Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 13: Chồng nuôi từ bé

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:04:40
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Ngôn thuộc kiểu vô tâm vô tính. Bất luận xảy chuyện gì, bất luận đang ở nơi , chỉ cần ở bên cạnh Tưởng Thính Nam là thể ngủ khò khò ngay lập tức.

Cậu dán chặt mặt lồng n.g.ự.c săn chắc của chồng, khuôn miệng , là để cho dễ thở là để tiện đường... c.ắ.n một cái.

Trái ngược với , Tưởng Thính Nam khó ngủ. Anh suy nghĩ nhiều chuyện: từ khoản vốn đầu tiên cho đến con đường sự nghiệp sắp tới. Trong lúc miên man suy nghĩ, Tưởng Thính Nam bỗng nhận bỏ sót một chi tiết cực kỳ quan trọng.

Nguyễn Ngôn đang ngủ say sưa, trong mơ còn thấy Tưởng Thính Nam đeo khuyên n.g.ự.c cho xem, nước miếng sắp chảy đến nơi thì lay tỉnh. Cậu mơ mơ màng màng, mí mắt nặng trĩu mở nổi, chỉ lẩm bẩm: "Chồng ơi..."

"Bé cưng, em bảo lúc lái xe theo làm em sợ, em hỏi bạn mới đó là xe gì. Em bạn đó là ai? Anh quen ?"

"..."

Sáng hôm , bà Lưu Trân làm từ sớm. Nguyễn Hàm ngủ dậy, ngáp ngắn ngáp dài đẩy cửa , ngay lập tức một mùi thơm nức mũi thu hút. Cô nàng ba chân bốn cẳng lao bếp, thấy " rể" mới quen hôm qua đang đeo tạp dề nấu cơm.

Trời đất ơi! Hiền huệ quá mức cho phép !

Nghe thấy tiếng động, Tưởng Thính Nam đầu : "Em gái dậy , rửa tay chuẩn ăn sáng nhé."

Nguyễn Hàm hình. Chẳng vì gì khác, chỉ vì khuôn mặt tuấn tú của Tưởng Thính Nam đang in hằn một dấu bàn tay đỏ chót. Không lẽ... ít nhất là nên... là do trai cô đ.á.n.h chứ?

Nguyễn Hàm thấy ngại, nên giả vờ như thấy . May đúng lúc Nguyễn Ngôn cũng đẩy cửa bước . Cả hai đồng thời sang .

Một ánh mắt lấp lánh, thôi. Người thì...

Tưởng Thính Nam bước thẳng tới, vốn định hôn vợ một cái nhưng ngại Nguyễn Hàm ở đó nên chỉ xoa xoa tóc : "Sáng nay nấu cháo rau củ, rửa mặt đ.á.n.h răng ăn sáng."

Nguyễn Ngôn hậm hực gạt tay . Cái đồ thần kinh ! Đêm hôm khuya khoắt lay dậy chỉ để hỏi mấy câu kỳ quái đó !

Cậu vệ sinh cá nhân, Nguyễn Hàm nhanh chóng lẽo đẽo theo. Cô nàng dựa khung cửa, ngó đầu , miệng cứ mở khép .

Nguyễn Ngôn nhắm mắt rửa mặt: "Có chuyện gì thì , rắm thì thả." Hôm nay đang vui, đến em gái ruột cũng ăn mắng.

"Ây da, thô lỗ quá." Nguyễn Hàm chớp mắt: "Anh Tưởng là do đ.á.n.h ? Sao hung dữ thế, còn dậy sớm nấu cơm cho mà."

Nguyễn Ngôn mở mắt em gái qua gương, lạnh: "Đánh? Đó là thưởng cho đấy!"

Nguyễn Hàm "ồ" lên một tiếng, cảm thán: "Chơi hệ bạo lực cơ , gớm thật."

Story pin image

Lúc ăn sáng, Nguyễn Hàm một nữa cảm nhận thế nào là "cậy sủng mà kiêu". Tưởng Thính Nam thiếu điều bón từng thìa miệng Nguyễn Ngôn, trai cô vẫn trưng bộ mặt hình sự như thể ai nợ tám trăm triệu .

Cô nàng lắc đầu, húp nốt miếng cháo cuối cùng xách túi chạy biến: "Em học thêm đây."

Nguyễn Ngôn vẫy tay lấy lệ. Bên cạnh, Tưởng Thính Nam vẫn đang bưng bát dỗ dành ăn thêm miếng nữa. Nguyễn Hàm còn đầu vọng : "Anh Tưởng, chiều trai em lên tận trời xanh , em thấy bây giờ đến cả việc tự ăn cơm ảnh cũng quên luôn đấy."

Nguyễn Ngôn giơ nắm đ.ấ.m to như cái bánh bao nhân trứng sữa về phía em gái.

Em gái khuất, Tưởng Thính Nam càng kiêng nể gì, ghé sát hôn lên má vợ, thì thầm: "Anh sai bé cưng, sẽ đ.á.n.h thức em nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-13-chong-nuoi-tu-be.html.]

Nguyễn Ngôn hừ một tiếng. Tưởng Thính Nam nắm lấy tay áp lên mặt : "Có đ.á.n.h nữa ?"

Nguyễn Ngôn rút tay : "Anh mơ ."

Dỗ dành mãi, cuối cùng Tưởng Thính Nam cũng ép bát cháo bụng Nguyễn Ngôn. Anh dọn dẹp bát đũa, còn Nguyễn Ngôn về phòng quần áo. Hôm nay hai đến trường báo danh.

Nghĩ đến chuyện học là Nguyễn Ngôn thấy phiền lòng. Vào trường ở ký túc xá, nghĩa là ngủ cùng Tưởng Thính Nam nữa! Cậu làm sống thiếu chồng cơ chứ? Không lồng n.g.ự.c của Tưởng Thính Nam thì làm mà ngủ nổi!

Trường của hai cách xa lắm, Nguyễn Ngôn thuê phòng ở ngoài nhưng Tưởng Thính Nam hiện tại nhiều tiền. Cậu càng đòi hỏi thì áp lực lên vai càng lớn.

Nguyễn Ngôn đành nén nỗi ấm ức và nỡ lòng. Khi đồ xong , Tưởng Thính Nam đẩy vali tận cửa.

"Chồng ơi." Nguyễn Ngôn đổi sắc mặt nhanh như lật bánh tráng, lúc chẳng còn hung dữ nữa mà dịu dàng sáp làm nũng: "Anh ôm em một cái ."

Chỉ cần lông mi Nguyễn Ngôn khẽ động là Tưởng Thính Nam đang nghĩ gì, cảm thấy trái tim như bóp nghẹt vì xót xa. Anh cúi đầu, tựa trán trán Nguyễn Ngôn: "Bé cưng, hứa, chỉ một tháng thôi, sẽ thuê phòng ở ngoài để chúng ở bên ."

Nguyễn Ngôn chực , khịt mũi một cái, nhỏ giọng: "Vậy nhanh nhanh lên nhé, em rời xa chồng em lâu ."

Tưởng Thính Nam trầm giọng: "Anh cũng rời xa vợ lâu ."

Hai mua vé tàu hỏa, cách xa nên chỉ mất vài giờ là tới. Sợ Nguyễn Ngôn thoải mái, suốt chuyến Tưởng Thính Nam đều để tựa lòng . Người phụ nữ đối diện thấy nhịn : "Hai em tình cảm thật đấy."

Tưởng Thính Nam im lặng gì. Còn Nguyễn Ngôn thì mắt cong tít , ngửa đầu gọi: "Anh trai!"

Tưởng Thính Nam lờ , lanh lảnh gọi thêm tiếng nữa. Cuối cùng Tưởng Thính Nam hết cách, cụp mắt : "Gì thế?"

Nguyễn Ngôn vẫy tay bảo cúi xuống, Tưởng Thính Nam lời làm theo liền Nguyễn Ngôn "chụt" một cái rõ to lên má. Tiếng hôn vang dội khiến phụ nữ đối diện trợn tròn mắt kinh ngạc.

Nguyễn Ngôn chẳng quan tâm khác nghĩ gì. Cậu giờ luôn thích gì làm nấy. Tưởng Thính Nam bật , đưa tay nhéo má : "Lại nghịch ngợm ."

Khi tàu đến trạm, phụ nữ nhanh như bay, cứ như sợ dính thứ gì đó sạch sẽ. Nguyễn Ngôn bật thành tiếng. Tưởng Thính Nam ôm lấy , dặn dò: "Đến ký túc xá gọi như đấy."

"Tại chứ? Vài năm nữa là hôn nhân đồng giới hợp pháp ." Nguyễn Ngôn dẩu môi: "Em cứ gọi đấy."

Cậu nhào lòng Tưởng Thính Nam, kiễng chân lên hôn liên tiếp mặt như đóng dấu: "Chồng ơi, chồng ơi, chồng ơi..."

Tưởng Thính Nam bó tay với . Hay đúng hơn, bao giờ cách nào với Nguyễn Ngôn cả.

Hai đến trường của Nguyễn Ngôn . Người khác thì cha đưa , còn Nguyễn Ngôn dắt thẳng chồng theo. Tưởng Thính Nam đang cặm cụi trải giường cho , làm việc gì cũng cực kỳ nghiêm túc, trải cái giường mà cứ như đang ký hợp đồng tiền tỷ, để sót một nếp nhăn nào.

Nguyễn Ngôn bên cạnh thong thả ăn hoa quả do chính tay Tưởng Thính Nam rửa cho. Cậu bạn cùng phòng đối diện nhịn sang hỏi: "Đây là trai hả?"

Nguyễn Ngôn chậm rãi đáp: "Không , chồng đấy."

Cậu bạn cùng phòng hình. Nguyễn Ngôn bắt đầu bịa chuyện: "Đây là chồng nuôi từ bé của , hầu hạ từ nhỏ. Mình hướng đông dám hướng tây, bảo trải giường dám quét rác..."

Chưa dứt câu, "chồng nuôi từ bé" thản nhiên liếc sang. Nguyễn Ngôn liền nhanh nhảu sáp gần: "Chồng vất vả , nếm thử miếng cam , ngọt lắm."

Tác giả lời :

Cả hai đều dính như . Cặp đôi trẻ là ở bên lúc nơi chứ [tung hoa]. Thật Ngôn Ngôn nhà chúng cũng chút tính "gia trưởng" đấy, chủ yếu là thể hiện bên ngoài cho oai thôi [đeo kính đen].

Loading...