Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 43: Anh sẽ luôn yêu em
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:07:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 43
Nguyễn Ngôn luôn cách để biến chuyện trở nên rối rắm, và hôn lễ của chính cũng ngoại lệ.
Chẳng ai rằng đêm ngày cưới hai bên ở cùng , thế là kiên quyết đòi ngủ riêng với Tưởng Thính Nam. Tưởng Thính Nam thực cũng chẳng chấp nhặt một đêm , dù bắt đầu từ ngày mai, cũng là đàn ông " danh phận" chính thức .
Thật thì bây giờ cũng là như thế. Ngay ngày đầu tiên đặt chân đến Ireland, hai đăng ký kết hôn luôn.
Nguyễn Ngôn lúc đó còn cố ý bĩu môi, bảo rằng tổ chức hôn lễ xong mới đăng ký, nhưng Tưởng Thính Nam thì chẳng thể đợi thêm nữa, lòng nóng như lửa đốt. Sau một hồi đe dọa dỗ dành, rốt cuộc cũng lôi Nguyễn Ngôn đăng ký. Lúc điền bảng biểu mặt nhân viên công tác, còn thầm thì uy hiếp: “Cười tươi lên một chút, đừng để về nhà tấu em một trận.”
Nguyễn Ngôn rốt cuộc nhịn mà phá lên : “Tưởng Thính Nam, tưởng đang ép hôn đấy.”
Tưởng Thính Nam sững một chút, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết của Nguyễn Ngôn, cũng kìm mà bật theo. Trong lúc chờ nhân viên đóng dấu, Nguyễn Ngôn kéo Tưởng Thính Nam bên cạnh chụp ảnh.
Tưởng Thính Nam ít khi chụp ảnh, phần lớn thời gian chỉ đóng vai trò làm cái giá treo đồ cho vợ. thi thoảng Nguyễn Ngôn vẫn kéo chụp chung vài tấm.
“Ai nha, thấp xuống một chút.”
“Thôi bỏ , cầm máy , như thế trông mặt em mới nhỏ.”
Tưởng Thính Nam lẳng lặng theo lời vợ dặn. Sau khi chụp xong, đưa điện thoại cho cẩn thận quan sát sắc mặt đối phương. Nguyễn Ngôn xem qua hài lòng gật đầu: “Lần chụp cũng đấy.”
Tưởng Thính Nam thầm thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay là ngày đại hỷ, thực sự vợ mắng chút nào.
Tưởng Thính Nam bao trọn một trang viên trong nửa tháng. Nơi cạnh bờ sông, phong cảnh tựa như tranh sơn dầu và của trang trí từ sớm để tổ chức hôn lễ. Tất cả khách mời đến tham dự đều hẹn mà cùng thốt lên một tiếng cảm thán:
“Trời ạ! Đây là lâu đài ?!”
thật là một tòa lâu đài, giống hệt như bước từ phim của Disney , cảm giác như thể ở căn phòng nào đó sẽ bắt gặp một con ma cà rồng răng nanh dài sọc. nơi cũng khuyết điểm, đó là... phòng quá nhiều.
Lúc Nguyễn Ngôn mạnh miệng đòi ngủ riêng, nhưng đến đêm, khi chỉ còn một lăn lộn giường, thấy bứt rứt yên. Sao cái giường to thế nhỉ! Lại còn lạnh lẽo nữa! Cậu lăn thế nào cũng chẳng tới mép giường.
Ngày thường ngủ cùng Tưởng Thính Nam, Nguyễn Ngôn chỉ cần lăn nhẹ một cái là gọn trong lòng . Ở bên lâu, Tưởng Thính Nam cũng hình thành một thói quen tự nhiên: bất kể đang làm gì, dù là văn kiện điện thoại, đều sẽ dang rộng cánh tay để ôm Nguyễn Ngôn lòng.
Nguyễn Ngôn trằn trọc hồi lâu, cuối cùng chịu nổi nữa, dứt khoát bò dậy, xỏ dép lê ngoài. đẩy cửa , ngẩn .
Vì sợ Tưởng Thính Nam đòi ngủ chung nên sớm chạy về phòng khóa trái cửa, thành căn bản đang ở phòng nào. Lúc trời tối đen, hành lang chỉ ánh đèn tường lờ mờ.
Nguyễn Ngôn vài bước thì hình như thấy tiếng động gì đó phía . Cậu đột ngột đầu , nhưng hành lang u tối trống rỗng, chẳng thấy bóng dáng ai.
C.h.ế.t tiệt! Sao tự dưng biến thành phim kinh dị thế . Nguyễn Ngôn l.i.ế.m môi, cảm giác tim như đang treo lơ lửng nơi cổ họng.
Căn phòng trống , căn phòng cũng trống ... Nguyễn Ngôn lo giận, nhưng nhắn tin cho Tưởng Thính Nam vì thấy mất mặt quá. Ban đầu chỉ định âm thầm mò sang giường , chờ đến sáng mai phát hiện tính .
Anh hỏi, em .
Anh mà hỏi, em sẽ tỏ ngạc nhiên:
“Ô kìa! Tưởng Thính Nam, lén bế em sang đây đấy?”
Nguyễn Ngôn chuẩn sẵn cả kịch bản trong đầu, ngờ thất bại ngay từ bước đầu tiên. Cậu căn bản tìm phòng của Tưởng Thính Nam ở cả!
Tưởng Thính Nam rốt cuộc là đang ở xó nào !!! Cái mà chẳng chút "nam đức" nào thế , bảo ngủ chung là ngủ chung thật luôn ? Chẳng lẽ cầu xin một câu ? Cậu vốn lòng mềm yếu, xin là đồng ý .
Nguyễn Ngôn cứ lầm bầm trong bụng, đem Tưởng Thính Nam mắng mắng bao nhiêu .
Cuối cùng tìm mãi mà vẫn chẳng thấy , Nguyễn Ngôn hậm hực định bụng về phòng cho xong.
Ai ngờ mới đầu , từ một trận gió thổi qua, chiếc đèn tường gần nhất bỗng dưng vụt tắt. Nguyễn Ngôn sợ đến mức suýt chút nữa là hét toáng lên ngay tại chỗ.
Cậu đang định cắm đầu chạy thục mạng về phòng thì bỗng nhiên ai đó túm lấy . Trong nháy mắt, cả Nguyễn Ngôn dựng hết lông tơ. ngay giây tiếp theo, kéo tuột một vòng tay ấm áp.
Nhiệt độ quen thuộc , mùi hương quen thuộc , cả cái ôm nữa... thể lầm .
Nguyễn Ngôn lập tức thả lỏng , nhưng ngay đó nghiến răng, hung hăng dẫm mạnh một phát chân . Tưởng Thính Nam đau nhưng bật thành tiếng:
“Nhát gan thế mà còn đòi ở riêng cơ ?”
Nguyễn Ngôn tức chịu nổi. Hóa nãy giờ đều là Tưởng Thính Nam cố tình dọa .
“Tưởng Thính Nam! Anh cứ thế mà bắt nạt vợ đúng ? Anh còn kết hôn ngày mai nữa hả?”
Đây chính là "bảo bối" hộ của Nguyễn Ngôn dạo gần đây. Cứ hễ nhắc đến chuyện là Tưởng Thính Nam lập tức đầu hàng. Quả nhiên, vội vàng dỗ dành: “Anh sai , bảo bối là tại quá đáng. Là em thì căn bản chẳng thể nào ngủ .”
Anh dỗ lừa, bế bổng Nguyễn Ngôn đưa về phòng ngủ. Đó là căn phòng lớn nhất trong cả tòa lâu đài. Bảo cái giường to đến vô tận cũng chẳng sai chút nào.
Nguyễn Ngôn dán chặt lồng n.g.ự.c Tưởng Thính Nam, cọ cọ cơ n.g.ự.c , rầm rì lên tiếng: “Chồng ơi, em căng thẳng.”
Tưởng Thính Nam cứ hít sâu liên tục: “Căng thẳng cái gì chứ, chẳng chỉ là kết hôn thôi ?”
“Thật ?” Nguyễn Ngôn khẽ ngẩng đầu, oán trách: “Thế nhưng tim đập mạnh quá, chấn động đến mức em ngủ đây .”
Tưởng Thính Nam: “……”
Anh l.i.ế.m môi: “Không bảo bối, ở đây, sẽ luôn ở bên cạnh em.”
“Anh đương nhiên ở bên cạnh em . Nếu bên cạnh em mà là khác thì chẳng hóa phim kinh dị ? Lúc đó định đến cướp dâu... nhầm, cướp rể ?”
Nói đến đây, Nguyễn Ngôn nhịn rúc lòng Tưởng Thính Nam hỏi: “Tưởng Thính Nam, xem, yêu thầm em lâu như thế mà chẳng chịu tỏ tình, lỡ như em yêu và kết hôn với khác thì tính ?”
Tưởng Thính Nam siết chặt vòng tay ôm lấy Nguyễn Ngôn: “Sẽ , sẽ để chuyện đó xảy .”
“Thì cứ giả sử là , thế đến cướp rể ?” Nguyễn Ngôn mắt sáng rực chằm chằm Tưởng Thính Nam, vô cùng mong chờ câu trả lời.
Tưởng Thính Nam bất đắc dĩ đáp: “Có, cướp xong sẽ nhốt em ở trong nhà luôn, ? Vừa lòng hả tiểu tổ tông của ?”
Nguyễn Ngôn lúc mới thỏa mãn gật đầu. Tưởng Thính Nam liếc đồng hồ nhắc: “Vẫn ngủ ? Ngày mai còn dậy sớm để trang điểm đấy.”
Nguyễn Ngôn chớp chớp đôi mắt: “Chồng ơi, em ăn tôm hùm đất.”
Tưởng Thính Nam: “……”
“Trong bếp nguyên liệu đấy, xuống làm cho em ăn mà.” Nguyễn Ngôn rầm rì nài nỉ: “Cầu xin đấy chồng ơi, cầu xin mà.”
Tưởng Thính Nam chẳng còn cách nào với cả. Mà Nguyễn Ngôn thì sợ hãi dám ở trong phòng một , nên đành bế bổng lên, lững thững về phía nhà bếp.
Có lẽ đời , chỉ mỗi Nguyễn Ngôn là sắp làm đám cưới mà nửa đêm hôm còn gặm tôm hùm đất ngon lành đến . Cậu bên bàn ăn, ăn đung đưa hai cái chân nhỏ vẻ đắc chí, còn Tưởng Thính Nam đối diện, nhẫn nại lột vỏ tôm cho .
Khổ nỗi Nguyễn Ngôn ăn quá nhanh, tốc độ lột tôm của Tưởng Thính Nam căn bản theo kịp tốc độ "tiêu thụ" của . Nguyễn Ngôn l.i.ế.m liếm môi, hỏi: "Chồng ơi, kết hôn còn lột tôm cho em thế nữa ?"
Tưởng Thính Nam lạnh một tiếng: "Không lột nữa. Kết hôn sẽ bắt em ở nhà làm hết việc đến việc khác, nào giặt đồ, nào nấu cơm, lúc rảnh rỗi còn lôi em đ.á.n.h mỗi ngày nữa."
"Oa! Đáng sợ quá mất!!" Nguyễn Ngôn làm bộ dạng biểu cảm cực kỳ khoa trương, đó thúc giục: "Anh mau lột nhanh lên ."
Sau khi ăn uống no nê, Nguyễn Ngôn mặc kệ cho Tưởng Thính Nam lau miệng cho , cuối cùng còn giở trò ăn vạ, bắt cõng về phòng. Đợi đến lúc ăn xong xuôi , mới sực nhớ mà kêu rên: "Tưởng Thính Nam, cản em hả? Ăn muộn thế ngày mai mặt sưng phù, chụp ảnh sẽ lắm cho xem!"
Cậu vò đầu bứt tai, còn túm lấy tóc của Tưởng Thính Nam mà vò. Tưởng Thính Nam nhịn đáp: "Em mà vò cho hói luôn thì chụp ảnh mới là thật đấy."
Nguyễn Ngôn vội vàng buông tay, như để trấn an mà vuốt vuốt tóc cho : "Không hói, hói nhé, hói thì xí lắm."
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mức độ chịu đựng của Tưởng Thính Nam dành cho Nguyễn Ngôn đạt đến một cảnh giới đáng kinh ngạc. Có thể gọi là "vì yêu mà nhẫn nhịn". Cuối cùng, khi tẩy rửa, dọn dẹp xong xuôi và leo lên giường thì cũng gần 2 giờ sáng. Theo đúng lịch trình, 6 giờ sáng họ bắt đầu trang điểm .
Tưởng Thính Nam chẳng thấy buồn ngủ chút nào, còn Nguyễn Ngôn thì lăn bên cạnh ngủ khò khò từ đời nào. Cứ nghĩ đến việc ngày mai là hôn lễ của và Ngôn Ngôn, Tưởng Thính Nam thấy hưng phấn đến mức m.á.u trong như đang sôi sục.
Đời , khi mới kết hôn, Ngôn Ngôn thiết với như thế . Khi đó tổ chức rình rang, nên ngay cả một hôn lễ t.ử tế họ cũng . Tưởng Thính Nam buồn, luôn cảm giác là kẻ "danh chính ngôn thuận".
Còn bây giờ, cuối cùng cũng thể cùng Ngôn Ngôn tổ chức một đám cưới long trọng, ôm hôn mặt tất cả .
mà khoan ... Ngày mai lúc hôn mặt quan khách thì nên hôn thế nào cho nhỉ? Có khi nào nên diễn tập một chút ?
Tưởng Thính Nam nghiêng đầu, ánh mắt dừng đôi môi của Nguyễn Ngôn. Cậu đang ngủ say sưa, chẳng gì về "mối nguy hiểm" đang cận kề. Cái miệng nhỏ chu , thi thoảng mấp máy, chắc là đang mơ thấy món gì ngon lắm. Anh kìm mà ghé sát , chuẩn xác c.ắ.n nhẹ lên môi vợ một cái.
Tưởng Thính Nam nhớ đầu tiên hai hôn . Đó là ở xe, khi đang giúp Nguyễn Ngôn thắt dây an . Không gian xung quanh đột nhiên im bặt, tĩnh lặng đến mức rõ cả thở của hai . Khi Tưởng Thính Nam cài xong dây định chỗ cũ, Nguyễn Ngôn đột ngột thở phào nhẹ nhõm: "Làm em sợ c.h.ế.t, em cứ tưởng định hôn em chứ."
Tưởng Thính Nam im lặng. chỉ đầy nửa phút , đột ngột áp sát và hôn lên. Anh cảm thấy khả năng hiểu của tồi chút nào, Ngôn Ngôn chắc chắn là đang ám chỉ .
Lúc mới chạm môi, Nguyễn Ngôn trông vẻ hoảng hốt, lông mi cứ run rẩy liên tục như cánh bướm, khiến lòng Tưởng Thính Nam ngứa ngáy khôn nguôi. Tuy nhiên, sớm chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi nữa. Đó là đầu tiên , hóa hôn môi là chuyện sung sướng đến thế.
Môi của vợ mềm quá, đầu lưỡi cũng , cứ như là thạch trái cây . Ban đầu Tưởng Thính Nam định kiềm chế một chút, chỉ hôn nhẹ thôi để tránh làm sợ. căn bản là cầm lòng , chút lý trí cuối cùng cũng bay sạch sành sanh. Anh hôn mạnh bạo đến mức như nuốt chửng Nguyễn Ngôn bụng.
Mãi đến cuối cùng, Nguyễn Ngôn hôn đến mức mắt môi đều đỏ hoe, lúc buông môi tê dại chẳng còn cảm giác gì. Cậu theo bản năng giơ tay tặng cho Tưởng Thính Nam một cái tát.
"Chát!"
Sáng sớm Tưởng Thính Nam "ăn" một cái tát. Anh cố nén giận: "Hôm nay kết hôn đấy, thế mà em cũng đ.á.n.h ."
Nguyễn Ngôn tức đến mức tóc dựng ngược cả lên. Cậu chỉ môi hỏi: "Anh còn dám mặt dày mà thế ? Anh cũng hôm nay kết hôn ? Anh hôn môi em thành thế thì làm em làm lễ , em dám vác mặt đường luôn !!!"
Ánh mắt Tưởng Thính Nam dừng đôi môi sưng đỏ của vợ một lát, chột dời mắt chỗ khác: "Cũng thể là... do tối qua ăn tôm hùm đất nên dị ứng chăng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-43-anh-se-luon-yeu-em.html.]
Nguyễn Ngôn nghiến răng lạnh, chỉ đ.ấ.m cho mặt Tưởng Thính Nam cũng biến thành màu đỏ như tôm hùm đất luôn. giờ thì còn kịp nữa , chẳng thời gian để đôi co với , vội vàng chạy trang điểm.
Tưởng Thính Nam thấy may mắn vì vợ tha cho một , nhưng , sẽ chẳng đời nào bỏ qua chuyện mãi mãi. Tối nay chắc khó mà leo lên giường .
Thời gian khá muộn, để kịp tiến độ, chuyên viên trang điểm quẹt cọ nhanh đến mức để cả tàn ảnh. Hàn Thu bên cạnh trò chuyện để giúp thả lỏng, một hồi nhịn mà hỏi: "Cái son môi là màu gì thế? Trông cũng phết nhỉ."
Nguyễn Ngôn chỉ im lặng.
Chuyên viên trang điểm cũng lặng , qua vài giây cuối cùng vẫn nhịn mà lên tiếng: "Tôi còn kịp đ.á.n.h son đấy."
Lần , đến lượt Hàn Thu câm nín.
Trong đám cưới , Lâm Đông cũng từ nước ngoài bay về. Cậu thể coi là "bà mối" của hai , vì nếu ngày Lâm Đông thì Nguyễn Ngôn cũng chẳng thể tìm Tưởng Thính Nam nhanh đến thế.
Du học hai năm, tư tưởng của Lâm Đông trở nên thoáng hơn nhiều, chuyện yêu đương đồng giới gặp như cơm bữa nên chẳng thấy gì lạ. Điều duy nhất khiến ngờ tới chính là: cái năm xưa còn ở công trường của bốc gạch, nay thành đạt đến mức . Đừng là máy bay, tên lửa cũng chẳng đuổi kịp tốc độ thăng tiến của Tưởng Thính Nam.
Cậu cạnh Nguyễn Ngôn, chậc chậc cảm thán. Mới bao lâu gặp mà cảm giác Nguyễn Ngôn cứ như đổi thành một khác. Hồi còn ở trường, Nguyễn Ngôn tuy trắng trẻo, ngoan ngoãn nhưng phong cách phần tùy tiện, như bây giờ. Đôi mắt đen láy, sáng ngời, toát một thần thái cực kỳ khác biệt.
Giống như một viên ngọc trai vốn phủ bụi, nay lau sạch bóng loáng, đặt lên tấm đệm nhung tơ lụa để nâng niu, trân trọng. Người đó, ai khác chính là Tưởng Thính Nam. Anh thực sự nuôi nấng, chăm sóc Nguyễn Ngôn quá .
Bên trang điểm xong, bên Nguyễn Ngôn thợ tạo hình lôi đồ, bận đến mức đầu óc cuồng. Tất cả cũng tại Tưởng Thính Nam, đó cứ một mực đặt cho rõ lắm lễ phục, giờ chẳng nên mặc bộ nào.
Cuối cùng, Hàn Thu và Lâm Đông chọn cho một bộ màu trắng. Không quá nhiều chi tiết rườm rà, kiểu dáng thanh thoát nhưng đường cắt may cực kỳ tinh tế, giúp Nguyễn Ngôn trông vô cùng thẳng thớm, hệt như một hoàng t.ử nhỏ.
Thợ tạo hình sợ bộ đồ đơn điệu nên cài thêm một chiếc ghim cài áo và khuy măng sét đính kim cương làm điểm nhấn.
Nguyễn Ngôn thầm nghĩ, Tưởng Thính Nam chọn trùng bộ với . Về chuyện trang phục, hai thực sự hề bàn bạc với .
"Hỏi , hỏi !"
Lý Hàm chạy xộc phòng Tưởng Thính Nam, thở : "Vợ mặc bộ..." Hắn một vòng dừng ở bộ đồ Tưởng Thính Nam, trợn tròn mắt: "Sao là bộ ?"
Tưởng Thính Nam chỉnh cổ tay áo, mỉm nhạt: "Anh vợ nên tất nhiên hiểu, cái gọi là tâm đầu ý hợp."
Lý Hàm: "... Được, giỏi, thanh cao, tâm đầu ý hợp! Thế còn bắt ngóng làm gì!"
"Để đề phòng bất trắc thôi."
Lý Hàm cạn lời. Hắn vật ghế sofa, cầm chai nước tu ừng ực: "Cậu , hai bạn của vợ canh chừng như canh trộm , cửa đóng then cài kỹ lắm, vất vả lắm mới lén đấy."
Tưởng Thính Nam gì, chỉ nhẹ. Lý Hàm tự cảm thán: "Nhanh thật đấy, chớp mắt một cái kết hôn . Nhớ hồi mới quen, còn là sinh viên cơ mà."
Tưởng Thính Nam nhắc nhở: "Giờ vẫn là sinh viên, hơn nữa còn là sinh viên vợ."
Lý Hàm im lặng. Lý Hàm bất lực gào lên: "Hôn lễ còn bắt đầu nhé!"
Tưởng Thính Nam mỉm đắc thắng: " đăng ký kết hôn xong ."
Nếu bên phía chú rể vẻ bình thản thì bên phía Nguyễn Ngôn là một màn "binh hoang mã loạn". Chỉ cần Nguyễn Ngôn ở đó, luôn năng lực biến thứ thành một đống hỗn độn.
"Ai nha, giày, giày tớ ?"
Hàn Thu cuống cuồng tìm cho : "Vừa nãy mới mà?"
"Tớ dép lê , đá sang một bên giờ tìm thấy nữa."
"Nguyễn Ngôn, đừng nhúc nhích, tóc, tóc rối hết kìa!!" Lâm Đông đè để thợ tạo hình xịt thêm một lớp gôm định hình.
Trong phòng tiếng cãi cọ, đùa xôn xao. Một lát , nhân viên công tác gõ cửa báo nghi thức chuẩn bắt đầu, khách mời chỗ đầy đủ. lúc , Hàn Thu rốt cuộc cũng tìm thấy giày của Nguyễn Ngôn gầm sofa, giơ lên reo hò: "Tìm thấy ! Tìm thấy !"
Trong trang viên, vô hoa tươi kết thành lễ đài, tạo nên một khung cảnh mộng mơ như trong truyện cổ tích. Chú ch.ó Tiểu Hắc chạy tung tăng t.h.ả.m cỏ, miệng ngậm một bông hoa, trở thành nhân vật rực rỡ nhất buổi lễ.
Nguyễn Hàm và bà Lưu Trân ở hàng ghế đầu. Cô thầm đẩy nhẹ tay : "Mẹ lên một cái chứ, tưởng nhà ép cưới đấy."
Bà Lưu Trân trừng mắt con gái: "Đừng linh tinh!" Một lát , bà thở dài: "Mẹ chỉ cảm thấy, Ngôn Ngôn từ nay về của nữa, mà là của Tưởng Thính Nam ."
Nguyễn Hàm lầm bầm: "Anh vốn là của Tưởng từ lâu mà . Mẹ xem Tưởng chiều chuộng kìa, chẳng khác nào hầu hạ ông hoàng."
Bà Lưu Trân: "..." Lời thì thô nhưng mà thật.
Đang mải suy nghĩ thì bỗng tiếng pháo hoa nổ vang, những làn khói đủ màu sắc bốc lên trung. Giữa ngàn hoa khoe sắc, tấm t.h.ả.m đỏ dài, Nguyễn Ngôn khoác tay Tưởng Thính Nam chậm rãi bước .
Cứu mạng, vẫn thấy căng thẳng quá mất!
Nguyễn Ngôn nhịn thì thầm: "Chồng ơi, lát nữa em lắp thì ?"
Tưởng Thính Nam khẽ : "Vậy thì sẽ lắp cùng em."
Nguyễn Ngôn xong chẳng thấy an ủi chút nào.
Tưởng Thính Nam nhỏ: "Bảo bối, ngẩng đầu lên ."
"Trước mặt em là , là bạn bè. Họ ở đây để chúc phúc cho em, mãi mãi về ."
Nguyễn Ngôn khẽ ngẩng đầu, thấy . Hôm nay bà mặc một bộ đồ màu sắc tươi tắn mà đây bà chẳng bao giờ đụng tới, còn trang điểm và vấn tóc gọn gàng. Trong ký ức của , hiếm khi chải chuốt như . Ánh mắt bà luôn dõi theo Nguyễn Ngôn, đôi bàn tay vỗ tay thật mạnh, mắt bà đỏ, dường như sắp .
Bên cạnh bà là em gái. Nguyễn Ngôn lớn lên cùng cô bé, hai em chẳng cãi bao nhiêu trận, nhưng tiền tiêu vặt vẫn tiêu chung, đồ chơi vẫn làm cùng . Hồi em gái bắt nạt, chính Nguyễn Ngôn là bí mật canh cửa lớp để chặn đường kẻ đ.á.n.h cho một trận. Đánh xong cũng dám cho , tối về em gái cầm đèn pin lóc bôi t.h.u.ố.c cho . Đó chính là .
Nhìn xa hơn một chút là Hàn Thu, Lâm Đông, các bạn học, Lý Hàm và những đối tác kinh doanh của Tưởng Thính Nam. Những tiếng vỗ tay rộn rã, đúng như lời Tưởng Thính Nam , tất cả họ đều đang thực lòng chúc phúc cho .
Cuối cùng, cùng Tưởng Thính Nam bước qua t.h.ả.m đỏ dài, tiến lên lễ đài. Họ chuẩn trao lời thề nguyện.
Thực bản thảo diễn văn hai chuẩn từ sớm, Nguyễn Ngôn cũng học thuộc lòng . Thế nhưng ngay khi Tưởng Thính Nam mở miệng, Nguyễn Ngôn ngay: ! Anh căn bản theo bản thảo.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam từ đầu đến cuối đều đóng đinh Nguyễn Ngôn, giống như rồng thần đang canh giữ kho báu của , một giây lơi lỏng.
"Ngôn Ngôn, luôn mong chờ ngày đến. khi khoảnh khắc thực sự diễn , nhận đây cũng chỉ là một ngày bình thường. Bởi dù hôn lễ , em vẫn mãi mãi là yêu, là báu vật của cuộc đời . Anh sẽ dùng cả mạng sống để che chở cho em, cho đến tận cùng của thời gian."
Thực , là cho đến tận cùng thời gian. Mà là cho đến giây cuối cùng khi Tưởng Thính Nam đ.á.n.h mất sinh mệnh của chính . Giống như vụ t.a.i n.ạ.n xe năm .
"Sao cứ diễn sâu lễ đài thế cơ chứ..." Nguyễn Ngôn đỏ hoe mắt, thầm oán trách trong lòng.
Thật sự là quá mất.
Đến lúc Nguyễn Ngôn nhận lấy micro, sụt sịt mũi, bấy giờ mới cảm thấy gì đó đúng. Thông thường mà , câu kết thúc của Tưởng Thính Nam là:
“Ngôn Ngôn, em nguyện ý kết hôn cùng , trở thành một nhà và mãi mãi chia lìa ?”
Sau đó Nguyễn Ngôn sẽ dõng dạc trả lời:
“Em nguyện ý!!!”
Đó mới là kịch bản diễn tập của họ. Tưởng Thính Nam từng bóng gió trách Nguyễn Ngôn công bằng, khi bắt cả một đoạn dài dằng dặc, còn thì chỉ đúng ba chữ. Nguyễn Ngôn khi còn lý sự hùng hồn: “Như thế thì em mới quên lời chứ!!”
Ai mà ngờ ngay lúc !!! Tưởng Thính Nam tự ý sửa lời thoại!!
Nguyễn Ngôn cầm micro, hít sâu vài : “Tưởng Thính Nam, em hy vọng đừng thiếu cảm giác an như thế nữa. Em với nhiều , nếu rõ, em thể lặp thêm nữa. Em yêu , bất kể nghèo khó giàu sang, khỏe mạnh ốm đau, em đều sẽ mãi mãi yêu .”
Tim Tưởng Thính Nam đập liên hồi như đ.á.n.h trống. Anh chứ. Anh vẫn luôn điều đó. Trên thế giới , chẳng còn ai hơn Ngôn Ngôn của nữa.
Giống như năm tại công trường cũ nát, trong căn nhà tôn chật hẹp, Nguyễn Ngôn bất chấp tất cả mà nhào lòng , lóc hỏi cần nữa . Tưởng Thính Nam sẽ mãi mãi yêu .
Yết hầu khẽ chuyển động, gần như kìm nén ý định tiến tới ôm chầm lấy Nguyễn Ngôn. Người chủ trì thấy thế liền nhanh chóng chen giữa hai : “Thật là một lời thề cảm động bao! Vậy tiếp theo đây, xin mời cặp tân lang phu phu trao nhẫn cho .”
Lời dứt, hiện trường bỗng chìm một lặng im phăng phắc.
Nhẫn ?!
Theo quy trình sắp xếp, nhiệm vụ mang nhẫn là của Tiểu Hắc. Người còn kỳ công mặc cho nó một chiếc áo gile trắng, buộc hộp nhẫn lên lưng nó. Thế nhưng vấn đề hiện giờ là: Tiểu Hắc biến mất ?
Gân xanh trán Tưởng Thính Nam giật giật. Anh ngay là cái đứa Tiểu Hắc chẳng đáng tin chút nào mà.
Bỗng nhiên ai đó hô lên: “Ở đằng kìa!”
Ngay đó, một bóng đen xẹt qua. Thế là cả hôn trường nhốn nháo bắt mèo. Tiểu Hắc chạy cực nhanh, nó lách qua chân của bao nhiêu , vèo vèo vèo... Bàn ghế xô lệch, đổ ngả đổ nghiêng.
Phía đài loạn thành một đoàn. Người chủ trì cũng ngẩn tò te, nên tiếp tục dẫn chương trình là nhảy xuống tham gia bắt mèo cùng .
“Tưởng Thính Nam, phía loạn thành một đoàn kìa.” Nguyễn Ngôn đột nhiên lên tiếng, ngước Tưởng Thính Nam, đôi mắt cong cong: “Anh thể làm điều mà làm lúc nãy đấy.”
Cái gì cơ?
Trong đầu Tưởng Thính Nam lóe lên một tia sáng rực rỡ. Anh tiến tới một bước, một tay siết chặt eo Nguyễn Ngôn, cúi đầu xuống và trao cho một nụ hôn sâu nồng cháy. Anh làm việc từ lâu lắm .
Người chủ trì bên cạnh thấy , cũng lật đật nhảy xuống đài.
“Chờ —— cũng tới bắt mèo đây!”
“Meo!!!”