Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 12: Bị Phát Hiện

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:04:39
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Lưu Trân xách một túi táo nhà.

"Em gái con , vẫn về ?"

Nói xong một lúc lâu chẳng thấy ai thưa, bà giày xong ngẩng đầu lên, thấy Nguyễn Ngôn đang ngẩn ngơ ở đó, vẻ mặt chút mất tự nhiên.

"Con làm thế? Bảo ở nhà rửa cái bát mà cũng vui ?"

đầu bếp, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt. Đâu chỉ là bát rửa xong, bàn cũng lau, nhà cũng quét, cả căn bếp sáng sủa sạch sẽ vô cùng.

Vẻ mặt bà Lưu Trân bỗng trở nên nghiêm trọng, bà Nguyễn Ngôn chằm chằm: "Con chuyện gì với ? Nói thật , con nợ nần gì ở bên ngoài ?"

Nguyễn Ngôn: "..."

Cậu hồn, nén cơn thôi thúc trợn trắng mắt: "Gì cơ chứ, con hiếu thảo với một hôm, tổng vệ sinh nhà cửa cho ?"

Bà Lưu Trân còn định thêm gì đó, Nguyễn Ngôn ôm đầu lủi nhanh phòng: "Thôi thôi, hôm nay con xe cả ngày mệt c.h.ế.t , ơi con ngủ đây."

Cửa phòng "rầm" một cái đóng . Nguyễn Ngôn áp tai khe cửa ngóng động tĩnh bên ngoài, lén lút khóa trái cửa . Làm xong việc, thở phào nhẹ nhõm, đ.â.m sầm lồng n.g.ự.c Tưởng Thính Nam.

Cứng quá! Mũi Nguyễn Ngôn đau đến mức suýt rơi nước mắt.

"Uây..."

Tưởng Thính Nam vội vàng xoa xoa cho .

"Sao mà cứng thế ." Nguyễn Ngôn hậm hực vỗ mạnh cơ n.g.ự.c Tưởng Thính Nam một cái: "Có vợ mà cơ n.g.ự.c còn dám cứng thế ?"

Tưởng Thính Nam chẳng buồn để ý đến mấy lời nhăng cuội của , nắm lấy cổ tay đặt lên môi hôn nhẹ: "Anh xem , nhà em ở tầng hai, thể theo đường ống nước trượt xuống ."

"Anh điên ?!" Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Tầng hai cũng thể ngã c.h.ế.t đấy."

"Sẽ , bé cưng yên tâm."

Tưởng Thính Nam cảm thấy ở đây thật sự quá thất lễ. Vạn nhất bà Lưu Trân phát hiện, sẽ để ấn tượng tồi tệ đến mức nào. Anh vẫn giống như kiếp , dẫn cả đoàn xe tiến sân nhà, trịnh trọng đến cửa bái phỏng.

Khi đó sẽ bày lên bàn tất cả thẻ ngân hàng, bất động sản, cổ phiếu tên . Đó là thành ý của , cũng là lời cam kết của với bà Lưu Trân rằng đủ năng lực để chăm sóc Nguyễn Ngôn cả đời.

Chứ như bây giờ, hai bàn tay trắng, còn kẹt trong nhà một cách quẫn bách thế .

Đã làm vợ chồng nhiều năm, Nguyễn Ngôn chỉ cần qua là Tưởng Thính Nam đang nghĩ gì. Cậu chậm rãi buông lời dụ dỗ: "Ồ, hóa thà ngủ ở cái nhà nghỉ lạnh lẽo chứ ôm vợ thơm tho ngủ ?"

Tưởng Thính Nam nghiến răng: "Không bé cưng, ..."

"Chẳng luôn xem căn phòng lúc nhỏ của em ?" Giọng Nguyễn Ngôn kéo dài, đầy vẻ cám dỗ: "Chính là nơi đấy, chiếc giường em từ bé đến lớn."

Tầm ba bốn năm nữa, khu vực sẽ giải tỏa. Sau khi kết hôn, Tưởng Thính Nam ít bày tỏ sự tiếc nuối vì từng thấy căn phòng thời thơ ấu của vợ . Quả nhiên, yết hầu của Tưởng Thính Nam khẽ chuyển động một cách rõ rệt.

Thấy mồi c.ắ.n câu, Nguyễn Ngôn thở dài: "Thôi , thì cứ ."

Đi cái nỗi gì nữa! Tưởng Thính Nam bước tới, một tay nhấc bổng Nguyễn Ngôn lên, ném thẳng xuống giường.

Nguyễn Ngôn khúc khích: "Tưởng Thính Nam, thể tiền đồ một chút , mới hai câu mắc bẫy ."

mặt vợ thì cần tiền đồ làm cái gì.

Tưởng Thính Nam cúi đầu, vùi mặt cổ Nguyễn Ngôn hít hà mấy , giọng trầm đục: "Bé cưng thơm quá."

Nguyễn Ngôn chớp mắt, cố ý hạ thấp giọng: "Chồng ơi, lúc ở công trường điều kiện , còn bây giờ thì ? Anh cùng em chiếc giường gắn bó với em từ nhỏ , chúng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-12-bi-phat-hien.html.]

Hơi thở của Tưởng Thính Nam bỗng trở nên dồn dập. Bàn tay Nguyễn Ngôn luồn trong áo , vẽ những vòng tròn nhỏ cơ bụng. Cậu khẽ gọi "Chồng ơi", chu môi như đòi hôn.

Nếu Tưởng Thính Nam còn nhịn nữa thì thành thánh nhân . Anh thở hắt vài , đang định cúi xuống hôn thì bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa dồn dập.

"Anh trai!! Mở cửa nhanh lên!!"

Tưởng Thính Nam cứng đờ . Nguyễn Ngôn thì nhắm tịt mắt .

Một phút , với bộ mặt sa sầm mở cửa. Bên ngoài, Nguyễn Hàm vẫn đang sức đập cửa, cửa đột ngột mở lộ khuôn mặt u ám của trai .

"Gõ gõ cái gì mà gõ!" Đang lúc cao trào thì phá đám.

Nguyễn Hàm chẳng thèm sợ trai , cô nàng hì hì, giơ tay lên: "Anh, đây giày của ?"

Trên tay cô là một đôi giày thể thao cũ đến mức bạc phếch. Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt, vội vàng giật lấy đôi giày: "Em... em..."

Chẳng đợi hết câu, Nguyễn Hàm lách đẩy cửa bước thẳng phòng.

...

Ba trân trân. Nguyễn Hàm xuống chiếc ghế duy nhất, vênh mặt lên Tưởng Thính Nam ở đối diện: "Anh xem, yêu của trai ?"

Không đợi Tưởng Thính Nam lên tiếng, Nguyễn Ngôn vội vã xen : " thế, cũng sắp đại học, đang tự khởi nghiệp, giỏi lắm đấy. Tương lai nhà cửa xe cộ mua tính bằng cân luôn."

Nguyễn Hàm dùng ánh mắt kẻ thiểu năng để trai . Đứa trẻ ba tuổi còn chẳng tin cái loại "bánh vẽ" , thế mà trai cô tin sái cổ, cái chỉ thông minh mà đỗ đại học ?

Nguyễn Ngôn định bổ sung thêm vài câu nhưng Tưởng Thính Nam ấn xuống.

"Anh sẽ đối xử với Nguyễn Ngôn." Tưởng Thính Nam chỉ đúng một câu . Anh lặng lẽ Nguyễn Hàm, thần sắc vô cùng nghiêm túc.

Nguyễn Hàm khựng một chút, một lúc mới hừ lạnh một tiếng, mặt : "Anh trai ngốc khờ, đừng mà bắt nạt ."

Nguyễn Ngôn bật dậy: "Anh cảnh cáo em đừng mà nhân cơ hội mắng nhé, thấy cả đấy..."

Cậu Tưởng Thính Nam ấn xuống. Tưởng Thính Nam nắm lấy tay Nguyễn Ngôn: "Anh ."

Nguyễn Ngôn lập tức đầu , mục tiêu tấn công chuyển sang Tưởng Thính Nam: "Anh cái gì? Biết em ngốc khờ ?"

Nguyễn Hàm dù cũng là một "mọt truyện" chính hiệu, nghiêm túc hai giây bắt đầu hai mắt sáng rực: "Em 'đẩy thuyền' hai ? Chênh lệch thể hình của hai đáng yêu quá mất. Anh Tưởng , thể một tay nhấc bổng trai em lên ?"

"..."

Trong phòng vang lên tiếng hét của Nguyễn Ngôn: "Nguyễn Hàm!! Em cút ngoài cho !!"

Nguyễn Hàm trai đuổi ngoài, bĩu môi: "Đồ keo kiệt."

Bị gián đoạn như , cả hai cũng chẳng còn hứng thú làm gì nữa. Nằm vật xuống giường, coi như một đêm ngủ chay. Tuy nhiên Tưởng Thính Nam cảm thấy mãn nguyện. Chỉ cần nghĩ đến việc đang chiếc giường mà vợ gắn bó bao nhiêu năm, m.á.u trong râm ran.

Anh ngửi chăn, ngửi gối, cũng thấy mùi hương của vợ. Lần đầu tiên Tưởng Thính Nam cảm thấy việc trọng sinh trở cũng những cái lợi riêng.

Nguyễn Ngôn mới thiu thiu ngủ thấy tiếng hít hà bên cạnh, mở mắt lẩm bẩm: "Chồng ơi đang ngửi cái gì thế?"

Giây tiếp theo, Tưởng Thính Nam vươn tay ôm chặt lấy lòng. Anh ghé sát , c.ắ.n nhẹ vành tai Nguyễn Ngôn, chẳng nỡ dùng sức nên cứ nhỏ nhẹ mà nhấm nháp.

Chẳng thành lời. Thơm đến mức mơ màng.

Tác giả lời :

Tưởng tổng là kiểu truyền thống, nhất định đường đường chính chính, nở mày nở mặt ở bên cạnh bé cưng.

Nguyễn Ngôn 【vỗ vỗ giường】: Nói nhảm cái gì thế, chồng ơi mau ngủ .

Loading...