Khi kết thúc nụ hôn. Tôi tê liệt trong lòng , thở đều đặn.
Tôi còn kịp phản ứng, Lâu Quan Thụy bế ngang lên. Và về phía lồng chim.
Chiếc thảm mềm đón lấy . Còn đón lấy Lâu Quan Thụy.
“Ô Ninh, em trong ba tháng em bỏ chạy, làm gì ?”
Tôi đôi mắt u ám như giếng cổ của Lâu Quan Thụy, vô thức rụt .
Lâu Quan Thụy , giơ tay lên, búng ngón tay, “Tôi thiện căn hầm , nghĩ thầm đừng để bắt em. em vẫn để bắt .”
Tiếng búng tay và lời của đồng thời vang lên.
Cùng lúc đó, sáu bức tường lật , từ từ biến thành gương. Vẻ mặt kinh hoàng của phản chiếu trong gương, rơi mắt . Khoảnh khắc , thật sự sợ hãi.
Lâu Quan Thụy đúng là chó điên. Tôi chạy trốn!
Bị Lâu Quan Thụy kẹp mắt cá chân và kéo ngược trở . Tôi ôm bụng, lưng áp sát lồng chim: “Không , Lâu Quan Thụy, con trong bụng.”
Biểu cảm của Lâu Quan Thụy hề đổi chút nào. Anh chỉ : “Tôi , chuyện về em, đều hết.”
“Bác sĩ , hiện tại cơ thể em thể chịu đựng.”
Có… ý gì?
Ngón tay lạnh lẽo của Lâu Quan Thụy đặt lên mặt , đồng tử xanh xám ánh lên vẻ đỏ rực, giọng là sự hưng phấn kìm nén : “Ninh Ninh của đang run rẩy, thật đáng thương, mắt đỏ hoe cả !”
Không đúng!
Chỗ gáy Lâu Quan Thụy cắn rách bắt đầu đau âm ỉ, dường như ngửi thấy mùi Lá Húng Quế.
Điều đúng!
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng để Lâu Quan Thụy bình tĩnh: “Chúng nên chuyện đàng hoàng , Lâu Quan Thụy.”
Lâu Quan Thụy nghiêng đầu, khuôn mặt tuấn mỹ xuất hiện vẻ tàn nhẫn ngây thơ, “Ô Ninh, bây giờ chuyện, chỉ em.”
Vừa dứt lời, cặp kính của Lâu Quan Thụy ném thẳng .
Rắc một tiếng. Âm thanh vỡ vụn giòn tan cắt đứt khỏi thế giới rõ ràng.
Nụ hôn của Lâu Quan Thụy hung bạo và nghẹt thở. Tôi c.h.ế.t đuối trong đại dương xanh xám đó.
Bị mùi Lá Húng Quế kéo xuống vực sâu của dục vọng.
12.
Tôi như một chiếc thuyền nan trôi dạt đại dương. Lên xuống theo sóng biển dập dềnh.
Ý thức mơ hồ, lúc trời lúc đất.
Trong lúc đó, điện thoại của vang lên. Là Lâm Thuần gọi đến.
“Ô Ninh, kỳ mẫn cảm của Lâu Quan Thụy đến , khỏi hầm ? Tiêm thuốc ức chế cho nó …” Lâm Thuần hết câu, Lâu Quan Thụy giật lấy điện thoại của và đập xuống đất.
Rầm một tiếng, màn hình vỡ tan tành.
Alpha khi trong kỳ mẫn cảm là còn lý trí, trong mắt họ chỉ dục vọng và sự giải tỏa.
Mà kỳ mẫn cảm kéo dài bảy ngày bảy đêm.
“Không , Lâu Quan Thụy! Dừng , chúng tiêm thuốc ?” Tôi nước mắt.
“Không.” Lâu Quan Thụy lắc đầu. Răng nanh một nữa cắn gáy , nơi vốn vết răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/toi-la-beta-sau-khi-mang-thai-toi-lien-bo-tron/chuong-7.html.]
Những thứ trong tủ trưng bày bằng kính Lâu Quan Thụy dùng hết lượt.
Mùi Lá Húng Quế xâm nhập cơ thể. Lần ngay cả nơi sâu thẳm nhất cũng đánh dấu một cách dữ dội.
Bảy ngày bảy đêm…
Dù thể lưu tin tức tố, cũng sẽ ướp đẫm mùi hương.
Bị ướp đẫm bằng Lá Húng Quế.
Tôi lay động, đồng tử tan rã trần nhà. Nụ hôn của Lâu Quan Thụy đặt lên khắp cơ thể .
“Phá bỏ nó !”
Tôi khựng : “Cái gì?”
Lâu Quan Thụy ghen tị bụng rõ ràng của : “Phá bỏ nó , tại nó thể mật với em như thế?”
Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc. Ai cũng Alpha trong kỳ mẫn cảm sở hữu cực mạnh, nhưng ai là mạnh đến mức !
Ngay cả con cũng cần ?
Tôi theo bản năng che chắn bụng . hành động kích động Lâu Quan Thụy .
Lại là một vòng mây mưa mới.
Mặt Trăng mọc lên vô , mây kéo xuống vô .
Tỉnh nữa, kỳ mẫn cảm của Lâu Quan Thụy kết thúc. Ánh mắt trống rỗng chiếc lồng chim tơ vàng.
Lâu Quan Thụy mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, n.g.ự.c những vết đỏ tươi.
Đó là vết cào khi chịu đựng nổi.
“Ăn một chút.” Bát cháo nóng hổi đưa đến miệng.
Tôi chán ghét mặt , “Khi nào mới thả ?”
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Lâu Quan Thụy hít sâu một , kiềm nén cảm xúc: “Ô Ninh, tại em nhất định rời xa ?”
Tôi cau mày: “Tại ở bên ?”
Lâu Quan Thụy nghẹn lời, một lát bất lực: “Em yêu ?”
“Vậy yêu ?” Tôi hỏi ngược .
Lâu Quan Thụy lập tức : “Tôi yêu em, thể yêu chứ?”
Quá nhợt nhạt.
Tình yêu bằng lời là nhợt nhạt nhất.Tôi tin.
Cũng dám tin.
Tôi là một Beta bình thường. Ngay từ đầu, phận của chúng hề ngang bằng.
Ô Ninh, đừng những khát vọng vô cớ. Hãy hạ thấp cảm giác xứng đáng của xuống.
Hạ thấp xuống .
Tôi nhắm mắt , cuộn : “Lâu Quan Thụy, tự do. Tự do của một .”
Lâu Quan Thụy dậy, giọng toát lên sự cường thế: “Không thể nào!”
Tôi mở đôi mắt sưng đỏ vì : “Vậy nhốt cả đời ?”
Lâu Quan Thụy cúi , ngón tay vuốt ve vết cắn nhỏ nơi khóe môi , “ , nhốt cho đến khi em chịu yêu , chịu ở .”