TÔI LÀ BETA, SAU KHI MANG THAI TÔI LIỀN BỎ TRỐN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-14 17:30:54
Lượt xem: 4,107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng nghiệp kinh ngạc về khuôn mặt của , tô son cho , “Lát nữa đưa đến phòng 101, ở đó một đám công tử bột trẻ tuổi trai, đều là Alpha, thiệt thòi . Kiếm đủ tiền thì chuồn.”

Tôi cảm kích đồng nghiệp một cái.

Phòng 101 quả thật khác biệt. Không khói thuốc mù mịt, cũng hỗn tạp. Bốn, năm Alpha mà chỉ thể thấy tin tức đang ngả lưng ở đó.

Thấy bước , Alpha chính giữa nhất lười biếng nâng mí mắt lên.

Ánh đèn đầu chiếu thẳng xương lông mày , khuôn mặt tuấn mỹ khiến tim hẫng một nhịp.

Đó chính là Lâu Quan Thụy. Con trai độc nhất của nhà họ Lâu, Alpha đỉnh cấp. Người tình trong mộng của tất cả Omega trong Liên minh.

Anh kẹp điếu thuốc đầu ngón tay, từ từ thẳng dậy, khóe miệng ngậm một nụ nhạt, vẫy tay với , “Lại đây!”

8.

Tôi nhúc nhích.

Khí thế của Alpha đỉnh cấp quá mức áp chế khác, dính dáng đến những quá chói lòa như .

đồng nghiệp kích động đẩy một cái, “Mau , đó là Lâu Quan Thụy đấy! Anh với một đêm, mấy chục vạn sẽ tay ngay.”

!

Tôi rung động: “Thật ?”

Đồng nghiệp nhỏ: “Thật, điếu thuốc mà đang kẹp tay thôi, từ năm vạn trở lên .”

Cái đồ tiền c.h.ế.t tiệt!

Tôi như chỗ c.h.ế.t từng bước tiến về phía Lâu Quan Thụy. Càng đến gần, càng căng thẳng. Cảm giác như một thứ gì đó bao vây lấy. Ôm chặt lấy , thúc giục , đẩy về phía Lâu Quan Thụy.

Một đám bắt đầu hò reo, đòi mỹ nhân đút rượu. Tôi tê dại cả da đầu, bưng ly rượu lên, mới chuẩn khụy gối xuống đút.

Lâu Quan Thụy đột nhiên dậy, ngậm ly rượu miệng, ánh mắt chăm chú .

Đó là đầu tiên đối diện với đôi mắt xanh xám đó của . Rõ ràng là Lâu Quan Thụy uống rượu, nhưng say .

Tôi Lâu Quan Thụy bế ngang lên, đưa đến căn phòng tầng cao nhất.

Tôi ngửa chiếc chăn màu đen tuyền. Lâu Quan Thụy bịt mắt và hôn .

Một nụ hôn vị rượu nho. Làm say cả đêm.

Tôi cắn chiếc gối, Lâu Quan Thụy bất mãn ném nó . Áp sát , cắn vành tai , : “Ninh Ninh ngoan, kêu lên !”

“Phòng cách âm .”

Tôi tin, và kêu.

Ngày hôm , giọng khàn đặc, căn bản thể phát âm thanh.

Cửa phòng gõ.

Lâu Quan Thụy quyến luyến hôn lên khóe môi , đó cẩn thận dậy, mở cửa.

Cửa đóng chặt. Giọng họ trò chuyện lọt .

“Phu nhân chuyện tối qua, bà bảo nhắn với thiếu gia, con dâu tương lai của nhà họ Lâu thể là một Beta.”

“Huyết mạch của nhà họ Lâu thể đứt đoạn.”

Tôi thấy câu trả lời của Lâu Quan Thụy. Chỉ là đưa tay kéo chăn trùm kín đầu, nắm đ.ấ.m chống dày đang âm ỉ đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/toi-la-beta-sau-khi-mang-thai-toi-lien-bo-tron/chuong-5.html.]

Nhìn tin nhắn ba hối thúc mau chóng bù tiền điện thoại. Tôi nghĩ, hóa văn tự cũng thể truyền tải cảm xúc.

Hóa , cách âm ở đây .

Hóa , Lâu Quan Thụy giỏi lừa .

Vừa nghĩ xong, Lâu Quan Thụy vén chăn của lên.

“Tỉnh ? Giả vờ ngủ ?”

Tôi giả vờ một cách vụng về: “Mới tỉnh.”

Lâu Quan Thụy đưa tay nhéo gáy , nơi tối qua cắn.

Chỗ đó phẳng lì, tuyến thể, thể rót tin tức tố . Chỉ còn một vết răng.

sẽ sớm biến mất.

“Nói dối. Tỉnh lâu , mắt sáng long lanh thế .”

Lâu Quan Thụy định hôn , đẩy . Trong đôi mắt hoang mang của , l.i.ế.m môi, căng thẳng hỏi: “Tối qua biểu hiện thế nào?”

Lâu Quan Thụy , ghé sát tai khẽ: “Rất tuyệt, chân dang rộng, mềm, giọng , nhất là lúc khiến …”

Tôi vội vàng bịt miệng , “Thế, thế thể thưởng cho bao nhiêu?”

9.

Vừa dứt lời, nụ mặt Lâu Quan Thụy nhạt , “Cậu bao nhiêu?”

Lòng bàn tay đổ mồ hôi, tim đập thình thịch: “Năm mươi vạn?”

“Không , mười vạn thôi.” Tôi cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ: “Năm ngàn cũng .” Dù tối qua cũng vui vẻ.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Cơ thể từng trải sự đời hồi sinh cơn hạn hán. Tôi trải nghiệm khoái cảm bay lên chín tầng mây.

Vậy còn Lâu Quan Thụy?

Có lẽ cơ thể Beta quá tẻ nhạt đối với Lâu Quan Thụy. Thực , một ngàn… cần tiền cũng .

Tôi càng lúc càng thiếu tự tin. Nhìn khuôn mặt và hình của Lâu Quan Thụy, thậm chí còn bù thêm tiền cho .

lúc đang giằng xé nội tâm, một chiếc thẻ đen rơi mắt .

Tôi ngước mắt lên, thần sắc Lâu Quan Thụy hờ hững, sự ôn tồn nãy biến mất, “Không giới hạn.”

À, chẳng sẽ Lâu Quan Thụy tra tấn đến c.h.ế.t ?

Khụ khụ khụ! Ô Ninh, cái miệng làm thế hả?

Tôi định từ chối, Lâu Quan Thụy xuống từ cao: “Không đủ?” Ánh mắt đó nhạt nhẽo hề bất kỳ cảm xúc nào.

Đường cong vốn thẳng khóe môi , từ từ kéo lên. Sau đó hai tay cầm lấy chiếc thẻ đen, “Đủ.” Sao đủ cơ chứ?

Khoảnh khắc cầm lấy chiếc thẻ, Lâu Quan Thụy rời .

Cánh cửa đóng vang trời. Âm thanh vọng trong căn phòng trống rỗng.

Mẹ gọi điện đến, ấn nút .

Giọng nữ chua chát át cả tiếng đóng cửa, vang vọng trong phòng, “Ô Ninh, tiền ? Năm mươi vạn còn ?”

“Tốt nhất mày nên đưa cho tao trong hôm nay, nếu tao sẽ đến công ty mày gây rối.”

Loading...