Trở Lại Lúc Chồng Tui Còn Nghèo Khó - Chương 11: Vẽ Bánh Lớn
Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:04:37
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Thính Nam sở thích gì đặc biệt.
Anh xuất từ tầng lớp chót, tay trắng lập nghiệp, lăn lộn đủ nghề mới leo lên vị trí ngày hôm nay. Không giống những thiếu gia ngậm thìa vàng từ khi mới lọt lòng, thích đua xe những trò vận động mạo hiểm, quỹ đạo sinh hoạt của Tưởng Thính Nam cực kỳ đơn điệu.
Nếu tiếp khách thì chỉ di chuyển giữa công ty và nhà. Thậm chí nếu cần làm, thể ôm vợ quấn quýt giường cả ngày chán.
Nguyễn Ngôn luôn bảo là đồ "cạy mồm nửa chữ", ngày nào cũng lầm lì, chuyện gì cũng giấu kín trong lòng. thực tế, nếu gắn một chiếc màn hình trái tim Tưởng Thính Nam, cả màn hình sẽ chỉ hiện lên mấy chữ:
Bé cưng, bé cưng, bé cưng... vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi...
Việc tiêu tiền cho Nguyễn Ngôn, chăm chút cho thật xinh , là một trong những niềm hứng khởi hiếm hoi của . Tưởng Thính Nam thường xuyên nhận thư mời khách quý từ các buổi đấu giá. Anh thường lướt qua danh mục đồ vật, thấy món nào phù hợp với Nguyễn Ngôn là sẽ chẳng mảy may chớp mắt mà quẹt thẻ đặt ngay. Với những món đặc biệt quý giá, còn đích đến buổi đấu giá để mang về bằng .
Nếu hỏi khoảnh khắc nào khiến Tưởng Thính Nam cảm thấy việc kiếm tiền ý nghĩa nhất, thì chính là lúc mua sắm cho vợ. Đem tất cả trân bảo chất đống mặt Nguyễn Ngôn là mục đích duy nhất mỗi khi ngoài " săn".
Cuối cùng Nguyễn Ngôn cũng chẳng thể thắng nổi Tưởng Thính Nam. Cậu cho một lượt đồ mới từ xuống , đến cả tất và đồ lót cũng mua hẳn một xấp. Thế nhưng đến lượt , Tưởng Thính Nam chỉ mất đúng hai phút để mua vài chiếc áo phông quần dài, miệng bảo " là đủ mặc ".
Nguyễn Ngôn tức giận lườm : "Được thôi, dù em cũng sắp đại học, em cho trong trường nhiều trai lắm đấy, tự mà liệu hồn."
Đứng hai lựa chọn là "tiết kiệm" và " vợ ghét bỏ", Tưởng Thính Nam chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng thành thật lên tiếng: "Vậy bé cưng chọn giúp ."
Nguyễn Ngôn vênh mặt lên: "Hừ!"
Gu thẩm mỹ tích lũy bao năm mua sắm của dạng . Một mặt ướm quần áo lên Tưởng Thính Nam, mặt khác quên "thao túng tâm lý" Tưởng tổng: "Anh xem , nhà ai vợ như em ? Anh nên lén mà mừng thầm , cái lắm mới lấy vợ tuyệt vời như em đấy."
Tưởng Thính Nam gật đầu đồng ý: "Bé cưng là nhất."
Đến lúc thanh toán, Tưởng Thính Nam nhất quyết chịu để Nguyễn Ngôn dùng tiền tiêu vặt của . Để vợ bỏ tiền túi mua đồ cho thì còn thể thống gì nữa.
Kết quả là Nguyễn Ngôn trừng mắt : "Tiền của chẳng là tiền của em ? Tiêu tiền của ai mà chả như ?"
Về khoản tranh luận thì Tưởng Thính Nam bao giờ thắng nổi vợ . Anh , nhưng vẫn bướng bỉnh nắm chặt lấy tay Nguyễn Ngôn, để trả tiền.
Khi bước khỏi trung tâm thương mại, Nguyễn Ngôn cảm thấy tóc sắp dựng lên vì tức. Cậu cố tình lờ Tưởng Thính Nam , hướng về phía trạm xe buýt, nhưng kéo tay .
"Đừng giằng co nữa." Nguyễn Ngôn xụ mặt.
Tưởng Thính Nam hạ giọng dỗ dành: "Xin bé cưng, làm em vui . Hay đưa em ăn nhé? Gần đây một nhà hàng đồ Tây, chẳng em thích ăn đồ Tây ?"
Nguyễn Ngôn tức đến nghiến răng. Trong túi Tưởng Thính Nam mấy đồng mà đòi ăn đồ Tây cơ chứ?
Đi bốc vác mệt ? Nắng nôi như thế, bao nhiêu thấy mồ hôi chảy xuống như tắm. Mỗi bữa cơm đều gắp hết thịt bát cho , còn thì vùi đầu ăn cơm trắng. Anh mua hoa quả, mua đồ ăn vặt cho Nguyễn Ngôn, nhưng đến một chai nước khoáng cũng chẳng nỡ mua cho bản .
Nguyễn Ngôn đầu chỗ khác: "Em thích ăn đồ Tây bao giờ? Em ăn, ai mà thèm mấy cái thứ của nợ , về nấu mì thịt kho cho em ."
Tưởng Thính Nam hiếm khi ngẩn : "Em thích ăn ? Vậy là ăn đồ nướng..."
Nguyễn Ngôn kéo tay Tưởng Thính Nam thẳng: "Chỉ ăn mì thịt kho thôi, hôm nay nhớ thêm cho em hai quả trứng."
...
Lúc về đến cửa, cả hai bắt gặp Lâm Đông đang đợi sẵn. Cậu khoanh tay Nguyễn Ngôn một lát, liếc sang Tưởng Thính Nam bên cạnh, chậm rãi lên tiếng: "Tiểu Ngôn, chuyện với ."
Tưởng Thính Nam cau mày, nắm chặt lấy cổ tay Nguyễn Ngôn, ánh mắt lộ vẻ vui.
Nguyễn Ngôn khẽ vùng vẫy: "Tưởng Thính Nam, nấu cơm mà."
Mấy giằng co vài phút, Tưởng Thính Nam mới sa sầm mặt mày bỏ . Anh khỏi, Lâm Đông như trút gánh nặng, vội vàng hỏi: "Tiểu Ngôn, rốt cuộc và là thế nào?"
"Đang yêu mà."
Lâm Đông nghiến răng: "Cậu đừng lú lẫn thế chứ, chỉ là một tên bốc vác ở công trường, mỗi cái mặt thôi."
Nguyễn Ngôn nhíu mày: "Không , cũng sắp đại học . Tương lai sẽ giàu , sẽ mua biệt thự cho , mua đồng hồ kim cương, mua đồ cổ cho nữa..."
Lâm Đông mà chóng mặt, cắt lời : "Tưởng Thính Nam vẽ bánh cho như thế đấy ?"
"... Thật sự bánh vẽ mà."
dù Nguyễn Ngôn giải thích thế nào thì Lâm Đông cũng tin, hiển nhiên coi Nguyễn Ngôn là kẻ lụy tình đến mù quáng.
Nguyễn Ngôn tức đến dậm chân: "Thật đấy, cứ chờ , đợi giàu bảo cho hẳn một rương đô la Mỹ."
Lâm Đông đau khổ lắc đầu: "Tiểu Ngôn, tẩy não . Cậu mới nghiệp nên còn đơn thuần quá, loại đàn ông chuyên lừa mấy trai nhỏ tuổi như thôi. Còn đòi đô la Mỹ nữa, thấy tờ đô la bao giờ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-lai-luc-chong-tui-con-ngheo-kho/chuong-11-ve-banh-lon.html.]
Nguyễn Ngôn gì cũng vô dụng, cuối cùng chỉ đành ngoan ngoãn cúi đầu giáo huấn. Chờ đến khi Lâm Đông đến khô cả cổ mới vẫy tay thả cho .
Trong phòng, Tưởng Thính Nam bưng mì thịt kho bàn. Thấy Nguyễn Ngôn trở về, thận trọng hỏi: "Bạn em gì với em ?"
Trước đây khi theo đuổi Nguyễn Ngôn, Tưởng Thính Nam tìm hiểu nhiều bí kíp mạng, tầm quan trọng của "hội bạn ", sợ ai đó đ.â.m lưng làm mất điểm.
Nguyễn Ngôn gắp một quả trứng ốp trong bát sang bát Tưởng Thính Nam, hờ hững : "Cậu bảo em là kẻ lụy tình."
Cậu đập đôi đũa xuống bàn: "Thật là oan uổng quá mà, em làm lụy tình bằng !"
Tưởng Thính Nam: "..."
Cuối tháng, Tưởng Thính Nam xin nghỉ việc ở công trường, nhận một khoản tiền thu dọn hành lý của hai . Anh tính đưa Nguyễn Ngôn về nhà ở vài ngày với , đó cả hai mới cùng nhập học.
Nguyễn Ngôn cũng nhận tiền lương của , vui sướng xoay mấy vòng trong phòng, đó tự miệng phát nhạc nền "cộp cộp cộp" đưa tiền cho Tưởng Thính Nam: "Hoàng thượng thưởng cho đấy."
Tưởng Thính Nam nhận lấy tiền, thuận tay nhét túi của Nguyễn Ngôn: "Tạ chủ long ân."
"Anh thế nữa ..."
"Ngoan nào." Tưởng Thính Nam ghé hôn một cái lên mặt Nguyễn Ngôn, "Anh sẽ ở nhà nghỉ đối diện, việc gì thì gọi điện cho ngay nhé."
Tưởng Thính Nam lấy một chiếc hộp, bên trong là chiếc điện thoại đời mới nhất đưa cho Nguyễn Ngôn: "Em dùng cái , đưa cái cũ cho ."
Nguyễn Ngôn trợn tròn mắt: "Anh điên Tưởng Thính Nam, cái hết bao nhiêu tiền cơ chứ?"
"Không đắt , mua rẻ mà. Vào đại học , điện thoại mới mà dùng."
Nguyễn Ngôn vui: "Em lấy , sắp khởi nghiệp ? Anh ngoài bàn chuyện làm ăn thì dùng đồ một chút, đừng để cho."
"Anh bàn chuyện làm ăn dựa điện thoại."
Tưởng Thính Nam cho từ chối, cứ thế nhét chiếc hộp tay Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn định đẩy nữa thì nắm lấy cổ tay. Anh đanh mặt , giọng khàn: "Bé cưng, đừng hiểu chuyện như thế."
Nguyễn Ngôn càng hiểu chuyện, Tưởng Thính Nam càng cảm thấy đau xót như d.a.o cắt da thịt . Anh cần hiểu chuyện. Cậu vốn nên nuông chiều, cứ việc kiêu kỳ, làm gì thì làm mới đúng.
Nguyễn Ngôn thua cuộc, ôm chiếc điện thoại mới, xách theo túi lớn túi nhỏ trở về nhà.
Bà Lưu Trân ngạc nhiên: "Đi ngoài một tháng mà về nhà điều hẳn nhỉ?"
Nguyễn Ngôn huỵch tẹt rằng tất cả chỗ đều là do "chồng" con mua đấy, nhưng nhớ đến lời dặn của Tưởng Thính Nam, đành hậm hực ngậm miệng.
Sự thật chứng minh, khi xa nhà một tháng, chỉ nhận "thẻ trải nghiệm tình mẫu tử" trong đúng một giờ đồng hồ. Ăn cơm tối xong, bà Lưu Trân ngoài dạo với hàng xóm, Nguyễn Hàm thậm chí còn chẳng buồn về ăn cơm.
Máu tinh nghịch trong Nguyễn Ngôn nổi lên. Cậu nhắn tin cho Tưởng Thính Nam, bảo là và em gái đều nhà, bảo lẻn .
Tưởng Thính Nam chỉ hồi âm đúng hai chữ: 【 Không . 】
Chậc. Người đàn ông thật là lạnh lùng.
Nguyễn Ngôn hừ một tiếng, đến bồn rửa bát, chụp ảnh đống bát đĩa bẩn bên trong gửi cho Tưởng Thính Nam.
Kèm theo dòng chữ: 【 Nước lạnh quá chồng ơi. 】
Chưa đầy năm phút , cửa phòng mở.
Nguyễn Ngôn đắc thắng mở cửa. Không ngoài dự đoán, ở đó chính là Tưởng Thính Nam. Anh bước cũng chẳng thèm lời nào, xắn tay áo lên, tiên rửa cho Nguyễn Ngôn một quả táo, bảo lên sofa xem TV, đó chui tọt bếp bắt đầu rửa bát. Rửa bát xong, bắt đầu quét nhà, lau nhà, làm tổng vệ sinh cho cả căn phòng.
Nguyễn Ngôn cuộn tròn sofa, hì hục gặm táo. Đến khi chỉ còn cái lõi, lớn tiếng: "Chồng ơi, ném rổ !"
Tưởng Thính Nam nhấc thùng rác lên. Nguyễn Ngôn vung tay ném một cái, lõi táo rơi chuẩn xác thùng rác.
Tưởng Thính Nam mỉm : "Ba điểm."
Anh cầm khăn giấy ướt tới lau tay cho Nguyễn Ngôn. Nguyễn Ngôn nhân cơ hội luồn tay vạt áo , sờ soạng cơ bụng một hồi.
Ánh mắt Tưởng Thính Nam tối sầm : "Bé cưng, đừng nghịch."
"Anh là chồng em, em sờ mấy cái mà cũng ?"
Vừa dứt lời, bỗng nhiên từ phía cửa truyền đến tiếng chìa khóa vặn ổ lạch cạch.
Tác giả lời :
Tiểu Ngôn: Nắm thóp chồng trong lòng bàn tay, quá đơn giản [đeo kính đen].