Trò Chơi Kinh Dị? Không Sao Cả, Tôi Sẽ "Gâu Đai" - Chương 3: Thực tập sinh kinh hoàng

Cập nhật lúc: 2026-04-03 07:24:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ký túc xá chia mỗi phòng hai , cách bài trí bên trong cũng theo phong cách công chúa với tông màu hồng tím làm chủ đạo. Trên chiếc giường nhỏ chỉ rộng chừng một mét trải tầng tầng lớp lớp những tấm đệm lông dày sụ.

 

Lương Tái Băng thậm chí còn thầm nghĩ, liệu cái công ty "thiểu năng" lén nhét một hạt đậu Hà Lan nào xuống lớp đệm để thử lòng công chúa như trong truyện cổ tích .

 

Phía giường ngủ là bàn trang điểm và một bộ bàn nhỏ xinh. Cạnh cửa sổ đặt một chiếc tủ quần áo to đùng, che khuất hẳn một nửa khung cửa sổ. Mỗi khi bật đèn, căn phòng trở nên âm u, tối tăm lạ thường.

 

Lương Tái Băng nhanh chân chiếm lấy chiếc giường ở gần cửa nhất.

 

Chẳng vì lý do gì to tát cả, chỉ đơn giản là để tiện đường "chuồn" cho lẹ mà thôi.

 

Ivan cũng chẳng ý kiến gì, chọn vị trí sát bên cửa sổ.

 

Sau khi xuống giường, Lương Tái Băng liền để ý thấy ngay chiếc tủ ở đầu giường, đặt thẳng tầm mắt với hướng gối là một con thỏ nhồi bông màu hồng với đôi mắt làm bằng thủy tinh sáng loáng.

 

Sau một hồi đắn đo giữa việc vứt quách con thỏ xuống cống thoát nước là móc luôn đôi mắt thủy tinh của nó , Lương Tái Băng cuối cùng cũng hèn nhát chọn phương án... ở giữa.

 

Cậu nhét con thỏ ngăn tủ để "mắt thấy thì tim đau".

 

Lương Tái Băng định đóng ngăn kéo thì thoáng thấy mấy cái bao nilon hình vuông đựng "kẹo cao su" ở bên trong, kinh ngạc nhướng mày một cái.

 

Xem chừng đời sống ban đêm của các thực tập sinh tại cái công ty cũng "phong phú" dữ dội đấy chứ?

 

"Phát hiện cái gì ?" Ivan hỏi.

 

Lương Tái Băng mặt đổi sắc thản nhiên đẩy ngăn kéo về chỗ cũ: "Chẳng gì, mấy viên kẹo cao su vị dâu thôi mà."

 

Ivan cũng kéo ngăn tủ nhỏ ở đầu giường , dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy một chiếc bao nilon màu xanh tím: "Bên là vị việt quất ."

 

[Đỉnh thật đấy!]

 

Cuối cùng thì Lương Tái Băng cũng đụng một kẻ da mặt còn dày hơn cả .

 

Lúc , trong phòng phát sóng của lác đác vài xem cũng nhanh chóng rời , lượng xem cứ d.a.o động quanh quẩn con năm.

 

Bỗng nhiên, một dòng bình luận bất ngờ chạy ngang qua màn hình ảo mặt : "Chủ kênh cẩn thận nhé, nó sắp 'đè' ông kìa."

 

Lương Tái Băng đảo mắt trắng dã, chẳng buồn đáp lời cái đám khán giả hễ mở miệng năng tào lao xịt bộp .

 

Hai phối hợp nhịp nhàng, bắt đầu chia lục lọi ngóc ngách trong phòng. 

 

Cái kiểu kiểm tra gì lăn ngủ ngay là điều thể, bởi quỷ mới khi đêm xuống sẽ bao nhiêu "vị bạn " phòng để "giao lưu mật" với .

 

Dưới gầm giường phủ một lớp bụi mỏng, ngoài gì bất thường.

 

Chiếc tủ quần áo chật ních đủ loại đồ biểu diễn và trang phục sân khấu với nhiều mẫu mã khác , cả đồ nam lẫn đồ nữ đều đủ. Riêng các loại tất chân nhét đầy cả một ngăn kệ, nào là tất ren, tất cao cổ, quần tất... thiếu thứ gì. Lương Tái Băng bỗng cảm thấy rợn , cái cảm giác quen thuộc lắm, cứ như thể đột nhập bộ sưu tập bí mật của một tên biến thái nào đó .

 

Lương Tái Băng vô cùng cẩn thận, lôi hết đống quần áo ngoài, rà soát kỹ lưỡng từng món một để chắc chắn thứ gì lén lút ẩn nấp bên trong hòng qua mắt .

 

"Ở đây ."

 

Ivan, phụ trách kiểm tra nhà vệ sinh tìm thấy manh mối.

 

Cậu chỉ cái giá đỡ vòi hoa sen gắn cố định tường, lúc Lương Tái Băng mới để ý thấy một khối tròn nhô đầy bất thường ở bên cạnh. 

 

"Máy trộm ?"

 

Ivan gật đầu tiếp tục chỉ thêm vài vị trí nữa, thậm chí ngay cả trong họng xả nước của bồn cầu cũng gắn một cái. Nếu phát hiện đám máy , họ sẽ ghi bao nhiêu thước phim ghê tởm nữa.

 

Lương Tái Băng cảm thấy buồn nôn, khỏi chấn động khả năng dò tìm của Ivan. Cái sự nhạy bén ... lẽ của lực lượng đặc biệt nào đó ?

 

Ivan trong nhà vệ sinh một lúc, vẻ như đang tìm một món đồ gì đó thể dùng làm vũ khí tiện tay. 

 

Lương Tái Băng phòng, tìm thấy một cây cọ trang điểm kích thước khá vặn bàn trang điểm đưa cho Ivan. 

 

Ivan dứt khoát vung tay, đ.â.m thẳng một phát khối u tròn nhô giá đỡ. Một dòng m.á.u đỏ tươi hòa lẫn với chất dịch trắng đục như mủ b.ắ.n tung tóe ngoài, kèm theo đó là một tiếng thét t.h.ả.m thiết, chói tai vang vọng mãi thôi.

 

[Cái thứ quỷ quái là vật sống ?]

 

Lương Tái Băng cầm một cây cọ trang điểm khác lên, thẳng tay đ.â.m nát một khối u nhô khác ở ngay góc gương.

 

Lại thêm một tiếng thét t.h.ả.m thiết nữa vang lên.

 

[Thật là sảng khoái!]

 

Lương Tái Băng ném cây cọ bẩn thùng rác, giao "vật sống" còn cho Ivan xử lý, còn thì phòng tiếp tục công cuộc lùng sục.

 

Mãi cho đến giờ cơm, Lương Tái Băng vẫn tìm thấy thêm điều gì bất thường khác. Tuy nhiên, hề cho rằng ký túc xá là một nơi an , chẳng qua là những thứ đáng sợ tạm thời vẫn lộ diện mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tro-choi-kinh-di-khong-sao-ca-toi-se-gau-dai/chuong-3-thuc-tap-sinh-kinh-hoang.html.]

Nhà ăn ở tầng 3, bộ đại sảnh trang trí bằng tông màu kẹo ngọt rực rỡ, nhưng sắc độ chút u ám mang một cảm giác mộng ảo rợn

 

Có tất cả mười bảy, mười tám quầy phục vụ, Lương Tái Băng dạo một vòng qua tất cả các quầy nhưng kết quả ngoài cỏ thì vẫn cứ là cỏ.

 

Lương Tái Băng "rầm" một cái, đặt đĩa xà lách đầy nửa bồn trông chẳng khác nào cỏ khô xuống bàn.

 

[Má nó, bộ chúng bay đang nuôi thỏ đấy ?]

 

Cái thậm chí còn bằng mấy du học ở Hàn Quốc, ít nhất vẫn còn chút dưa muối để ăn, còn bữa cơm của đến một hạt muối cũng , thế thì lấy sức mà chạy trốn cơ chứ?

 

Lương Tái Băng hầm hừ uống cạn một bình sữa lớn, định bụng sẽ uống cho cái công ty ch.ó má khánh kiệt luôn cho bõ ghét.

 

lúc , phòng phát sóng trực tiếp của đột ngột đón nhận hàng trăm tràn . Lương Tái Băng nghĩ rằng bọn họ đây để xem cậuăn cỏ, chẳng ai rảnh rỗi đến mức đó .

 

"Ôi ôi, từ góc độ Tống tỷ vẫn cứ là tuyệt sắc giai nhân."

 

"Tui l.i.ế.m màn hình quá, Tống tỷ đúng là từ trong trứng mà."

 

Lương Tái Băng lập tức hiểu ngay, đám tràn là để "ngắm ké" Tống Nghênh Hảo. 

 

quả nhiên là một chơi kỳ cựu ? Cho dù chỉ là một chuyên phát sóng bằng nhan sắc, thì với lượng hâm mộ đông đảo thế , chỉ cần điểm thưởng của họ thôi cũng đủ để chồng cao thành núi .

 

"Chủ kênh gần Tống tỷ thêm chút nữa , tui sẽ tặng điểm thưởng cho ông."

 

[Đù, đang sỉ nhục ai đấy hả?0

 

Mạc

Giây tiếp theo, Lương Tái Băng bưng đĩa thức ăn dời chỗ một cách cực kỳ nhanh nhẹn, còn về phía màn hình nở một nụ nịnh nọt: 

 

"Thế đủ gần quý vị?"

 

[Người dùng "Người hâm mộ 1 của nữ thần Tống" tặng 50 điểm thưởng.]

 

Đùa, tiền mà kiếm thì đúng là đồ ngốc.

 

"Trời đất, nữ thần Tống cái màn chơi cấp thấp thế nhỉ? Chẳng hai ngày vượt qua một màn chơi cấp A ?"

 

"Ông là hâm mộ dỏm đúng ? Cái màn chơi ngoài mấy cái khác thì chỉ đúng một yêu cầu thôi, đó là xét duyệt nhan sắc. Tống tỷ thường xuyên xuống màn chơi để tìm mấy mắt về b.a.o n.u.ô.i đấy."

 

"Á á á á á, tui cũng nữ thần để mắt tới!"

 

"Nữ thần ơi, tui nỗ lực nữa , nuôi tui !"

 

"Cho hỏi tuyển tiểu bạch kiểm là nữ ạ? Đừng kén chọn giới tính quá mà (T^T)"

 

Nhìn mấy dòng bình luận chạy qua, Lương Tái Băng thầm kính nể Tống Nghênh Hảo vô cùng. Cô đúng là bậc nữ hào kiệt!

 

Ăn xong đống cỏ khô, Lương Tái Băng ôm cái bụng nước trở về ký túc xá. Đám khán giả khi mượn tầm mắt của để ngắm nữ thần xong xuôi thì cũng vô tình rời khỏi phòng phát sóng.

 

[ là một lũ lương tâm!]

 

Ngồi bên mép giường cho xuôi bụng, Lương Tái Băng tiện tay nhấn bảng thông tin cá nhân để xem đổi .

 

Ở góc bên là một tấm ảnh chân dung phông nền trắng ngay ngắn, chụp hình một thanh niên ngoài đôi mươi, trông khô khan cứng nhắc cứ như ảnh thờ, đem treo linh đường cũng chẳng thấy gì sai trái cả.

 

Lương Tái Băng lầm bầm chê bai hệ thống chụp ảnh quá .

 

[Tên chơi: Lương Tái Băng]

 

[Sinh lực: 100/100]

 

[Thể lực: 73 (Một tên sinh viên phế vật mới chạy hai vòng thở , nhưng đừng nghi ngờ gì cả, đây chính là mức thể lực đỉnh cao nhất trong đời sinh viên của bạn đấy)]

 

[Trí lực: 86 (Một tân sinh viên mới đỗ đại học như bạn, trí lực đang đường cong lao dốc phanh từ đỉnh cao xuống đáy vực)]

 

[Chỉ tinh thần: 100/100]

 

[Nhắc nhở thiện: Chỉ tinh thần ảnh hưởng đến việc xếp hạng cuối cùng và sự tỉnh táo của bạn. Dưới 60 điểm, tư duy bắt đầu hỗn loạn; về 0 điểm, bạn sẽ màn chơi đồng hóa thành một thực thể quỷ dị mất hết lý trí và mãi mãi thể rời khỏi đây.]

 

[Vận may: 59 (Trừ 1 điểm cho bản , 60 điểm là để giúp khác thưởng đồ xịn)]

 

[Chỉ quyến rũ: 76/100 (Với con thì bình thường, nhưng với quỷ thì là tuyệt phẩm. Bạn chính là món tráng miệng mà loài quỷ dữ đều khao khát nếm thử)]

 

Mở bảng thông tin nữa, những dòng ghi chú của hệ thống vẫn cứ tràn đầy ác ý như cũ. 

 

bấy nhiêu đó vẫn chẳng thể làm lung lay tinh thần của Lương Tái Băng, tự nhủ rằng đó là do cái gu thẩm mỹ thô kệch của hệ thống thể cảm nhận vẻ trai thanh thoát, thoát tục của mà thôi!

 

Dưới cùng là một mục mang tên Kỹ năng thiên bẩm. Trước khi màn chơi chính thức bắt đầu, nó vốn ở trạng thái khóa và màu xám, nhưng hiện tại nó đang nhấp nháy ánh huỳnh quang, hiển thị trạng thái "Có thể rút thăm".

 

Lương Tái Băng phấn khích xoa xoa hai bàn tay, tạm thời quên cái vận may âm điểm của , lẩm bẩm: "Rút kỹ năng!", thành tâm cầu nguyện một phát ăn ngay đồ cực phẩm.

Loading...