Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 46 Nhóc con ra ngoài đi dạo phố rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-27 16:19:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lorivic bế các bé con khỏi núi tiền vàng. Hắn vỗ vỗ quần áo cho chúng dỗ dành: “Được bảo bảo, các con thể ngoài , hãy thu tiền vàng đạo cụ gian .”
Các bé con lời gật đầu. Chúng gỡ những viên ma hạch tóc xuống, thu dọn núi kim cương khuyên tai gian.
Iga thu hết bộ tiền vàng. Cậu để mấy chục đồng bên ngoài bỏ túi áo. Túi áo của nông nên đựng hết . Cậu bèn nhét phần còn thừa túi của Disia.
Iga nhét lén đưa mắt quan sát Lorivic. Đôi mắt màu xanh táo lớn ẩn chứa đầy vẻ mong chờ.
Lorivic đối diện với hai giây xổm xuống. Hắn xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của và hỏi: “Bảo bảo, con còn gì nữa ?”
Iga ngượng ngùng : “Con dạo phố.” Cậu cảm nhận thử cảm giác tiêu tiền là như thế nào.
Lorivic lộ vẻ khó xử. Các vị bệ hạ dặn dò để bé con ở cấm địa trong hai ngày .
Disia hỏi: “Iga, dạo phố để làm gì thế?”
Iga đáp: “Chúng thể mua đồ! Mua một ít đồ ăn, đồ uống, đồ chơi và cả quà cho các chú dì nữa!”
Ánh mắt Disia sáng lên. Đi dạo phố thật thú vị, cũng . Tuy nhiên chú Lorivic và cô Jane dường như vui lắm.
Disia chớp mắt nảy ý định. Cậu cất giọng ngọt ngào: “Vậy chúng mua món quà to nhất và nhất cho cô Jane và chú Lorivic. Bởi vì hai đối xử với chúng .”
Lorivic và Jane sững .
Jane lẩm bẩm: “Nếu chỉ dạo trong vương thành thì chắc cũng .”
Lorivic gian nan : “ bệ hạ bảo để bé con ở trong cấm địa mà.”
“Anh tìm bệ hạ báo cáo một chút . Tìm thêm vài Pháp Thánh đang rảnh rỗi cùng để bảo vệ. Xem như thể để bé con ngoài .” Jane hiến kế cho Lorivic.
Lorivic cúi . Hai đứa trẻ đang mở to đôi mắt long lanh đầy chờ đợi . Hắn im lặng hai giây quyết định: “Vậy cô ở trông các bé chơi một lát, hỏi ý kiến bệ hạ.”
“Đi mau mau.” Jane xua tay giục .
Sau khi rời , cô thương lượng với các bé con: “Bảo bảo, nếu bệ hạ đồng ý thì các con hãy cùng chú Lorivic chơi nhé. Chờ chơi xong về nhà, dì sẽ dạy các con ma pháp mới ?”
Disia thở dài một tiếng bất đắc dĩ hỏi: “Cô Jane ơi, học ma pháp gì nữa ạ?”
“Disia hiện tại là ma pháp sư trung cấp, còn Iga là ma pháp sư sơ cấp. Cô sẽ dạy các con bản nâng cấp của ma chú ‘Sinh trưởng’, đó là ma chú ‘Sum Xuê’.”
“Là học ma pháp hệ Mộc ạ?” Disia lập tức gật đầu: “Hay quá, con thích học ma pháp hệ Mộc nhất!”
Jane nhẹ nhàng quẹt mũi một cái: “Cô thấy con thích nhất là học cùng Iga thì đúng hơn.”
Iga tủm tỉm bạn . Disia hào phóng thừa nhận: “ ạ, con chính là thích ở cùng Iga mà!”
Iga gì nhưng đôi mắt giấu vẻ vui mừng.
Jane bất đắc dĩ thở dài: “Bảo bảo , con cũng thẳng thắn quá . Sao con cứ treo chữ ‘thích’ ở đầu môi như , chẳng giống phong thái tinh linh chút nào.”
Disia mà đáp . Cậu thường xuyên thế vì Iga thích . Là một đứa trẻ thông minh, Disia sớm nhận Iga thích khác bày tỏ tình cảm với . Dù Iga nhưng sẽ âm thầm vui vẻ.
Tuy nhiên, Disia sẽ kể phát hiện cho những tinh linh khác . Ngay cả cô Jane cũng . Bởi vì Iga thích nhất.
Jane đang trò chuyện với lũ trẻ thì Lorivic cùng mấy vị Pháp Thánh. Đây đều là những tinh linh mà các bé con quen mặt. Đó là Amber của tộc Hỏa tinh linh, Freina của tộc Băng tinh linh, cùng Sisinnius và Trieste của tộc tinh linh rừng.
Freina cảm thán: “Đã lâu tới cấm địa, cảm giác thật thiết làm .”
Amber cũng kìm lòng: “Tôi cũng ở đây. Hay là tối nay về nữa nhỉ?”
Jane lạnh lùng từ chối: “Không . Cho các đây là ngoại lệ .”
Freina cũng đang định mở lời xin ở nhưng Jane chặn họng. Cô phục : “Vậy tại Lorivic ở đây?”
Lorivic khẩy đáp trả: “Tôi bệnh, cô cũng bệnh chắc?”
Freina nghẹn lời. Amber vốn định cãi thêm vài câu nhưng thấy Freina im lặng nên cũng thôi. Anh tranh luận với tên Lorivic . Tên mang hệ Thủy, lỡ cãi phun nước thì sẽ khó chịu. Hơn nữa, cũng cãi .
Trieste và Sisinnius xuống mặt các bé con. Hai rạng rỡ hỏi: “Bảo bảo, lâu gặp, các con còn nhớ dì ?”
Iga gật đầu: “Con nhớ chứ ạ. Dì là Trieste, còn dì là Sisinnius. Hai cùng chú Bea tới đón chúng con và giúp chúng con sắp xếp đồ đạc.” Để cảm ơn, Iga và Disia còn tặng họ nho làm quà.
Trieste và Sisinnius vui mừng: “Bảo bảo thông minh quá. Đã lâu như mà vẫn nhớ rõ chúng .”
Iga chớp mắt. Cậu thầm nghĩ mới mấy ngày thôi mà, lâu lắm .
Disia hỏi: “Dì ơi, các dì đến để đưa chúng con dạo phố ?”
“ bảo bảo.” Lorivic chen để khẳng định công lao: “Ban đầu bệ hạ đồng ý . Ta vất vả lắm mới thuyết phục họ đấy.”
Các bé con reo lên vui vẻ: “Chú Lorivic là nhất!”
Lorivic mãn nguyện: “Được , chúng xuất phát thôi. Vương thành rộng lắm, lâu mới hết đấy.”
“Vâng ạ!” Các bé con vẫy tay chào Jane: “Cô Jane ơi, chúng con chơi đây. Lát nữa về sẽ mang quà cho cô nhé.”
“Đi , cô sẽ chờ các con ở nhà.” Jane mỉm họ rời bắt đầu thiền định.
Trên đường , các bé con với những tinh linh lớn: “Chú và dì ơi, lát nữa vương thành, thích gì cứ nhé! Chú Lorivic và cô giáo Jane cho chúng con nhiều tiền. Chúng con sẽ mua quà cho !”
Có tiền trong tay, các bé con chuyện tự tin.
Các tinh linh lớn vui vẻ đáp: “Được , cảm ơn các bảo bảo nhé.”
“Không gì ạ, vì cũng tặng quà cho chúng con mà.” Trong hai ngày ở cấm địa, các tinh linh nhờ Bea hoặc Mamie chuyển quà đến cho chúng.
Số lượng quà nhiều đến mức các bé con mở mãi hết. Đến giờ quà vẫn còn chất đống trong phòng.
Lorivic vốn định đưa quà của từ sớm. thấy tình cảnh đó, lo bé con sẽ nhớ nổi món quà của giữa đám đông. Vì giấu nó .
Mãi đến hôm nay, mới tìm cơ hội thích hợp để tạo sự bất ngờ cho các bé. Lorivic hài lòng với kết quả .
Đoàn tới vương thành. Gọi là vương thành, nhưng thực chất đó là những cái cây cổ thụ khổng lồ.
Cây quá cao, cây cao nhất ở giữa cũng chỉ năm sáu trăm mét. Thế nhưng chúng cực kỳ to lớn. Tán cây xòe rộng như những chiếc ô khổng lồ với những cành lá chắc khỏe.
Cành nhỏ nhất cũng rộng tới ba mét, bên treo những ngôi nhà cây nhỏ. Những cành lớn hơn thể rộng tới bảy tám mét. Phía mỗi cành như thường treo một ngôi nhà cây lớn hoặc gánh cả một cụm ba bốn ngôi nhà.
Các bé con ngửa cổ lên. Chúng choáng ngợp bởi những cái cây đầy nhà cửa .
“Thật thần kỳ... Nó trông còn lớn hơn cả Cây Mẹ.”
Amber giải thích: “Thực trong các loài cây, Cây Mẹ vẫn coi là kích thước nhỏ nhắn đấy.”
Iga chỉ tay cái cây và hỏi: “Cái cây to quá. Trên đó treo bao nhiêu ngôi nhà ạ?”
Trieste trả lời: “Ở cây chính 1500 cửa hàng. Các cây phụ xung quanh thì 500 đến 700 căn.”
Sisinnius nhún vai thêm: “ một căn đang để trống. Nhiều tinh linh sinh bé con nên lượng tinh linh giảm một chút trong hai ngàn năm qua.”
Tuy nhiên lượng giảm quá nghiêm trọng. Tinh linh tuổi thọ dài nên tổng dân vẫn duy trì định.
Disia lẩm bẩm: “Thực sự lớn.”
Cá Mặn
Dù trong ký ức truyền thừa về vương thành, nhưng khi tận mắt chứng kiến, vẫn thấy vô cùng khác biệt.
Disia phấn khích dang rộng đôi cánh giục Iga: “Iga mau tới đây, chúng nhanh dạo chơi thôi nào!”
Iga gật đầu lia lịa cũng mở cánh bay lên. Các tinh linh lớn mỉm bay theo bảo vệ. Hai đứa trẻ cứ thế bay lượn giữa các ngôi nhà cây, nhất thời nên cửa hàng nào .
Disia suy nghĩ một hồi với Iga: “Iga, sẽ nhắm mắt xoay vòng vòng. Cậu hô dừng ở , chúng sẽ ngôi nhà đó ?”
“Được, bay .” Iga thấy ý tưởng khá nên đồng ý để xoay.
Disia lập tức giống như một cơn lốc nhỏ, bắt đầu xoay tròn thật nhanh. Khi Iga hô “Dừng”, Disia lập tức ngừng . Kết quả là hình lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất nếu Iga kịp thời giữ .
Iga hốt hoảng hỏi: “Disia, thế?!”
Mấy vị tinh linh lớn cũng biến sắc, họ vội vàng bay tới chỗ hai đứa trẻ.
Disia mở mắt và ngượng ngùng : “Hình như tớ xoay nhanh quá nên chóng mặt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-46-nhoc-con-ra-ngoai-di-dao-pho-roi.html.]
Các tinh linh lớn chỉ câm nín . Iga thì nhạo bạn: “Disia ngốc nghếch quá.”
Disia hừ hừ một tiếng bám chặt lên bạn. Cậu ngẩng đầu quanh chỉ tay về phía cửa hàng mặt: “Iga, chúng cửa hàng xem !”
“Được thôi!”
Các vị tinh linh lớn để mặc hai nhóc tì làm chủ. Họ lẳng lặng theo phía trò chuyện vài câu, tuyệt đối can thiệp lựa chọn của các bé con.
Khi bay trong, họ phát hiện đây là một tiệm bánh ngọt. Đủ loại bánh ngọt với hình dáng xinh , hương vị phong phú bày trong tủ kính khiến các bé con hoa cả mắt. Tuy bình thường tham ăn nhưng khi những chiếc bánh tinh xảo , cả hai đều nảy sinh khát vọng nếm thử.
Disia áp mặt tủ kính trong suốt. Cậu chằm chằm khối bánh kem phô mai vàng óng gọi lớn vị tinh linh đang sách ghế mây: “Chú? Dì ơi? Người đừng sách nữa, mau chúng con ! Chúng con tới mua bánh kem đây!”
Thực ngay từ lúc khách cửa, chuông gió rung lên báo hiệu. Thế nhưng chủ tiệm chẳng chút ý thức phục vụ nào. Anh chỉ mải mê sách, đầu cũng thèm ngẩng lên để mặc khách đó.
Nghe tiếng bé con gọi í ới, vị tinh linh mới đặt cuốn sách xuống và cau mày qua: “Đứa nhỏ nhà ai mà lễ phép thế? Gọi ai là chú... hả?”
Khi rõ dáng vẻ nhỏ bé của hai đứa trẻ, vội vàng thẳng dậy, đôi mắt mở to: “Disia? Iga?”
Chủ tiệm Sulla vốn cũng tham gia nghi thức buổi sáng. Sau khi các bé con rời , thấy buồn chán nên về mở cửa hàng. Anh ngờ gặp hai vị khách nhỏ đặc biệt sớm như thế.
Disia vui đáp: “Con gọi là chú, con đứa trẻ vô lễ !”
Iga gật đầu lia lịa, đúng thế, Disia ngoan lắm nhé! Các tinh linh cùng cũng đồng thanh lên tiếng bảo vệ: “Bé con gọi chú rõ ràng là lễ phép mà!”
“Không gọi chú chẳng lẽ gọi là ? Sulla, cũng tuổi , đừng giả vờ trẻ trung nữa!”
Sulla chẳng buồn để ý đến họ. Anh hỏi các bé con: “Các con ăn món ngọt nào?”
Disia đưa tay chỉ tủ kính. Sulla mỉm lấy miếng bánh kem phô mai đưa cho .
Iga thò tay túi sờ sờ những đồng vàng hỏi: “Chú, bánh kem bao nhiêu tiền ạ?”
Sulla thản nhiên đáp: “Không cần tiền, mời các con ăn.”
Iga chớp mắt ngơ ngác. Disia thì kiên trì : “Chúng con tiền, chúng con thể tự mua. chú mau giá , chúng con sẽ trả tiền cho .”
Sulla hiểu lũ trẻ cố chấp trả tiền như . Anh đoán lẽ lời lúc nãy của làm chúng giận. Anh bèn cúi đầu, ôn tồn giải thích: “Vừa chú năng đúng với các con. Vì chú mời các con ăn bánh xem như lời xin , lấy tiền .”
Hai nhóc tì ngần ngại . Disia nhỏ giọng hỏi Iga: “Chú lấy tiền thì làm đây?”
Iga gãi đầu. Lúc mới nhớ với phận đặc biệt của và Disia, lẽ trong tộc sẽ chẳng ai chịu thu tiền của họ cả.
Lorivic thấy các bé con khó xử liền hắng giọng một tiếng. Anh nháy mắt với Sulla nhỏ: “Cứ thu tiền . Các bé đang trải nghiệm cảm giác tiêu tiền đấy.”
“...” Sulla hiểu nổi sở thích nhưng vẫn tôn trọng: “Vậy thì chỉ miếng bánh là lấy tiền thôi. Nếu các con mua thêm cái khác thì vẫn trả tiền như bình thường nhé.”
Nỗi phiền lòng tan biến, Disia vui vẻ nhận lấy đĩa bánh múc một miếng nếm thử.
“Oa!” Disia phấn khích: “Iga ơi, bánh của chú làm ngon tuyệt luôn! Cậu mau nếm thử !”
Cậu vội vàng múc một muỗng đút cho Iga. Ánh mắt Iga sáng lên, ngạc nhiên : “Ngon y hệt bánh kem hoa quả tươi mà chú Bea mua lúc !”
Sulla nhếch môi : “Chiếc bánh đó cũng là do làm đấy. Ta là thợ làm bánh giỏi nhất của Tinh Linh tộc mà.”
“Chú giỏi quá !” Các bé con cùng tung hô khen ngợi.
Sulla cố gắng giữ nụ khiêm tốn: “Vì các con chuyện ngọt ngào, nên hôm nay thích gì cứ lấy . Ta sẽ giảm giá cho các con năm mươi phần trăm.”
Iga đang bảng giá tường. Nghe thấy , bèn thì thầm tai Disia: “Disia, bánh của chú bán đắt lắm. Hôm nay giảm giá, là chúng mua thật nhiều về .”
Disia gật đầu: “Mua cho cả các chú dì dì nữa.”
Mấy vị tinh linh lớn bên cạnh lập tức xúi giục: “Bảo bảo, bọn cũng thích ăn bánh của Sulla lắm. Các con cứ mua nhiều , nếu thiếu tiền bọn sẽ bù thêm. Tối nay về chúng cùng ăn!”
Sulla bắt đầu thấy hối hận. Bây giờ mà đính chính rằng chỉ giảm giá cho riêng bé con thì liệu kịp ?
Rõ ràng là kịp nữa . Các nhóc tì bắt đầu chỉ trỏ tủ kính để đặt món. Hàng mẫu trong tủ còn nhiều so với lượng tinh linh mặt ở đây. Thấy đủ, hai đứa trẻ bảng giá và chọn thêm hơn mười loại bánh tên gọi thật kêu.
Sau khi chọn xong, Iga vui vẻ hỏi: “Chú, tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?”
Sulla giúp họ đóng gói những phần bánh sẵn tính toán con . Anh : “Những loại bánh khác sẵn nên làm ngay. Tối nay các con cứ về nhà chờ, sẽ giao đến tận nơi.”
Bé con nhắc nhở: “Chú ơi, chúng con đang ở cấm địa.”
“Ta , sẽ giao tới cấm địa.”
Hai đứa trẻ cẩn thận mở túi áo, đếm từng đồng tiền vàng đặt lên bàn. Sau khi đếm xong, Disia ôm đống tiền đẩy về phía Sulla: “Xong , tiền của chú đây ạ!”
Sulla nhận lấy tiền: “Cảm ơn hai vị tiểu chủ quán ủng hộ, hoan nghênh đến.”
Iga lấy một miếng bánh nhỏ đóng gói và chia cho mỗi vị chú dì dì cùng một miếng. Chia xong, đưa một miếng cho Sulla. Sulla chống cằm hỏi: “Đây là gì thế?”
“Chú, con mời ăn ạ!”
Sulla bé hai giây mỉm nhận lấy. Anh nếm một ngụm xuýt xoa: “Chà, miếng bánh hương vị dường như ngon lạ thường, vượt xa trình độ thường ngày của luôn đấy.”
Disia tò mò: “Thật ạ? Người cho con nếm thử một miếng với?”
Sulla dùng một chiếc thìa sạch đút cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một miếng. Hai nhóc tì chẳng phân biệt gì khác lạ, chỉ đồng thanh khen: “Ngon lắm! Ngon lắm!”
Sulla khỏi mỉm . Sau khi ăn xong phần bánh của , Lorivic đề nghị: “Bảo bảo, chúng sang cửa hàng tiếp theo nhé.”
“Vâng ạ.” Các bé con chào tạm biệt Sulla: “Tạm biệt chú bánh kem, chúng con dạo phố tiếp đây.”
“Chờ .” Sulla gọi họ : “Hôm nay đều tập trung ở phía Thánh đàn chơi , phố xá chẳng mấy tinh linh . Vừa bánh cũng các con mua gần hết, sẽ đóng cửa tiệm dạo cùng các con luôn.”
Trieste ngạc nhiên: “Hả? Bảo bảo đặt một đống đơn hàng với mà? Anh làm bánh còn dạo cái gì!”
Sulla thản nhiên đáp: “Làm xong sớm mà ăn ngay sẽ mất ngon. Để chiều làm cũng muộn.”
Các tinh linh lớn chẳng còn lời nào để , đành để gia nhập đoàn quân dạo. Sulla đóng cửa tiệm với : “Mọi chọn thời gian dạo chuẩn . Hôm nay phần lớn cửa hàng đều đóng cửa để dự hội.”
Các vị tinh linh lớn cũng nhận điều đó và đang cảm thấy bối rối.
“A... hóa là ...” Nghe , hai đứa nhỏ chạy tới xem mấy cửa hàng gần đó thì thấy đúng là đều đóng cửa thật. Chúng khỏi thất vọng: “Nếu cửa hàng mở thì mua quà làm bây giờ?”
Chúng hứa với cô Jane mà...
Sulla suy nghĩ một chút : “Có một cửa hàng chắc chắn vẫn mở. Đó cũng là cửa hàng lớn nhất vương thành, dẫn các con xem nhé. Tuy nhiên, chắc các con chẳng dùng món gì trong đó , chỉ xem cho thôi.”
Các bé con xốc tinh thần hỏi: “Đó là cửa hàng gì ạ?”
“Cửa hàng ma dược.”
“Dạ?”
Iga và Disia đúng là dùng đến ma dược, nhưng hai đứa tò mò về nơi đó. Cả hai lập tức đòi xem, Sulla bèn dẫn đường phía .
Cửa hàng ma d.ư.ợ.c hình dáng như một quả hồ lô khổng lồ, bên trong chia thành hai tầng. Nhìn từ ngoài thì thấy nhỏ, nhưng bên trong bố trí trận pháp mở rộng gian nên cảm giác thoáng đãng, hề chật chội.
Đoàn tinh linh bay trong và ngạc nhiên thấy nơi cực kỳ náo nhiệt. Có nhiều tộc khác đang quanh các quầy trưng bày, trái ngược hẳn với sự vắng vẻ bên ngoài phố.
“Nhiều quá...” Disia nắm c.h.ặ.t t.a.y Iga vì sợ lạc mất bạn nhỏ.
Sisinnius chép miệng giải thích: “Cửa hàng của Fia đấy. Fia là một trong những nhà bào chế ma d.ư.ợ.c hàng đầu của đại lục Yahi. Trình độ của cô cực cao, d.ư.ợ.c chế gần như bao giờ . Rất nhiều ngoại tộc nhờ cô điều chế ma d.ư.ợ.c cho .”
“ cô hiếm khi đồng ý lắm, chỉ thỉnh thoảng làm một ít d.ư.ợ.c phẩm thành phẩm đặt ở cửa hàng để bán thôi.”
Dù , cửa hàng bình thường cũng chỉ bán cho tộc Tinh Linh. Chỉ những dịp trọng đại như lễ Thánh Khai Mầm, khi Rừng Tinh Linh mở cửa cho ngoài , họ mới cơ hội mua ma d.ư.ợ.c của Fia theo đường chính.
“Chẳng trách ở đây đông ngoại tộc như .” Các bé con trầm trồ cảm thán và bắt đầu quanh tiệm. So với ma dược, hai đứa nhỏ cảm thấy hứng thú với những ngoại tộc hơn.
“Bruno! Sao ở đây!” Bỗng nhiên, Amber cạnh đó hét lên một tiếng khiến hai nhóc tì giật sững sờ.
Amber hùng hổ xông tới mặt một nhóm lùn. Đám lùn đó đang xem thuốc, thấy xuất hiện thì mặt mũi lập tức tối sầm .
Disia lo lắng hỏi: “Chú Amber định làm gì thế? Chú định đ.á.n.h ạ?”
Các vị tinh linh cùng vốn đang xem nhưng bé con hỏi thì giật tỉnh táo . Họ lập tức quát lớn: “Amber, ngay!”
Freina lao giữ , nhỏ tai: “Bé con đang đấy, ăn hành xử cho bình tĩnh một chút. Nếu làm hư các bé, đừng trách bọn hợp sức đ.á.n.h nhé!”
Amber vội vàng đầu . Quả nhiên, hai nhóc tì đang chằm chằm và đám lùn với ánh mắt đầy tò mò.