Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 53 Giấc mơ
Cập nhật lúc: 2026-05-05 16:25:19
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Disia tuy phạt nhưng tâm trạng hề ảnh hưởng quá nhiều. Suy cho cùng, việc sách đối với nhóc cũng chẳng gánh nặng gì lớn, còn Iga ở bên cạnh nên dù ngoài chơi cũng cả.
Sau phút giây hụt hẫng ngắn ngủi, bé con phấn chấn trở . Cậu tràn đầy sức sống và tò mò quan sát khắp xung quanh.
Ingrid khi trêu chọc bé con xong liền bế hai đứa trẻ cùng đoàn tinh linh bước khỏi truyền tống trận gian.
Tửu Thành phồn vinh hơn Hắc Thạch Thành nhiều. Số lượng và tần suất sử dụng truyền tống trận ở đây cũng cao hơn hẳn. Khi đoàn tinh linh bước , xung quanh vẫn nhiều nhân viên đang bận rộn bảo trì và vận hành các pháp trận.
Thấy xuất hiện, một nhân viên lập tức tiến gần để làm thủ tục đăng ký danh tính. Sau khi tất, các tinh linh chính thức rời khỏi khu vực pháp trận để tiến nội đô Tửu Thành.
Ngay từ lúc đặt chân thành phố, hai bé con liên tục hít hà cái mũi nhỏ để cảm nhận mùi rượu nồng nàn trong khí.
Iga thốt lên: “Mùi rượu đậm quá ạ! Cảm giác như rượu thấm đẫm cả gian luôn.”
Disia lẩm bẩm: “Hương vị y hệt viên đá , cũng thấy.”
Khảm Đốn : “Bất kỳ ai đến đây cũng đều nhận xét rằng ngay cả khí ở Tửu Thành cũng sũng nước rượu thơm tinh khiết. vì chúng lớn lên cùng rượu từ nhỏ nên ngược chẳng ngửi thấy mùi vị đặc biệt đó nữa.”
Iga hỏi: “Chú ơi, đêm nay chúng mua Tửu Thạch luôn đợi đến ngày mai ạ?”
“Tiểu thiếu gia, đợi đến ngày mai nhé. Bây giờ sẽ đưa đến lữ quán. Sau đó rời một lát để tìm dẫn đường hồ Tửu Thạch và hẹn giờ giấc cụ thể cho ngày mai.”
“Đại nhân, các ngài dự định sáng mai chiều mai sẽ ạ?”
Ingrid về phía hai bé con: “Sáng mai các con dậy nổi ?”
“Được ạ!” Disia gật đầu khẳng định chắc nịch.
Ingrid tin lời nhóc mà sang "chiếc đồng hồ báo thức sống" là Iga. Đợi đến khi Iga gật đầu, ông mới với Khảm Đốn: “Vậy cứ buổi sáng, tám giờ ông hãy đây.”
“Vâng thưa đại nhân.”
Khảm Đốn hẹn giờ xong liền đưa các tinh linh đến một lữ quán gần hồ Tửu Thạch. Ông để cách thức liên lạc xin phép rời .
Vì loại Tửu Thạch họ mua là hàng cao cấp nhất dành cho giới thượng lưu và giàu , nên hồ rượu ngay khu vực trung tâm thành phố. Các lữ quán xung quanh đây đều xây dựng vô cùng lộng lẫy và xa hoa.
Các tinh linh kiểm tra phòng ốc xong thì cảm thấy hài lòng. Ngay đó, Freya lấy từ nhẫn gian những vật dụng quen thuộc như giường nhỏ, gối, chăn để bắt đầu trang trí căn phòng. Yulia thì đưa hai bé con tắm, cô cầm sẵn quần áo đợi các nhóc ở bên ngoài.
Trong lúc đó, Bea và Zell nhận nhiệm vụ nấu nướng. Họ trực tiếp dùng ma pháp thúc đẩy ma thực sinh trưởng để chuẩn một bữa tối tươi ngon và hấp dẫn cho hai đứa trẻ.
Đến khi Iga và Disia tắm xong bước , cả hai đều ngỡ ngàng vì căn phòng đổi khác. Những món đồ nội thất quen thuộc bày biện khắp nơi. Trên chiếc bàn tròn nhỏ nhắn là đầy ắp nước trái cây, các món ăn và điểm tâm thơm phức. Hai bé con thẫn thờ một chút, cứ ngỡ hề rời mà vẫn đang ở trong ngôi nhà quen thuộc tại Rừng Tinh Linh.
Yulia tủm tỉm gọi: “Bé cưng ơi, mau đây ăn cơm nào!”
“Dạ ạ!”
Hai đứa nhỏ bàn thấp, ăn tối quan sát các tinh linh xung quanh.
Bea và Zell mỗi cầm một cuốn sách say sưa. Freya và Yulia thì đối diện một bàn cờ, vẻ như đang cùng chơi một trò chơi dân gian.
Riêng Ingrid thì vẫn miệt mài với công việc cũ. Từ lúc bận rộn dọn dẹp phòng cho đến khi hai đứa trẻ tắm xong, ông vẫn chỉ tập trung việc lắp ghép tòa lâu đài.
Iga ăn xong phần , đợi Disia buông đũa mà vội leo xuống khỏi ghế đến bên cạnh Ingrid.
Cậu tò mò tòa lâu đài mới chỉ thành đầy một phần sáu của ông: “In-In, ngài thích lắp lâu đài đến thế ? Vậy con sẽ mua một bộ đồ chơi lâu đài thật lớn để tặng ngài nhé!”
Ingrid khựng : “...Ta thích, con đừng tặng thứ đó.”
Iga xuống đối diện, chống cằm hỏi: “Vậy tại ngài cứ mải mê lắp nó mãi thế? Nó bí mật gì ạ?”
Ingrid lật xem các linh kiện trong tay thuận miệng đáp: “Đây chuyện tiểu tinh linh nên bận tâm. Nếu con thấy chán thì thể cùng Disia sách, nhóc đang chằm chằm con kìa.”
Iga đầu , va ngay ánh mắt u oán của bạn nhỏ. Thấy Iga sang, Disia lập tức kêu lên: “Iga, ăn xong mà chẳng đợi tớ gì cả, cứ thế bỏ một thôi!”
Iga vội vàng đặt ngón tay lên môi hiệu giữ im lặng: “Cậu đừng quấy, tớ đang chuyện quan trọng hỏi In-In.”
Disia uống nốt ngụm nước trái cây cuối cùng dùng khăn tay nhỏ lau sạch khóe miệng. Cậu nhanh chóng nhảy khỏi ghế, chạy đến cạnh Iga hỏi khẽ: “Cậu hỏi gì thế?”
Ingrid cũng buông linh kiện xuống, tò mò chờ đợi câu hỏi tiếp theo của bé.
Iga đưa bàn tay nhỏ , ngập ngừng hỏi: “In-In, ngài bảo liệu con giống Disia, cũng sở hữu một thiên phú ma pháp khác ?”
Các tinh linh trưởng thành đồng loạt dừng việc đang làm để sang. Ingrid cân nhắc một chút hỏi: “Ví dụ như...?”
Đôi mắt Iga sáng lấp lánh, nhỏ giọng hỏi: “Ngài liệu con thể thiên phú hệ Quang ạ?”
Kiếp khi tiểu thuyết, Iga từng nảy sinh ý nghĩ khi các bài phân tích cốt truyện của độc giả. luôn sợ kết quả như mong đợi, sợ suy đoán sai lầm sẽ khiến chê . Vì thế bao giờ dám hỏi các đại tinh linh để xác nhận.
Mãi đến hôm nay, khi thảo luận với Disia về việc Lục Lục kén ăn, Iga một nữa hoài nghi về thiên phú của chính . Lần lấy hết can đảm để đưa suy đoán với .
Dù thời gian chung sống lâu nhưng sự yêu thương vô điều kiện của các đại tinh linh khiến Iga dần buông bỏ sự phòng . Dù kết quả đúng như mong đợi thì cũng còn sợ hãi khi tìm kiếm câu trả lời nữa.
Ánh mắt Ingrid lướt qua một vòng những vị tinh linh xung quanh. Những ông thấy đều khẽ lắc đầu, ám thị rằng họ hề tiết lộ thông tin gì cho bé con.
Ingrid thiết lập một kết giới ngăn cách âm thanh. Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, ông trịnh trọng với Iga: “ , con thực sự thiên phú hệ Quang.”
Iga đang nín thở chờ đợi câu trả lời bỗng ngẩn . Đáp án ... khác xa với những gì hằng tưởng tượng!
Cậu cứ ngỡ Ingrid đang trêu , vì rõ ràng họ vẫn làm bất kỳ bài kiểm tra thiên phú nào cho cả.
Iga nghiêm túc : “In-In! Ngài đừng đùa với con, con đang thảo luận nghiêm chỉnh đấy!”
Cá Mặn
Ingrid khẽ thở dài: “Ta đùa bé cưng. Rất nhiều tinh linh tự nhiên đều con sở hữu thiên phú hệ Quang, bao gồm tất cả những đang mặt ở đây.”
Iga kìm mà đầu những vị tinh linh khác. Dưới cái của , đều nhẹ nhàng gật đầu xác nhận lời của Ingrid.
Iga nhất thời cảm thấy m.ô.n.g lung. lúc , khuôn mặt đầy lo lắng của Disia đột ngột xông tầm mắt . Gương mặt nhóc phóng đại lên cho đến khi đôi mắt màu xanh trúc chiếm trọn tầm của Iga: “Iga ơi, gì hết! Tôi cũng mới thôi! Cậu thực sự thiên phú hệ Quang ?”
“Phụt...” Iga nhịn mà bật . Cảm giác m.ô.n.g lung nãy bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
“Được , xem chỉ hai đứa là gì thôi.” Iga tựa Disia, chút tủi .
Thấy dáng vẻ thất thần của bé, Ingrid cảm thấy mủi lòng. Ông kéo hai đứa nhỏ gần giải thích: “Bé cưng, cố ý giấu các con . Chỉ là vì Thần Cách Quang Minh hiện đang trong tay Giáo đình, mà tộc Tinh Linh Quang Thần Thạch...”
“Hiện tại chúng thể giúp con thức tỉnh thuộc tính Quang. Mọi lo rằng nếu con sớm thì sẽ quá mong ngóng. Hơn nữa lúc diễn lễ Thánh Khai Mầm của Giáo đình ở đó nên chúng mới tạm thời giữ bí mật.”
“Hóa là ạ?” Iga hỏi tiếp: “Vậy In-In, từ lúc nào mà con thiên phú hệ Quang thế?”
Yulia ho nhẹ một tiếng: “Chuyện ... lẽ là từ lúc dì bảo con nuôi dưỡng cỏ Linh Linh . Cây cỏ đó tác động ma lực của con biến dị thành cỏ Quang Linh nên dì thấy chút bất thường.”
“Sau đó dì dùng cỏ Nguyên Nguyên, loại cỏ chuyên dùng để kiểm tra thiên phú, để con thử nuôi dưỡng một nữa. Kết quả là con biến nó thành cỏ Mộc Quang Nguyên. Từ đó dì mới chắc chắn con thuộc tính Quang.”
Iga ngẩn , dần dần vỡ lẽ: “Chẳng trách lúc đó dì mang cây cỏ Linh Linh ngay cho con xem. Hóa là vì .”
Hỏi xong chuyện của , Ingrid sang hỏi : “Bé cưng, làm con thiên phú hệ Quang? Ai cho con ?”
Iga chớp chớp mắt đầy vẻ vô tội: “Em tự đoán thôi ạ.”
Thấy các đại tinh linh lộ rõ vẻ tin, Iga đành thêm: “Là ký ức truyền thừa mách bảo cho con.”
Cậu lôi cái cớ vạn năng và nó thực sự vô cùng hiệu quả. Vừa xong, các đại tinh linh lập tức truy hỏi thêm nữa: “Thì là ký ức truyền thừa .”
Disia hào hứng hỏi: “Iga, nếu thiên phú hệ Quang thì liệu thể tự thức tỉnh biến nhỉ?”
Iga cũng , vì trong nguyên tác từng nhắc đến chuyện .
Cậu về phía các đại tinh linh. Trước sự mong chờ của hai bé con, Ingrid gật đầu khẳng định: “Thiên phú hệ Quang của Iga cao, con chắc chắn thể thức tỉnh thành Quang Tinh Linh.”
Disia lập tức phấn khích: “Vậy chúng đừng tộc Ám tinh linh nữa, Giáo đình ! Đến đó để thức tỉnh cho Iga !”
“...” Yulia hỏi vặn : “Tộc Ám tinh linh là nhà của con, nhưng Giáo đình nhà con ? Con bảo là ? Con nghĩ cứ nhờ là họ sẽ giúp Iga thức tỉnh chắc?”
Disia ngây thơ hỏi: “Tại họ giúp Iga ạ? Chẳng dì còn tặng quà cho chúng ?”
Các tinh linh nhất thời giải thích thế nào cho nhóc hiểu, cũng chẳng nên để rằng những món quà thể ẩn chứa cạm bẫy.
“Tóm là Giáo đình sẽ giúp Iga thức tỉnh . Nếu họ thiên phú thực sự của Iga, họ sẽ tìm cách tranh giành thằng bé với chúng . Nếu Iga bắt , con sẽ xa thằng bé lâu, khi chẳng bao giờ gặp nữa .”
Gương mặt Disia lập tức tối sầm , giận dữ : “Vậy chúng Giáo đình nữa! Không cho họ luôn!”
Cậu nhóc ôm chặt lấy Iga như sợ ai đó sẽ cướp bạn mất.
Yulia gật đầu: “ , làm như . Cho nên chuyện là một bí mật, cho ngoài , nhớ ?”
“Con ...” Disia Iga với vẻ lo lắng: “Vậy Iga làm để thức tỉnh đây?”
Cậu nhóc bồn chồn lo cho bạn, trong đầu hiện lên viễn cảnh đáng sợ thể xảy trong tương lai. Cậu mím môi, nếu Iga thể thức tỉnh thành Quang Tinh Linh thì chắc chắn tương lai tồi tệ đó sẽ ngăn chặn đúng ?
Khát khao giúp Iga thức tỉnh trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Disia, nhịn mà thốt lên: “Nếu Giáo đình giúp Iga, chúng cướp luôn Thần Cách Quang Minh về tự thức tỉnh cho Iga ạ?”
Các đại tinh linh im lặng. Hồi lâu , Ingrid mới nhóc bằng ánh mắt đầy ẩn ý: “Ý tưởng của con... cũng tệ chút nào.”
Iga nhất thời phân biệt là Ingrid đang khen thật lòng chỉ đang đùa. Bởi vì trong nguyên tác, Ishgard thực sự cướp mất Thần Cách Quang Minh. Nếu tộc Tinh Linh ý định , họ khả năng thực hiện...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-53-giac-mo.html.]
Cậu nhỏ giọng nhắc nhở: “Chắc là cướp ạ.”
Mọi ngạc nhiên , Iga cúi đầu lí nhí: “ Thần Cách Quang Minh vốn dĩ ở nhân gian .”
Ingrid hỏi: “Cũng là ký ức truyền thừa cho con ?”
Iga gật nhẹ đầu, bồi thêm một câu chống chế: “Những chuyện khác thì con ạ.”
Sắc diện của các đại tinh linh lập tức trở nên vi diệu. Nếu Thần Cách ở nhân gian, cái mà Giáo đình đang sở hữu là thứ gì? Lời của bé con thể tin nhưng cũng tự dưng mà như . Có lẽ...
Yulia lên tiếng: “Chuyện thảo luận về thiên phú của Iga hôm nay dừng ở đây thôi. Bé cưng, hứa với dì là khi trở về Rừng Tinh Linh, con chuyện với bất kỳ ai khác, ?”
Các bé con với vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu. Chúng tỏ vẻ bản sẽ ngoan ngoãn lời và giữ bí mật.
“Các bé ngoan lắm, để dì ôm các con ngủ nào. Ngày mai chúng còn dậy sớm tìm Tửu Thạch nữa.”
“Dạ ạ!”
Cuộc thảo luận đêm nay mang cú sốc khá lớn cho cả đại tinh linh lẫn bé con. Vì để các bé ngủ ngay mà tạm thời quên mất việc yêu cầu Disia sách.
Bản Disia cũng nhớ tới việc đó. Cậu nhóc cứ mãi trăn trở rằng nếu Thần Cách Quang Minh thì làm giúp bạn nhỏ của thức tỉnh . Trong hình nhỏ bé đang chứa đầy tâm sự.
Iga tạm thời nghĩ đến chuyện thức tỉnh. Cậu đang mải suy nghĩ về cốt truyện trong nguyên tác.
Hóa “Iga” thực sự thiên phú hệ Quang. Hóa tộc Tinh Linh sớm phát hiện điều từ lâu.
Nếu tinh linh ở thế giới thể phát hiện sự khác biệt của , tinh linh trong nguyên tác liệu nhận ? Điểm trong nguyên tác dường như nhắc tới.
Nếu họ cũng phát hiện , chăng họ cũng giống các đại tinh linh ở đây, luôn âm thầm giấu giếm Iga trong nguyên tác?
Iga tại nhưng cảm thấy nơi đang thiếu mất một đoạn cốt truyện quan trọng. Rốt cuộc đó là gì nhỉ?
Iga bất an lăn qua lăn giường nên chút khó ngủ.
Disia đè ghé sát tai hỏi nhỏ: “Iga, cũng đang nghĩ đến chuyện thức tỉnh nên mới lo đến mức ngủ ?”
Iga thể nỗi trăn trở thực sự của . Cậu im lặng gật đầu và giả vờ như đang chuyện thức tỉnh làm phiền lòng.
Disia ôm lấy để an ủi: “Iga ngoan nhé, đừng gấp gáp quá. Cậu nhất định sẽ thức tỉnh thôi, và các chú các dì đều sẽ giúp mà!”
“Ừm, tin .” Iga khẽ .
“Vậy nhắm mắt , ngoan ngoãn ngủ và đừng nghĩ ngợi nữa.” Disia dỗ dành .
Bị một đứa trẻ khác dỗ ngủ thế khiến Iga cảm thấy ngượng ngùng. Cậu thành thật im, dám lăn lộn lung tung nữa. Cậu nắm lấy góc áo của Disia chậm rãi nhắm mắt , dần dần chìm giấc mộng .
Có lẽ do tin tức buổi tối tầm ảnh hưởng quá lớn nên đêm nay Iga hiếm khi mơ.
Trong mơ, thấy một thiếu niên tinh linh mười hai mười ba tuổi dung mạo giống . Thiếu niên đang đỏ hoe mắt chạy băng qua đình viện của Tinh Linh Vương. Iga vẻ ngoài của đó thu hút nên nhịn mà đuổi theo. Cậu dùng đôi chân ngắn nhỏ của chạy lon ton phía .
Thiếu niên tinh linh cố tình tránh né dọc đường , cuối cùng dừng một cung điện quen thuộc.
Iga theo chân đó trong. Cậu thấy Ishgard đang cầm quyền trượng vương tọa. Thấy thiếu niên tiến , ngài đặt quyền trượng xuống vươn tay về phía đó.
Thiếu niên rung rinh đôi cánh xuyên qua kết giới. Iga thấy cũng vội vàng vỗ cánh đuổi theo nhưng ngăn cản ngay khi định xuyên qua. Cậu thể qua lớp màn đó.
Không còn cách nào khác, Iga đành áp sát kết giới và nỗ lực lắng cuộc trò chuyện bên trong.
Thế nhưng thiếu niên tinh linh và Ishgard cách quá xa. Họ khẽ nên rõ điều gì, chỉ thể thấy hành động của hai .
Thiếu niên tinh linh mặt đất ngay vương tọa. Cậu nhóc rúc cạnh chân Ishgard, dụi đôi mắt đỏ hoe sụt sịt chuyện.
Ishgard tĩnh lặng lắng . Sau khi thiếu niên xong, ngài xoa mái tóc vàng mềm mại của mỉm một đoạn dài.
Iga Ishgard những gì. Cậu chỉ thấy biểu hiện của thiếu niên dần trở nên rạng rỡ và tươi tỉnh hơn theo từng lời ngài .
Iga tò mò họ trò chuyện những gì nên cố gắng len bên trong kết giới. Thế nhưng cho đến khi tỉnh mộng, vẫn thể chen và cũng chẳng nội dung cuộc đối thoại đó.
“Iga, dậy thôi, chúng chuẩn nhặt Tửu Thạch đây.” Giọng của tinh linh vang lên bên tai. Iga mơ màng mở mắt, tâm trí vẫn thoát khỏi giấc mơ .
Cậu gác đầu lên đùi Bea "tố cáo" : “Chú Bea ơi, chú làm con tỉnh giấc giữa chừng . Con đang xem cảnh chuyện với Bệ hạ trong mơ mà vẫn kịp thấy gì cả.”
Bea thì thấy chột : “Vậy làm giờ bé cưng, là con ngủ thêm lát nữa nhé?”
Iga lắc đầu dậy thở dài: “Không ngủ nữa ạ, họ chuyện mà chẳng cho con gì cả. Có mơ tiếp chắc cũng vẫn chẳng thấy gì .”
Bea tò mò hỏi: “Bé cưng, con mơ thấy gì thế?”
Iga hồi tưởng : “Con thấy một phiên bản lớn hơn của . Hình như con tìm Bệ hạ chuyện. Sau khi Bệ hạ an ủi thì con mỉm .”
Bea xong thì tỏ vẻ vui: “Kẻ nào mà gan thế! Dám làm tiểu bảo bối của chúng cơ ? Con cứ cho chú , chú sẽ giúp con dạy cho một trận!”
Iga ngượng ngùng đáp: “Chỉ là mơ thôi mà chú, ai thực sự làm con .”
Nói đoạn, lay lay Disia: “Disia ơi, dậy thôi.”
Disia mơ màng mở mắt: “Iga , trời sáng ?”
“Ừ ừ, mau dậy thôi, chúng mua Tửu Thạch nào.”
Disia ngáp dài một cái bò dậy. Cậu phàn nàn với Iga: “Iga ơi, tối qua cũng mơ thấy đấy. Tôi mơ thấy cứ chạy mãi phía , tớ đuổi theo gọi thế nào cũng thưa. Tôi còn tưởng cần nữa chứ.”
Iga kinh ngạc: “Cậu cũng mơ ? hình như mơ thấy ...”
Nói đến đây Iga cảm thấy chột .
Disia tò mò hỏi: “Cậu cũng mơ ?”
Iga gật đầu kể nội dung giấc mơ của một nữa.
Nghe xong, Disia đuổi theo hỏi dồn dập: “Thế trong mơ trông lớn cỡ nào?”
Iga đưa tay khoa chân múa tay một chút để mô tả.
Disia ngẩn ngơ, dường như chút xuất thần.
Bea nhân lúc hai đứa trẻ trò chuyện giúp chúng mặc quần áo. Thấy chúng vẫn dứt lời, hỏi: “Hai đứa chú giúp rửa mặt nào?”
Iga lắc đầu. Cậu nhận lấy khăn mặt để tự vệ sinh cá nhân. Disia cũng làm theo, cả hai cùng đ.á.n.h răng ăn sáng.
Cuộc trò chuyện dừng , hai bé con tạm thời gác giấc mơ sang một bên.
Sau khi ăn sáng xong và thứ thỏa, các bé con phấn khởi theo các đại tinh linh ngoài. Khảm Đốn chờ sẵn ở lữ quán từ lâu.
Thấy họ, Khảm Đốn vui vẻ : “Thưa các vị đại nhân, chúng xuất phát ngay bây giờ chứ ạ?”
“Ừm.”
Khảm Đốn vội vàng dẫn đường phía : “Hồ Tửu Thạch cách đây xa, ngay trong thung lũng phía thôi. Chỉ cần vài trăm mét là tới nơi. Các vị đại nhân bộ cùng chứ?”
Các tinh linh cách ngắn như nên dắt theo ma thú. Họ đồng ý với ý kiến của Khảm Đốn và bế các bé con bộ qua đó.
Lữ quán quả thực gần thung lũng chứa hồ Tửu Thạch nên chẳng mấy chốc họ đến nơi. Dưới sự dẫn dắt của Khảm Đốn, đoàn tinh linh nhanh chóng tìm thấy hồ. Khi thấy tận mắt, Iga mới nhận thứ giống với những gì tưởng tượng.
Cậu vốn nghĩ hồ Tửu Thạch là một cái ao lớn. thực tế nó giống một con suối nhỏ dài và hẹp hơn.
Con suối hẹp, chỉ dài chừng ba bốn mươi centimet. Bên trong rải một tầng đá ngũ sắc rực rỡ. Dòng "sông" nông đến mức chỉ ngập qua lớp đá một chút và đang róc rách chảy xuôi theo dòng.
Thấy các bé con tò mò, các tinh linh đặt chúng xuống đất để chúng tự quan sát.
Khảm Đốn giới thiệu với họ: “Đây là hồ Tửu Thạch. những viên đá ở chân núi chất lượng bình thường thôi, cũng tương đương với hàng trong rương của . Những viên đá chất lượng cao hơn ở các hồ núi, càng lên cao thì phẩm chất càng .”
Disia hít hà cái mũi cảm thán: “Mùi rượu ở đây nồng thật đấy!”
“Chất lượng Tửu Thạch ở đây quả thực . Chỉ cần ngửi mùi rượu trong khí thôi thấy như sắp say .” Zell cảm thán.
“Vậy thấy nhất đừng nên uống rượu, tửu lượng của kém quá đấy.” Freya quên mỉa mai một câu.
Zell lầm bầm đáp : “Không tửu lượng kém, mà là do khứu giác của quá nhạy bén thôi.”
Mấy vị tinh linh trò chuyện lên núi. Đi một lát, họ bắt gặp một ở lưng chừng núi.
Người đó thấy Khảm Đốn thì vội vàng chạy xuống: “Khảm Đốn, đây là những vị đại nhân mua Tửu Thạch mà ông ?”
“ Carl, giờ chúng lên đó chứ?”
“Được chứ, chứ, mau theo lên đây. Hôm nay cũng vài vị khách khác đến mua Tửu Thạch, họ bắt đầu chọn lựa ở . Trong hồ đợt một khối Tửu Thạch chất lượng cực kỳ , cố ý giữ cho ông đấy. Chúng nhanh lên, kẻo họ chọn mất thì tiếc lắm.”
“Cũng khách khác ? Anh nhóm đó lai lịch thế nào ?”
“Nghe là quý tộc của đế quốc Tara, địa vị của họ ở đế quốc dường như đáng nể đấy.”
Đế quốc Tara?
Nghe thấy cái tên , Iga khỏi dỏng tai lên ngóng.