tưởng Thính Nam như : "Khỏi , nếu nhờ mấy cái diệu kế của thì chắc giờ kết hôn lâu ."
"... Cậu đang hiểu lầm gì về bản đấy?"
Ở đầu bên , Nguyễn Ngôn bước chân vội vã chạy về, cứ ngỡ sẽ nhận những ánh mắt soi mói, nhưng may mà , ai nấy đều đang bận rộn với việc của .
Nguyễn Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ngồi xuống bao lâu, điện thoại bắt đầu báo tin nhắn liên hồi. Nguyễn Ngôn nhắm mắt cũng là Tưởng Thính Nam, xem, nhưng khổ nỗi cứ nhắn hết tin đến tin khác, đến mức đồng nghiệp ngang qua cũng hỏi chuyện gì gấp .
Nguyễn Ngôn gượng gạo, đành cầm điện thoại lên mở khung chat.
Người đàn ông kết hôn: [Bé cưng, xin nhé, lúc nãy bọn chuyện làm em thức giấc ?]
Người đàn ông kết hôn: [Là , gọi em dậy, đừng giận mà.]
Người đàn ông kết hôn: [Tối nay ăn nhé?]
Người đàn ông kết hôn: [Anh nấu cơm cho em ăn, còn nướng bánh kem nữa.]
Người đàn ông kết hôn: [Hình ảnh mèo con sát màn hình.jpg]
Đáng ghét! Lại dùng biểu cảm của .
Nguyễn Ngôn lạnh lùng gõ bốn chữ: [Nhắn nữa chặn luôn.]
Phía bên lập tức im lặng ngay tức khắc.
Trong văn phòng, Trịnh Lâm Tưởng Thính Nam với vẻ mong đợi: "Thế nào ? Nguyễn Ngôn đồng ý ? Cậu hẹn về nhà nấu cơm cho em ăn, ấm áp bao nhiêu. Hay là cởi hết đồ , chỉ mặc mỗi cái tạp dề thôi, ờm... dĩ nhiên là vẫn mặc quần."
Tưởng Thính Nam bảo cút .
Trịnh Lâm vẫn rướn cổ, cố nghía mắt xem: "Nguyễn Ngôn trả lời ?"
Tưởng Thính Nam úp điện thoại xuống, lạnh lùng Trịnh Lâm: "Ngôn Ngôn dĩ nhiên là đồng ý . Sao rảnh quá , cần làm việc ? Xem là tiền thưởng phát cho nhiều đấy."
Trịnh Lâm vội vàng né xa một chút: "Tôi về làm việc đây sếp, nhất định sẽ nỗ lực vì tương lai tươi sáng của Thịnh Ngôn."
Tưởng Thính Nam dùng ánh mắt hiệu bảo biến cho nhanh.
Đợi Trịnh Lâm , vẻ lạnh lùng nghiêm nghị mặt Tưởng Thính Nam tức khắc sụp đổ 😖. Anh vội vàng móc điện thoại , sức tìm kiếm gửi cho vợ một cái biểu cảm "mèo con dập đầu tạ ".
Không ngoài dự đoán, vợ thèm trả lời.
Có đôi khi, sự đời xoay vần một cách thật kỳ lạ.
Chẳng từ bao giờ, cuộc sống hằng ngày của Nguyễn Ngôn dần trở nên quy luật. Buổi sáng thể ngủ nướng thêm một chút, thong thả căn đúng giờ mới khỏi cửa. Dưới lầu xe chờ sẵn, cơm nước bày biện tươm tất chiếc bàn nhỏ. "Tài xế" Tưởng Thính Nam phục vụ vô cùng tận tụy, chăm bẵm ăn no nê mới đưa đến công ty.
Mỗi ngày, Nguyễn Ngôn đều Tưởng Thính Nam nhét lòng một "túi quà lớn", khi thì là đồ ăn vặt, khi thì là bánh quy tự làm, lúc là trái cây gọt sẵn. Đến trưa, cũng bắt đầu đến văn phòng của ăn cơm đúng giờ, đó thuận theo tự nhiên mà "ăn vạ" trong phòng nghỉ của để đ.á.n.h một giấc. Còn Tưởng Thính Nam cũng luôn giữ đúng lời hứa, bao giờ lén lút trong khi đang ngủ.
Hôm nay, lúc đang dỗ dành Nguyễn Ngôn ăn trưa, Tưởng Thính Nam bỗng hỏi liệu buổi tối rảnh để xem phim . Việc xem phim vốn dĩ bình thường, nhưng chuyện xảy giữa và thì chẳng bình thường chút nào.
Nguyễn Ngôn siết chặt đôi đũa buông lỏng. Tưởng Thính Nam đây là... hẹn hò với ?
Trước đây nhiều Tưởng Thính Nam rủ Nguyễn Ngôn ăn tối nhưng đều từ chối. Lần vốn cũng ôm hy vọng gì nhiều, dù thì con đường theo đuổi vợ vẫn còn dài đằng đẵng.
Nào ngờ Nguyễn Ngôn khựng một thoáng, khẽ đáp: "Được thôi."
Tưởng Thính Nam ngẩn , suýt chút nữa thì phản ứng kịp: "Bé con, em... em bảo cơ..."
Nguyễn Ngôn gắp một miếng khoai tây nhét miệng : "Ngậm miệng , lo mà ăn cơm của kìa."
Lần đầu tiên hẹn hò với vợ, Tưởng Thính Nam cảm thấy như trúng độc đắc, cả cứ lâng lâng như mây. Suốt cả buổi chiều, còn tâm trí mà làm việc, chỉ mong ngóng cho đến giờ tan tầm. Thậm chí còn thầm oán hận: Ai quy định chiều vẫn làm chứ? là làm lỡ dở việc theo đuổi vợ của .
Ban đầu Tưởng Thính Nam định bao trọn cả rạp phim, nhưng đó sợ chỉ hai thì sẽ thấy tự nhiên nên đành từ bỏ ý định đó. Anh đặt vé một bộ phim tình cảm, thầm nghĩ đến lúc cao trào Ngôn Ngôn sẽ cảm động phát , sà lòng thì .
"Tưởng Thính Nam, tình yêu lỡ mất sẽ tìm nữa, em bỏ lỡ ." Nguyễn Ngôn ôm chặt lấy , đôi mắt đỏ hoe ngước lên : "Chúng kết hôn ."
Tưởng Thính Nam cúi xuống hôn nhẹ lên trán : "Được thôi bé con, tất cả đều theo em, ngày mai kết hôn luôn."
"Ông xã, em yêu ."
"Vợ ơi, cũng yêu em."
Tưởng Thính Nam chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của riêng , thậm chí còn cân nhắc xem nên mang nhẫn . Như , khi khí đủ nồng nàn, thể trực tiếp cầu hôn luôn. Sau đó ngày mai đăng ký kết hôn. Mọi thứ thật hảo.
, Tưởng Thính Nam đặt làm xong nhẫn cưới . Anh dùng viên kim cương đỏ mua trong buổi đấu giá ; sắc đỏ rực rỡ chắc chắn sẽ hợp với Ngôn Ngôn.
Bình thường Tưởng Thính Nam làm việc gì cũng vô cùng lý trí, duy chỉ những chuyện liên quan đến Nguyễn Ngôn là đầu óc bỗng trở nên trống rỗng. Anh thậm chí dời một cuộc họp trực tuyến để lái xe về nhà lấy nhẫn. Chiếc hộp nhung nhét trong túi áo khiến cảm thấy lo lắng một cách lạ lùng.
Việc hẹn hò cứ mang cảm giác như đang bàn giao mật mã của mật vụ . Nguyễn Ngôn hôm nay cố tình nán muộn một chút, đợi đồng nghiệp về hết mới bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cậu lề mề mãi cho đến khi xung quanh còn ai mới lén lút xuống bãi đỗ xe ngầm. Chỉ đến khi yên vị xe của Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, nhanh chóng liếc Tưởng Thính Nam một cái. Thường thì mỗi hành động lén lút như , sẽ vui và bóng gió rằng bản chẳng lẽ mất mặt đến mức dám để ai thấy . hôm nay Tưởng Thính Nam lạ lắm, trông cứ như đang thẫn thờ, chẳng đang nghĩ ngợi điều gì.
Suốt quãng đường , cả hai ai với ai câu nào. Đến rạp phim, Tưởng Thính Nam xếp hàng mua bắp rang bơ. Nghĩ mới thấy, đây là đầu tiên đến rạp xem phim đúng nghĩa. Trước đây vì tiền, thì bận rộn công việc nên cũng chẳng bao giờ lui tới những nơi thế .
Trong lúc mua bắp và Coca, nhân viên gợi ý mua theo gói khuyến mãi (group buy) cho rẻ. Tưởng Thính Nam thấy phiền nên từ chối luôn.
"Anh cũng thể mua combo tình nhân..."
Bàn tay đang thanh toán của Tưởng Thính Nam khựng : "Chỉ combo tình nhân thôi ?"
Thế những kết hôn thì gọi là combo gì? Chẳng lẽ combo cho bạn đời ?
thấy Nguyễn Ngôn vẫn đang đợi bên cạnh, Tưởng Thính Nam đành "ngậm đắng nuốt cay" mua một suất combo tình nhân mang về. Nguyễn Ngôn ăn xúc xích nướng nên tay dính dầu, đang đợi : "Tưởng Thính Nam, cho xin tờ giấy."
Dạo gần đây, Tưởng Thính Nam hình thành thói quen luôn mang theo mấy món đồ lặt vặt trong túi áo như khăn giấy, khăn ướt, hoặc là một chiếc kẹp tóc nhỏ. Tóc mái của Ngôn Ngôn dài, thỉnh thoảng khi ăn cần kẹp gọn lên.
Tay Tưởng Thính Nam đang cầm bắp rang bơ nên rảnh rang: "Bé con, giấy ở trong túi áo khoác ."
Nguyễn Ngôn dùng bàn tay sạch luồn túi áo .
Bỗng nhiên, cả hai đều sững . Tưởng Thính Nam là vì đột ngột nhớ , còn Nguyễn Ngôn là vì ngẩn ngơ. Cậu từ từ rút tay , chiếc hộp nhỏ đang gọn trong lòng bàn tay .
Trong phút chốc, cả gian rơi im lặng, chẳng ai với ai lời nào.
Tưởng Thính Nam nghiến răng, nghĩ bụng là cứ giật phắt chiếc hộp trực tiếp cầu hôn ngay tại đây cho xong. Cho dù vợ thẹn quá hóa giận mà tát cho một cái, thì tính vẫn là hời.
Thế nhưng còn kịp hành động, giây tiếp theo, Nguyễn Ngôn tự mở chiếc hộp đựng nhẫn .